Cửa xe vẫn chưa mở ra, ngăn cách hương hoa và sự tĩnh lặng của sân vườn ở bên ngoài, nhưng lại không thể ngăn nổi sự ám muội và căng thẳng gần như ngưng tụ thành thực thể bên trong xe.
Độ nóng trên gò má Cố Phỉ không ngừng tăng lên, trong đầu cô không thể kiềm chế được mà hiện ra những ký ức đỏ mặt tía tai khi cùng vợ ở trên xe trước đó.
"Chị... em..."
Ánh mắt mơ màng, Cố Phỉ xấu hổ đến mức gần như không dám ngẩng đầu.
"Không nói lời nào tức là rất thoải mái rồi."
Cười khẽ một tiếng, Cố Y không tiếp tục làm khó Cố Phỉ nữa, chỉ dùng đầu ngón tay hơi mát lạnh thong thả vân vê vành tai mềm mại đỏ bừng của cô.
Hơi thở ấm áp cũng theo đó phả vào tai Cố Phỉ.
Giọng nói vừa ấm lại vừa quyến rũ.
"Xem ra chị phải tìm một nơi nào đó k*ch th*ch hơn trên xe mới được, nếu không, bé cưng sớm muộn gì cũng quên chị mất..."
"Sẽ không đâu..."
Dù mặt đỏ đến cực điểm, Cố Phỉ vẫn theo bản năng nắm lấy đầu ngón tay nàng, nhỏ giọng đáp lại.
Khoảng cách giữa hai người rất gần, gần đến mức Cố Y gần như đếm được từng sợi lông mi đang run rẩy của Cố Phỉ, cũng nhìn rõ được thâm tình vừa thẹn thùng vừa nghiêm túc trong đáy mắt cô.
Khóe môi lặng lẽ nhếch lên, nàng tiến sát lại, hôn nhẹ vào đuôi mắt Cố Phỉ một cái.
Cảm giác mềm mại pha chút mát lạnh, mang theo hương hoa quen thuộc nhất với Cố Phỉ.
"... Thật muốn ngay bây giờ... bé cưng..."
Cổ họng khẽ chuyển động, Cố Phỉ hôn đáp lại bên môi nàng một cái, nhỏ giọng nói.
"Đợi ăn cơm xong chúng ta về nhà nhé... chị..."
"... Ừm."
Một tiếng đáp lời đầy vui vẻ và lười biếng, Cố Y rũ mắt chủ động tháo dây an toàn trước ngực mình.
"Đi thôi, đi gặp người nhà với em."
"Vâng..."
Từ ngữ có chút đặc biệt này khiến cho Cố Phỉ bất giác ngẩn người, rồi khi hoàn hồn lại, cô không kìm được mà cong môi.
***
Hai người vừa đi tới cửa, dì Tôn đã nhiệt tình ra đón. Thấy hai người nắm tay nhau, trên mặt bà càng là nụ cười tươi như hoa.
"Mau vào đi, lần trước tiểu Bùi khen dì làm bánh quế hoa ngon, hôm nay dì đặc biệt làm nhiều hơn một chút..."
So với sự lạ lẫm trong lần đầu gặp mặt hồi tuần trước, lần này dì Tôn vừa nhìn thấy Cố Y, giọng điệu nói chuyện đã vô thức mang theo vài phần thân thuộc tự nhiên.
Chỉ là...
Khi không khí bên cạnh dần đình trệ, đôi mày Cố Phỉ khẽ nhảy dựng, cô chột dạ bắt đầu nói dối dì Tôn.
"Dì Tôn, bạn gái con... hôm nay tên là Cố Y."
Dứt lời, Cố Phỉ nghe thấy một tiếng cười khẽ của người bên cạnh, mang theo sự trêu chọc nhàn nhạt, khiến Cố Phỉ xấu hổ đến mức không dám nhìn vợ dù chỉ một giây.
Còn Cố Y lại cực kỳ phối hợp, nhẹ nhàng n*n b*p đầu ngón tay cô, trên mặt vẫn giữ vẻ dịu dàng và đúng mực mà chào hỏi dì Tôn.
"Lại đổi tên nữa sao?"
Dì Tôn có chút kinh ngạc và nghi hoặc, nhìn Cố Y với vẻ mặt ôn hòa.
Khựng lại một chút, bà cười hiền hậu, nhưng tay lại kéo cánh tay Cố Phỉ đi sang bên cạnh vài bước. Thần sắc trên mặt có chút bất lực và thẹn thùng do suy diễn quá mức.
"Tiểu Phỉ, con... dù con có muốn chơi đùa thì cũng phải có chừng mực chứ..."
Nói rồi, dì Tôn lại hướng mắt về phía Cố Y.
"Lần này thậm chí còn để người ta theo họ của con nữa, con cũng bá đạo quá rồi đấy..."
Thần sắc khựng lại, Cố Phỉ không ngờ trọng điểm của dì Tôn lại nằm ở chỗ này, nhưng...
Chính cô cũng là lần đầu tiên chú ý đến họ của vợ, lòng không khỏi rung động.
Lần đầu gặp Cố Y, cô cứ ngỡ là vợ đang chơi trò chơi với mình nên mới đặc biệt lấy họ của cô để đặt tên.
Nhưng bây giờ cô đã biết sự thật không phải vậy.
Cố Y đã tồn tại từ rất lâu, ít nhất là ba năm rồi.
Cô từng tìm hiểu thông tin cơ bản về quán bar mang tên "Đóa Tường Vi Thứ Hai" đó.
Nó bắt đầu kinh doanh từ ba năm trước, mà bà chủ thì luôn tên là Cố Y.
Cho nên, tên mới của vợ trùng họ với cô, chắc chỉ là trùng hợp thôi.
Bắt gặp ánh mắt tràn đầy ý cười và nhu tình của vợ, suy nghĩ trong lòng Cố Phỉ có chút không chắc chắn.
Dù sao thì ba năm trước, cô và vợ còn chưa quen biết nhau mà.
Nhưng đối mặt với sự hiểu lầm của dì Tôn, Cố Phỉ vẫn đỏ mặt lựa chọn cam chịu.
"Cái đứa trẻ này... sao yêu vào một cái là trở nên không đứng đắn thế không biết..."
Dì Tôn lẩm bẩm đầy bất lực, bà lại nhớ đến lần trước Tống Yến Nhiên chủ động tìm đến nhà, cộng thêm việc đổi họ lần này, càng cảm thấy Cố Phỉ đã tìm được một cô bạn gái yêu cô đến cực điểm.
Có thể khiến một người có tính cách trầm ổn và hướng nội như vậy chơi những trò này cùng cô, người bình thường sao làm được...
Càng nghĩ càng thấy đúng, dì Tôn lại liếc nhìn Cố Phỉ, thấy cô chỉ mới rời mắt một chốc đã không nhịn được mà ngóng về phía Cố Y, rõ ràng là lúc nào cũng lo lắng cho đối phương.
Bà mỉm cười đầy an lòng, không tiếp tục xoáy sâu vào chuyện cái tên nữa, dù sao cũng là thú vui riêng của đôi trẻ, chỉ cần tình cảm tốt là bà không có gì phải chấp nhất.
"Thôi, dì cũng không lo toan chuyện của con nữa, nhưng con phải đối xử tốt với Tiểu... Cố đấy nhé..."
Dì Tôn rõ ràng vẫn chưa quen miệng nên khựng lại một chút, rồi dưới ánh mắt đỏ mặt nhịn cười của Cố Phỉ, dì vỗ nhẹ vào lưng cô một cái.
"Yêu thì yêu cho đàng hoàng, sau này kết hôn sinh con rồi, dì Tôn giúp tụi con trông..."
Vành tai đỏ ửng, Cố Phỉ lí nhí đáp một tiếng, sau đó thẹn thùng đẩy dì Tôn vào phòng khách.
"Con biết rồi ạ, không phải dì đã làm đồ ăn ngon rồi sao, không khai tiệc là nguội hết bây giờ..."
Trong lòng Cố Phỉ, cô và Tần Thanh Vi đã kết hôn rồi, nhưng hai người chưa từng thảo luận về chuyện con cái, hơn nữa đối với Cố Phỉ hiện tại, điều quan trọng nhất vẫn là bệnh tình của Tần Thanh Vi.
***
"Bé cưng, hai người vừa buôn chuyện gì thế? Sao chị cảm thấy ánh mắt dì Tôn nhìn chị có chút lạ?"
Trong phòng khách, khi dì Tôn quay lại bếp, Cố Phỉ bị Cố Y đè nửa người trên sofa, nâng cằm.
Đối diện với thần sắc quyến rũ đầy ý cười của vợ, Cố Phỉ đỏ mặt lắc đầu.
"Không có gì ạ, chỉ là... chắc dì Tôn tưởng chúng ta đang chơi trò roleplay thôi..."
Vừa đáp, Cố Phỉ vừa cố gắng ôm lấy Cố Y đang đè trên người mình để ngồi dậy.
Dù sao đây cũng là nhà cũ, còn có người khác ở đây, Cố Phỉ vẫn thấy ngượng khi quá thân mật với vợ.
"Sao ở nhà mình mà cũng căng thẳng thế?"
Cố Y nhếch môi cười, duỗi tay cảm nhận nhịp tim có chút nhanh của Cố Phỉ.
"Bé cưng, em càng thế này, chị lại càng muốn làm chút chuyện gì đó với em..."
"... Đợi về nhà rồi hãy..."
Câu nói của Cố Phỉ còn chưa dứt đã bị Cố Y quàng cổ hôn nhẹ lên môi một cái.
"Thu ít lợi lộc đã."
Nhìn vẻ mặt thẹn thùng mà không làm gì được mình của Cố Phỉ, Cố Y mỉm cười nói.
Nàng chính là thích nhìn bộ dạng này của Cố Phỉ – vừa thẹn thùng lại vừa cực kỳ nuông chiều bao dung nàng, điều đó khiến Cố Y cảm thấy rất an toàn.
Mà ngay lúc hai người đang đùa giỡn, Cố Liễm vừa hay từ trên lầu đi xuống, thần sắc âm lãnh nhìn chằm chằm vào sự tương tác của họ.
"Cố Phỉ!"
Giọng nói của chị ta mang theo cái lạnh thấu xương, từng bước đi tới, ánh mắt sắc lẹm đầy căm ghét rơi thẳng lên người Cố Y.
"Đây chính là 'liên lạc vì công việc' mà cô nói đấy à!"
Đôi mày khẽ nhíu, Cố Phỉ đứng dậy chắn bước chân tiến lại gần của Cố Liễm.
"Chị, chị bình tĩnh lại đã."
Dù biết mình quả thực đã nói dối Cố Liễm chuyện này, nhưng Cố Phỉ không thể hiểu nổi lý do chị mình lại tức giận đến mức cực đoan như vậy.
Hơn nữa, dù có giận thì Cố Liễm cũng nên nhắm vào cô, chứ không phải dùng ánh mắt âm u lạnh lẽo đó nhìn Cố Y.
Cười lạnh không thành tiếng, Cố Liễm phớt lờ sự ngăn cản của Cố Phỉ, nhìn thẳng vào Cố Y đứng sau lưng cô.
"Cô cũng thật là có thủ đoạn đấy."
Khóe môi nhếch lên một độ cong vô cảm, Cố Y nhìn thẳng vào mắt chị ta, sau đó thong thả khoác lấy cổ tay Cố Phỉ mà đứng dậy.
"Bé cưng, không giới thiệu người nhà của em cho chị sao?"
Cố Phỉ mím môi, nắm lấy bàn tay nàng, im lặng một chút, sau đó mới trầm giọng lên tiếng.
"Đây là chị gái em, Cố Liễm."
Khựng lại một chút, cô lại nhìn về phía Cố Liễm đang phát hỏa vô cớ.
"Đây là bạn gái em, Cố Y."
"Chị nhận nhầm người rồi, chị à."
Mặc dù giải thích với Cố Liễm như vậy, nhưng trong lòng Cố Phỉ hiểu rõ.
Cố Liễm và vợ cô chắc chắn có mâu thuẫn, nếu không thì đã không đến mức vừa gặp đã tức giận thành thế này...
Cũng chính lúc này, Cố Phỉ mới có tâm trí nhớ lại cuộc điện thoại tối qua, có lẽ Cố Liễm thực sự để tâm đến việc cô và Tần Thanh Vi có quan hệ mật thiết, nếu không cũng chẳng gọi điện cho cô vào đêm hôm khuya khoắt...
"Người ở cùng cô tối qua..."
Ánh mắt đầy nghi hoặc của Cố Liễm dán chặt lấy Cố Y vẫn luôn mỉm cười từ nãy đến giờ, chị ta vẫn không tin là mình nhận nhầm người.
"Hóa ra người gọi điện đến làm phiền chúng ta tối qua là chị gái em hả, bé cưng..."
Khẽ cười đầy ẩn ý, Cố Y nhìn Cố Liễm một lượt từ trên xuống dưới, sau đó liền thân mật dựa vào vai Cố Phỉ, "nói xấu" ngay trước mặt người ta.
"Chị ấy không biết buổi tối em phải ở bên bạn gái sao... thật mất hứng."
"Ưm..."
Cánh tay được vợ ôm trong lòng, Cố Phỉ đỏ mặt khẽ đáp một tiếng, cũng không nhìn lại sắc mặt khó coi của Cố Liễm nữa, trực tiếp dịu dàng dắt Cố Y đi về phía nhà bếp.
"Chị ơi, chúng ta đi xem dì Tôn làm món gì ngon nhé..."
Phía sau hai người, ánh mắt âm u của Cố Liễm vẫn luôn dán chặt vào bóng lưng Cố Y.
...
Trong bữa trưa, do áp suất thấp từ phía Cố Liễm mà không khí trên bàn ăn vô cùng quỷ dị.
Dì Tôn không rõ đầu đuôi câu chuyện nên liên tục gắp đồ ăn cho mọi người, đặc biệt là chăm sóc Cố Y, vừa gắp thức ăn vừa dịu dàng trò chuyện với nàng để xoa dịu bầu không khí.
Còn Cố Phỉ cũng chỉ đặt toàn bộ chú ý vào phía vợ mình, phối hợp với dì Tôn để trò chuyện cùng nàng, dù sao hôm nay đối với Cố Y cũng là ngày "ra mắt gia đình", cô không thể phá hỏng sự kỳ vọng của vợ.
Nhưng Cố Liễm rõ ràng không định để bữa cơm này kết thúc trong yên bình.
Chị ta ăn vài miếng rồi đặt đũa xuống, ánh mắt sắc lẹm bắn thẳng về phía Cố Phỉ.
Giọng nói tuy không lớn nhưng đủ để những người trên bàn nghe rõ mồn một.
"Nghe dì Tôn nói em dẫn bạn gái về, chị cũng có chút tò mò..."
Nói đến đây, chị ta khựng lại, nhếch môi cười như không cười, liếc nhìn Cố Y đang thản nhiên phía đối diện.
"Bởi vì theo chị được biết, bạn gái của em hình như không chỉ có một người."
"Hay là do chị nghĩ nhiều rồi? Em chỉ là đổi người hơi nhanh, chứ đang quen hiện tại thì chỉ có... cô Cố này thôi."
Ngón tay cầm đũa của Cố Phỉ khựng lại ngay lập tức, cô ngước mắt, đôi mày khẽ nhíu nhìn chị ta.
"Em chỉ có một người bạn gái."
"Vậy sao?"
Cố Liễm bưng ly vang đỏ bên cạnh lên nhấp một ngụm.
"Vậy cô Cố này là người hôm trước chị gặp ở công ty à? Hay là người cùng em nhảy nhót ở quán bar... Hoặc là người khiến em đại động can qua, không tiếc phong tỏa cả trung tâm thương mại chỉ để dẫn đi hẹn hò?"
Nhìn thấy gương mặt Cố Phỉ ngày càng đỏ, Cố Liễm cười khẩy trong lòng.
Điều chị ta chướng mắt nhất chính là bộ dạng giả vờ thuần khiết này của Cố Phỉ.
Rõ ràng chuyện gì cũng làm rồi, nhưng ngoài mặt lúc nào cũng trưng ra vẻ đơn thuần, vô tội, ngoan ngoãn.
Chị ta vốn không định vạch trần trực tiếp như vậy, nhưng hôm nay là do Cố Phỉ lừa dối trước.
Nếu cô và Tần Thanh Vi đã ở bên nhau rồi, thì Cố Liễm cũng chẳng còn gì để nói, trước khi Cố Phỉ hoàn toàn khôi phục trí nhớ, chị ta phải xé toạc lớp ngụy trang của cô trước.
Để mọi người trong nhà này thấy rõ, Cố Phỉ mới là kẻ tồi tệ nhất.
Năm đó như vậy, bây giờ cũng là như vậy.
Khi mọi lời nói thốt ra, đối mặt với dáng vẻ không thể biện minh của Cố Phỉ, lần đầu tiên Cố Liễm cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Cứ như thể sự nhẫn nhịn lúc này của Cố Phỉ đã đại diện cho việc - chuyện năm xưa cũng là lỗi của cô vậy.
Cố Liễm không còn là kẻ tiếp tay gián tiếp nữa, mà bỗng chốc trở thành người đáng thương bị cả em gái lẫn bạn gái phản bội cùng lúc.
Cảm xúc trong mắt chị ta lộ ra quá rõ ràng, khiến Cố Y ngồi đối diện nhìn thấu hết thảy.
Khẽ nhếch môi đầy lạnh lùng, Cố Y mang theo ý cười nhìn sang Cố Phỉ bên cạnh, dùng giọng điệu gần như là nuông chiều đến mức dung túng mà lên tiếng.
"Bé cưng, đã hứa là phải chung thủy với chị cơ mà..."
Nói đoạn, nàng giơ tay khẽ búng vào chóp mũi Cố Phỉ.
"Hóa ra vẫn còn qua lại với người phụ nữ khác, em đối xử với chị thật là tệ quá đi."