Bích Ngọc Đoạt Hồn

Chương 1: Bóng Đen Quá Khứ

Sau

Tô Nguyệt đứng trước gương, ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu chiếu lên gương mặt thanh tú của cô, phản chiếu hình ảnh một thiếu nữ xinh đẹp với đôi mắt sáng nhưng chứa đựng nỗi buồn sâu thẳm. Hình ảnh cha mẹ cô, những người đã ra đi mãi mãi trong cuộc chiến tàn khốc giữa các môn phái, lại hiện lên trong tâm trí. Họ không chỉ là những người thân yêu, mà còn là những người đã dạy cô biết yêu thương và sống vì lý tưởng. Giờ đây, những kỷ niệm ấy như những bóng ma ám ảnh, không ngừng gặm nhấm trái tim cô.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, Tô Nguyệt cảm nhận được sức mạnh kỳ lạ trong cơ thể mình. Năm năm kể từ khi gia đình cô bị tàn sát, cô đã phát hiện ra khả năng điều khiển linh hồn, một khả năng mà không phải ai cũng có. Thế giới bên kia, nơi mà cha mẹ cô giờ đây an nghỉ, không hề xa lạ với cô. Cô có thể giao tiếp với họ, cảm nhận được hơi ấm từ những linh hồn, mặc dù chỉ là những mảnh vụn ký ức.

“Nguyệt, con phải mạnh mẽ hơn,” giọng nói của mẹ cô vang lên trong tâm trí, như một lời nhắc nhở. “Chúng ta đã sống vì lý tưởng, con cũng vậy. Đừng để quá khứ nuốt chửng con.”

Cô gật đầu, dù biết rằng những lời ấy không thể xóa nhòa nỗi đau. Cô quyết tâm tìm kiếm sự thật, tìm ra kẻ đã gây ra bi kịch cho gia đình mình. Đông Phong, kẻ thù tàn ác, vẫn còn đó, ẩn mình trong bóng tối của quá khứ. Cô hít sâu, cảm nhận luồng khí trong lành và kiên quyết bước ra khỏi căn phòng, nơi chứa đựng những kỷ niệm đau thương.

Trên con đường dẫn đến khu rừng mà cha mẹ cô từng đưa cô đến, Tô Nguyệt cảm nhận được sự tĩnh lặng bao trùm. Cô dừng lại, nhắm mắt lại để lắng nghe tiếng thì thầm của gió. Có những linh hồn đang gọi tên cô, những linh hồn đã mất trong cuộc chiến. Cô mở mắt, quyết tâm không để nỗi đau làm mình chùn bước.

“Ta sẽ tìm ra sự thật,” cô thì thầm, giọng nói mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Khi bước vào rừng, hình ảnh những cây cổ thụ lớn, những tán lá xanh rợp bóng, và âm thanh của những chú chim hót vang lên khiến cô cảm thấy bình yên. Nhưng bên trong, lòng cô đang dậy sóng. Mỗi bước đi là một bước gần hơn đến những bí mật mà cô cần khám phá.

Tô Nguyệt tìm một khoảng trống giữa những tán cây, nơi mà ánh sáng mặt trời len lỏi qua những chiếc lá xanh tươi. Cô ngồi xuống, nhắm mắt lại, tập trung năng lượng vào lòng bàn tay. Cảm giác ấm áp lan tỏa, những linh hồn bắt đầu hiện lên, những hình ảnh mờ ảo của cha mẹ cô. Họ mỉm cười, nhưng ánh mắt lại đầy lo lắng.

“Nguyệt, con phải cẩn thận,” giọng cha vang lên, đầy nghiêm nghị.

“Con sẽ không để họ làm hại con,” cô đáp, giọng nói kiên quyết.

Bỗng dưng, không gian xung quanh cô bắt đầu chuyển động. Những linh hồn xung quanh dường như đang báo hiệu một điều gì đó. Tô Nguyệt mở mắt, và ngay lúc ấy, một bóng đen xuất hiện từ phía xa. Đó là một hình dáng mờ ảo, một linh hồn đang tìm kiếm điều gì đó. Cô cảm nhận được nỗi đau và sự tuyệt vọng trong nó.

“Ngươi là ai?” cô hỏi, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

Bóng đen chao đảo, rồi dần dần hiện rõ hình dáng. Một nam nhân với đôi mắt đỏ ngầu, biểu hiện sự đau khổ tột cùng. “Ta là một trong những nạn nhân của Đông Phong,” hắn thở hổn hển. “Hắn đã lấy đi tất cả của ta.”Tô Nguyệt cảm thấy một luồng cảm xúc trào dâng. “Ta đang tìm hắn. Ngươi có thể giúp ta không?”

Nam nhân gật đầu, ánh mắt tràn đầy hy vọng. “Hắn đang âm thầm chuẩn bị cho một cuộc tấn công lớn. Nếu ngươi muốn trả thù cho gia đình mình, hãy tìm Bích Ngọc.”

“Bích Ngọc?” Tô Nguyệt lặp lại, cảm giác như một tia sáng vừa lóe lên trong đầu.

“Đúng. Đó là viên ngọc có sức mạnh vô biên, có khả năng kết nối giữa ba tầng không gian. Ai sở hữu nó sẽ có sức mạnh để điều khiển cả linh hồn và thể xác,” hắn giải thích.

Tô Nguyệt cảm thấy một niềm tin mới trỗi dậy. Bích Ngọc chính là chìa khóa để cô tìm ra kẻ thù. “Ta sẽ tìm nó, sẽ không để kẻ nào cản trở.”

Nam nhân gật đầu, nhưng ánh mắt hắn lại chứa đựng một nỗi lo lắng. “Hãy cẩn thận. Đông Phong không chỉ có sức mạnh mà còn có nhiều kẻ đồng minh. Họ sẽ không để ngươi dễ dàng thực hiện kế hoạch.”

“Ta sẽ không sợ hãi,” cô nói, lòng tràn đầy quyết tâm.

Bóng đen dần mờ nhạt, nhưng trước khi biến mất, hắn đưa cho cô một vật nhỏ. Đó là một viên ngọc lấp lánh, phát ra ánh sáng yếu ớt. “Hãy giữ lấy. Nó sẽ giúp ngươi trong hành trình tìm kiếm.”

Tô Nguyệt cầm viên ngọc trong tay, cảm nhận sức mạnh tiềm tàng bên trong. Cô đứng dậy, quyết tâm vững vàng. “Ta sẽ không để quá khứ kiểm soát mình nữa. Ta sẽ chiến đấu.”

Khi rời khỏi rừng, Tô Nguyệt biết rằng cuộc hành trình của mình mới chỉ bắt đầu. Những bí ẩn chưa được giải đáp, những cuộc chiến sắp tới sẽ thử thách sức mạnh và lòng kiên trì của cô. Nhưng một điều chắc chắn, cô sẽ không đơn độc. Cô sẽ tìm kiếm những người đồng hành, những người có cùng lý tưởng và khát vọng.

Chỉ có điều, phía trước vẫn còn những bóng đen của quá khứ đang chờ đợi, và bóng dáng của Đông Phong vẫn hiện hữu, như một lời cảnh báo cho những ai dám bước vào con đường này. Tô Nguyệt hít sâu, cảm nhận được hơi ấm từ viên ngọc trong tay. “Ta sẽ tìm ra sự thật.”

Bước chân cô vững vàng hơn, hướng về phía chân trời nơi những cuộc phiêu lưu đang chờ đợi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau