Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Chương 31: Cô giáo, Chị ơi

Ngày hôm sau, Cố Phỉ không chút gánh nặng nào mà ngủ một mạch đến gần trưa mới tỉnh.

Tối qua cô và Tống Yến Nhiên đã hẹn với nhau, đợi đến chiều mới xuất phát đi cắm trại trên núi.

Nhưng khi Cố Phỉ thức dậy, trong phòng lại không thấy bóng dáng vợ đâu cả.

May thay, Tống Yến Nhiên dường như biết Cố Phỉ sẽ lo lắng nên đã để lại cho cô một tờ giấy ghi chú ở đầu giường.

Nhìn dòng chữ thanh tú và ngay ngắn ấy, Cố Phỉ vô thức dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v* trên mặt giấy.

Không chỉ thói quen sinh hoạt, mà nét chữ của mỗi nhân cách của vợ cũng tồn tại những sự khác biệt rất nhỏ.

Đôi mày khẽ nhíu lại rồi giãn ra thành một nụ cười, Cố Phỉ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cơn mưa tầm tã đêm qua đã dần ngưng lại, hôm nay là một ngày nắng ráo tuyệt đẹp, rất thích hợp để ra ngoài hẹn hò.

Vừa vò mái tóc hơi rối, vừa đi về phía phòng tắm, Cố Phỉ vừa gọi điện cho khu cắm trại để sắp xếp.

Trong lúc cô đang vệ sinh cá nhân, Tống Yến Nhiên cũng đã về đến dưới lầu khách sạn.

Khi đặt món quà đã mua vào cốp xe của Cố Phỉ, Tống Yến Nhiên nhìn số dư trống rỗng trong tài khoản của mình, lần đầu tiên cảm thấy có chút buồn phiền về tốc độ kiếm tiền của bản thân.

Để mua món quà này cho Cố Phỉ, Tống Yến Nhiên thậm chí đã rút cả số tiền mà mình từng gửi trong tài khoản của Cố Y ra, gom góp tất cả các khoản lớn nhỏ lại mới đủ số.

Nàng không động vào khoản tiền học phí mà Cố Phỉ đã chuyển cho mình. Tống Yến Nhiên biết, Cố Phỉ chỉ đang dùng một lý do hợp lý để đưa tiền cho nàng mà thôi.

Nếu là bình thường, nàng sẽ không phân định rạch ròi với Cố Phỉ như vậy, nhưng món quà hôm nay là tâm ý mà nàng đã chuẩn bị suốt mấy năm trời, cũng là món đồ đầu tiên nàng tặng cho Cố Phỉ...

Cho dù tiêu tốn hết toàn bộ tiền tiết kiệm, Tống Yến Nhiên cũng không hề hối hận.

***

Khi hai người rời khỏi khách sạn đã là bốn giờ chiều.

Cố Phỉ đã đặt trước vị trí đẹp nhất tại khu cắm trại trên đỉnh núi, cũng nhờ người chuẩn bị sẵn những đồ dùng cần thiết, cô và Tống Yến Nhiên chỉ việc trực tiếp lái xe qua đó.

Xách theo túi quần áo dự phòng của cả hai, Cố Phỉ nắm tay Tống Yến Nhiên đi về phía bãi đỗ xe.

Lúc này Cố Phỉ vẫn đang mải thảo luận với vợ xem buổi tối ở trên núi liệu có lạnh không, hoàn toàn không chú ý đến ánh mắt có chút hồi hộp và căng thẳng của Tống Yến Nhiên khi nhìn về phía cốp xe.

Mãi cho đến khi Cố Phỉ đứng trước cốp xe chuẩn bị cất hành lý, cửa xe mở ra, cô mới phát hiện một hộp đàn màu trắng đang nằm lặng lẽ bên trong.

Cô hơi ngẩn người, theo bản năng nhìn sang Tống Yến Nhiên bên cạnh.

"Chị... rất muốn được nghe em chơi violin một lần nữa, Cố Phỉ, có được không?"

Đối diện với ánh mắt ngỡ ngàng của cô, Tống Yến Nhiên lộ vẻ mất tự nhiên, siết chặt lòng bàn tay đang đan xen với Cố Phỉ.

Nàng biết Cố Phỉ đã rất lâu rồi không chạm vào đàn. Lần trước về biệt thự nhà họ Cố, Tống Yến Nhiên vẫn thấy cây violin đứt dây của Cố Phỉ trong phòng đàn.

Dì Tôn nói với nàng, lần cuối cùng Cố Phỉ chạm vào đàn là vào lễ tốt nghiệp đại học mấy năm về trước, cô đã biểu diễn một lần ở lễ tốt nghiệp.

Đáng tiếc là khi đó Tống Yến Nhiên không có cơ hội tham dự lễ tốt nghiệp của Cố Phỉ.

Tuy nhiên, sau đó nhờ lời nhắc nhở của dì Tôn, nàng đã xem được đoạn video cũ trên tài khoản chính thức của trường, và thấy được hình ảnh Cố Phỉ biểu diễn.

Thông qua thần thái nhẹ nhõm toát ra từ đôi mắt Cố Phỉ lúc đó, Tống Yến Nhiên như lại được thấy thiếu nữ chơi đàn bên bờ hồ năm nào.

"Nhưng em đã lâu lắm rồi không đụng vào đàn..."

Đối diện với ánh mắt mong đợi của vợ, vành tai Cố Phỉ đỏ bừng vì thẹn thùng.

"Cô giáo à, nếu chị nói sớm với em, em đã có thể luyện tập trước một chút rồi..."

Mặc dù trong giờ bổ túc mấy ngày qua cô đã mất mặt vô số lần, nhưng Cố Phỉ vẫn muốn giữ chút thể diện trước mặt vợ mình...

Tống Yến Nhiên lặng lẽ cong môi, hơi nghiêng người tới, chạm nhẹ vào má cô.

"Vậy là em định từ chối chị sao?"

Cố Phỉ chớp chớp mắt, vừa rung động vừa mủi lòng, cô vùi đầu vào vai nàng cười thở dài.

"Nếu em chơi không hay, chị không được cười em đâu... nếu không sẽ phải nhận hình phạt rất đáng sợ đấy..."

"..." Gương mặt hơi đỏ lên, Tống Yến Nhiên nhìn hộp đàn trên xe, rồi lại nhìn Cố Phỉ với vẻ xấu hổ khó nói.

"Chỉ cần không phải ở trên núi, thế nào cũng được..."

"...Vâng."

Cố Phỉ vốn không có ý đó, nhưng nghe vậy trái tim bỗng chốc đập rộn ràng.

...

Gió đêm trên núi rất sảng khoái, đặc biệt là sau cơn mưa, mỗi hơi thở đều đầy ắp sự trong lành.

Sau khi ăn tối xong, Cố Phỉ và Tống Yến Nhiên cùng nhau dọn dẹp bát đĩa. Dưới ánh mắt mong chờ của vợ, cô mang cây đàn violin từ trên xe xuống.

Dù từ nhỏ đến lớn đã biểu diễn trước mặt người khác rất nhiều lần, nhưng đối diện với ánh mắt dịu dàng của Tống Yến Nhiên, Cố Phỉ vẫn không tự chủ được mà cảm thấy căng thẳng.

Dưới ánh trăng thanh khiết, Cố Phỉ và Tống Yến Nhiên lặng lẽ nhìn nhau.

Khoảnh khắc này, cô đột nhiên có một cảm giác kỳ lạ, giống như cô và vợ đã từng gặp nhau từ rất lâu về trước.

Nhưng khi cố gắng hồi tưởng, đại não lại không hề có chút ký ức nào.

Chỉ có ánh mắt điềm tĩnh và trầm thấp của Tống Yến Nhiên vẫn luôn dõi theo cô.

Khi những lọn tóc bên tai khẽ khàng bay theo gió đêm, Cố Phỉ cũng chậm rãi rũ mắt, kéo ra nốt nhạc đầu tiên.

Ngón tay đã sớm hình thành ký ức cơ bắp, dù lâu ngày không chạm vào, nhưng khi thực sự biểu diễn, Cố Phỉ vẫn không tự chủ được mà đắm chìm vào đó.

Mãi cho đến khi bản nhạc kết thúc, cô mới có chút thẹn thùng quay lại bên cạnh Tống Yến Nhiên.

"Nghe hay lắm."

Tống Yến Nhiên khẽ khen ngợi, nghiêng người tựa vào vai cô.

"Sau này em có thể tiếp tục chơi đàn cho chị nghe không?"

"Được ạ."

Cố Phỉ đỏ mặt giơ tay ôm lấy eo vợ, thuận theo ánh mắt của nàng, cùng nhìn lên vầng trăng và những vì sao trên bầu trời.

Hai người lặng lẽ ngồi trước lều, tựa sát vào nhau.

Cho đến khi nhiệt độ ngoài trời hạ thấp, Cố Phỉ mới đưa vợ quay lại trong lều.

Có lẽ do ban ngày đã ngủ bù đủ giấc nên đêm nay Cố Phỉ không hề thấy buồn ngủ. Hai người nằm cạnh nhau trên chiếc đệm mềm mại, vừa ngắm nhìn bầu trời đêm qua ô cửa kính trên nóc lều, vừa thì thầm những lời tình tứ dịu dàng.

Đến khi Tống Yến Nhiên khẽ khàng thủ thỉ một câu bên tai cô, động tác Cố Phỉ đang x** n*n chơi đùa với đầu ngón tay của vợ bỗng khựng lại.

Cô mím môi, gương mặt đỏ bừng, đối diện với ánh mắt thẹn thùng mà dịu dàng của Tống Yến Nhiên, cô bắt chước phát âm của nàng, ghé sát tai nàng, nhỏ giọng lặp lại.

Em yêu chị. (Te amo)

Một câu nói rất ngắn gọn, có lẽ là lần phát âm chuẩn nhất của Cố Phỉ kể từ khi bắt đầu học bổ túc đến nay.

Mặc dù là Tống Yến Nhiên chủ động mở lời, nhưng khi Cố Phỉ thực sự đáp lại, nàng vẫn không tránh khỏi việc đỏ mặt tía tai mà nhắm mắt lại.

Đôi mắt cong cong nhìn gương mặt ngượng ngùng của vợ, Cố Phỉ lại mỉm cười mà lặp lại bên tai nàng rất nhiều lần.

Cho đến khi Tống Yến Nhiên đỏ mặt đến mức muốn giơ tay che miệng cô lại, Cố Phỉ đã nhanh hơn một bước, nắm lấy lòng bàn tay nàng, dịu dàng và chậm rãi nói thêm một câu tình tứ khác.

Chỉ là, dù đã cố tình nói thật chậm, Cố Phỉ vẫn bị vấp lưỡi ở giữa chừng.

Đúng lúc này Tống Yến Nhiên lại mở mắt ra, hai người lặng lẽ nhìn nhau, Cố Phỉ lập tức đỏ bừng mặt vì xấu hổ.

Biết thế cô đã không múa rìu qua mắt thợ - dùng ngoại ngữ để tỏ tình, giờ thì hay rồi, lại mất mặt nữa...

Cô xấu hổ vùi đầu vào lòng vợ, kéo tấm chăn mỏng trên người cả hai lên cao, che kín cả đầu mình.

Tống Yến Nhiên thầm bật cười, dù gương mặt vẫn còn nét thẹn thùng nhưng để an ủi Cố Phỉ, nàng vẫn nhẹ nhàng vén chăn ra.

Trong không gian tĩnh lặng, nàng ghé sát tai cô, chậm rãi lặp lại hoàn chỉnh lời âu yếm mà cô muốn nói.

Khi Cố Phỉ định thử mở miệng để luyện tập trong yên lặng, Tống Yến Nhiên liền lặng lẽ nhìn cô, vành tai đỏ bừng, nàng rũ mắt chủ động ngậm lấy đầu lưỡi của Cố Phỉ.

"Để chị dạy em..."

......

Sáng sớm hôm sau. 

Cố Phỉ bị đánh thức bởi một cảm giác mát lạnh nơi hõm cổ.

Cô hơi mơ màng mở mắt ra, thấy Tống Yến Nhiên đang mỉm cười nhìn mình, Cố Phỉ theo bản năng cong môi, nắm lấy bàn tay nàng đang chạm vào cổ mình, khẽ hôn một cái.

"Cô giáo, buổi sáng tốt lành..."

"Cô gì mà cô, gọi 'chị' đi."

Một tay chống đầu, hơi nhướng mày, Cố Y thuận theo động tác của Cố Phỉ, nhẹ nhàng véo má cô một cái.

"... Chị."

Miệng thì nghe lời sửa lại cách xưng hô theo thói quen, nhưng thực chất đại não vẫn còn chút trì trệ, Cố Phỉ theo bản năng nghiêng người, đối diện với Cố Y.

Khóe môi khẽ nhếch, Cố Y dùng đầu ngón tay khẽ gẩy cổ áo Cố Phỉ ra nhìn một cái, ánh mắt đầy ẩn ý.

"Tối qua hai đứa không làm à?"

"..."

Gương mặt Cố Phỉ ngay lập tức đỏ bừng, lắp bắp không nói nên lời.

Cho đến khi tay Cố Y định trượt xuống dưới xương quai xanh, Cố Phỉ mới đỏ mặt lắc đầu.

"Không có..."

Tối qua cô và cô giáo Tống chỉ hôn hôn sờ sờ thôi...

"Ồ..."

Cố Y cười khẽ một tiếng, nhìn ra ngoài lều.

"Có phải Tống Yến Nhiên không buông thả được? Không chấp nhận được việc ở ngoài trời... ưm."

"Chị ơi chị ơi..."

Cố Phỉ kịp thời bưng bít đôi môi đỏ mọng không biết kiêng nể gì của vợ mình, rồi khi cảm nhận được cảm giác ướt át và ngứa ngáy truyền đến từ lòng bàn tay, cô vô thức đỏ bừng vành tai mà buông tay ra.

Cố Y nhìn cô với ánh mắt đầy ý cười, vươn tay kéo Cố Phỉ ngồi dậy.

"Cùng chị ngắm bình minh đi."

"Vâng."

Đầu óc vẫn còn hơi mơ hồ, Cố Phỉ quấn tấm chăn mỏng lên vai cả hai, rồi khi Cố Y nghiêng mắt nhìn sang, cô đỏ mặt ngồi phía sau nàng, nhỏ giọng giải thích.

"Sẽ lạnh đó..."

"Bé cưng, ôm chặt một chút."

Giọng nói quyến rũ khẽ vang lên, thân hình Cố Y lười biếng dựa ra sau, cả người đều dựa dẫm vào lòng Cố Phỉ.

Gương mặt đỏ au, cong cong môi, Cố Phỉ ôm chặt người trong lòng, cả hai cùng lặng lẽ chiêm ngưỡng cảnh bình minh.

Vài phút trôi qua, khi Cố Phỉ vẫn đang ôm vợ đắm chìm trong cảnh đẹp, thì bỗng nghe thấy giọng nói dịu dàng đầy vui vẻ của Cố Y.

"Bé cưng, em mềm quá."

"..."

Cố Phỉ rất hiếm khi bị vợ trêu chọc như vậy, ngay lập tức đỏ bừng mặt, do dự một chút rồi thẹn thùng đáp lại theo kiểu có qua có lại.

"Chị cũng rất mềm."

Nhìn mặt trời đang lên, Cố Y thầm nhếch môi. 

"Chưa chạm vào mà đã biết rồi sao?"

Cố Phỉ khẽ hé môi, đỏ mặt nhỏ giọng ghé sát tai nàng, đáp lại.

"Lần trước ở quán bar có giúp chị mát-xa mà..."

Nhận được câu trả lời vừa ý, đôi mày Cố Y khẽ động, nàng cứ tưởng chỉ sau một đêm đó, Cố Phỉ sẽ nhận nhầm nàng cơ...

Đứa trẻ ngoan trả lời đúng câu hỏi thì đương nhiên phải được thưởng.

Dưới sự che chắn của tấm chăn mỏng, Cố Y giơ tay nắm lấy bàn tay Cố Phỉ đang vòng trước bụng mình.

"Giúp chị mát-xa một lần nữa đi."

"... Vâng."

Nhìn phong cảnh thiên nhiên bên ngoài, vành tai Cố Phỉ đỏ bừng, cô dời mắt đi chỗ khác.

"Bé cưng, không được dùng lực như thế..."

Cảm nhận được nhịp tim đang không ngừng tăng nhanh của Cố Phỉ ở phía sau, Cố Y cố ý trêu chọc cô.

"Nếu để lại dấu vết rồi bị Tần Thanh Vi phát hiện ra, thì phải giải thích thế nào đây..."

"..."

Cố Phỉ đã thẹn thùng đến mức trên đầu như bốc khói, gần như vùi cả khuôn mặt vào hõm cổ của vợ.

"Chị ơi, lực của em nhẹ lắm..."

Cô nhỏ giọng giải thích, rồi khi nghe thấy tiếng cười khẽ của Cố Y, cô mới nhận ra là vợ đang cố tình trêu chọc mình.

Cô xấu hổ đến mức chớp chớp mắt liên tục, lặng lẽ ngẩng đầu nhìn vầng thái dương nơi chân trời, sau đó nhỏ giọng thương lượng với Cố Y.

"Chị, chúng ta nên quay về thôi."

"Đừng vội, còn một chuyện chưa làm xong mà."

Nhẹ nhàng phủ bàn tay mình lên tay cô, Cố Y nghiêng đầu, hôn lên cằm Cố Phỉ một cái.

"Có mang theo bao ngón tay không?"

"... Có mang."

Nhận thức được điều gì đó, trái tim Cố Phỉ đập loạn nhịp, cô đỏ mặt đáp lại.

"Vậy thì vào đi, bé cưng."

Vừa quàng lấy cổ cô, Cố Y vừa khẽ cắn nhẹ lên đầu ngón tay của Cố Phỉ một cái đầy khiêu khích.

"Lần này em sẽ không từ chối chị nữa chứ?"