Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Chương 22: Vợ ơi, hôn ở đâu

"... Em tự nghĩ cách đi."

Nàng đưa tay che đi đôi mắt vốn vì tình ý tràn trề mà vô thức ửng hồng, Phó Kim Khê ngoảnh mặt sang một bên, không chịu nhìn vào tay Cố Phỉ nữa.

Càng nhìn lại càng muốn.

Nhưng trong tình huống này, chắc chắn Cố Phỉ sẽ không thỏa mãn nàng.

Thà rằng không nhìn còn hơn.

Phó Kim Khê vừa thẹn thùng vừa giận dỗi, chỉ cảm thấy hôm nay chuyện gì cũng không thuận lợi. Theo kế hoạch của nàng, giờ này đáng lẽ nàng đang cùng Cố Phỉ tận hưởng đêm xuân tươi đẹp, chứ không phải như hiện tại, chỉ có thể chen chúc trong xe để bôi thuốc trong sự trống trải và khó chịu thế này...

"Vậy học tỷ nhẫn nhịn một chút nhé."

Cố Phỉ hôn nhẹ lên đầu gối nàng như để an ủi, cô dịu dàng dỗ dành Phó Kim Khê, tay lại dứt khoát thay một chiếc bao ngón tay mới để bôi thuốc lại cho nàng.

"...Ưm."

Phó Kim Khê yên lặng cắn chặt môi, cơ thể vô thức khẽ run lên, rồi khi nhận ra mình sắp mất kiểm soát, nàng kìm lòng chẳng đặng mà giữ Cố Phỉ lại.

"Đợi... đợi một lát là được..."

Sợ Cố Phỉ lại bất chấp tất cả mà rời đi, Phó Kim Khê túm lấy một bên ống tay áo của cô, đuôi mắt đỏ hoe nhìn cô.

"Chị không cố ý đâu...... Chị không nhịn được, Phỉ Phỉ."

Ngượng ngùng đối mặt với nàng, trái tim Cố Phỉ cũng mềm nhũn, cô cúi người dịu dàng ôm nàng vào lòng.

"Chị thấy ổn hơn chưa?"

Cổ tay bị nàng giữ lấy không hề cử động, Cố Phỉ đỏ mặt hạ giọng, hôn nhẹ lên khóe môi Phó Kim Khê.

"Em sẽ không đi đâu mà......"

"Như thế này thì học tỷ có thấy dễ chịu hơn chút nào không?"

Hơi thở có chút dồn dập, Phó Kim Khê tựa vào lòng cô, siết chặt cổ tay cô, gương mặt đỏ bừng khẽ th* d*c rồi gật đầu.

"Ưm... Có em ở đây, chị thấy rất dễ chịu..."

Cố Phỉ khẽ nhếch môi, xót xa xen lẫn áy náy nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng.

Nếu lúc nãy ở nhà, động tác rời đi của cô không cứng nhắc đến thế, có lẽ tối nay Phó Kim Khê đã không bị thương, cũng không phải chịu khổ ở đây rồi.

...

Mãi đến khi Phó Kim Khê bình tâm lại, sau khi hỏi ý kiến nàng, Cố Phỉ mới thay bao ngón tay lần thứ ba để giúp nàng bôi thuốc.

Lần này quá trình diễn ra khá thuận lợi. Phó Kim Khê với thần sắc có chút thỏa mãn nằm tựa vào ghế xe, ánh mắt quyến luyến nhìn theo động tác thay bao ngón tay của Cố Phỉ.

Trong lúc gương mặt không kìm được mà ửng hồng, nàng bỗng nhiên nhận ra điều gì đó.

"Em thường xuyên cùng Tần Thanh Vi làm chuyện ấy ở trên xe, đúng không?"

Nếu không thì làm sao trên xe lại có nhiều bao ngón tay dự phòng đến thế.

Trong lúc Cố Phỉ đang tập trung cúi người bôi thuốc cho nàng, đỉnh đầu truyền đến giọng nói chất vấn u ám của nàng.

Tuy là chất vấn, nhưng giọng điệu của Phó Kim Khê đã mang theo sự khẳng định tuyệt đối.

Cố Phỉ mím môi, ngẩng đầu đỏ mặt nhìn nàng một cái.

Nếu tính cả lần vừa rồi, thực ra cũng chỉ mới có hai lần mà thôi.

Không tính là thường xuyên.

Nhưng đối diện với sự nghi ngờ trong mắt Phó Kim Khê, Cố Phỉ nhất thời cũng không biết phải trả lời thế nào.

Nếu phủ nhận, Cố Phỉ sợ nàng sẽ nảy sinh hiểu lầm giống như Bùi Dao, cho rằng cô không phải người đoan chính; nhưng nếu gật đầu, cô lại sợ Phó Kim Khê sẽ càng giận hơn. 

Vì vậy, sau vài giây suy nghĩ ngắn ngủi, Cố Phỉ vẫn chọn cách giữ im lặng. 

"... Hừ."

Nhưng sự im lặng của cô lại càng khiến Phó Kim Khê khẳng định chắc chắn suy đoán của mình.

Liếc nhìn hộp bao ngón tay đặt bên cạnh, Phó Kim Khê có chút phẫn hận, cảm thấy bản thân thực sự là chuyện gì cũng bị Tần Thanh Vi giành trước một bước.

Mà trong lúc nàng đang giận dỗi, Cố Phỉ cũng đỏ mặt âm thầm ngẩng đầu lên.

"Học tỷ, không được khóc nữa đâu."

Cứ khóc mãi thế này, thuốc mỡ còn chưa kịp phát huy tác dụng thì đã bị nàng làm cho tan chảy hết rồi.

"... Chị cứ khóc đấy." 

Cắn môi lườm cô một cái, Phó Kim Khê vừa xoay người đi vừa nắm lấy cổ tay Cố Phỉ.

"Em không bỏ đi là được mà."

Đón lấy ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn thẹn thùng của Cố Phỉ, Phó Kim Khê đỏ mặt hừ nhẹ một tiếng.

"Dù sao trên tay em cũng có thuốc rồi, em cứ ở đây đừng cử động, cho dù có tan ra thì chẳng phải vẫn là tan ở chỗ đó sao?"

"..."

Cố Phỉ bị "khống chế" nên chẳng thể phản bác, chỉ đành ngoan ngoãn ngồi bên cạnh nàng, cố gắng nghĩ sang chuyện khác để bình ổn lại d*c v*ng đang trỗi dậy trong lòng. 

Trong khoang xe yên tĩnh, nhất thời chỉ còn lại tiếng thở hỗn loạn của hai người.

Vừa tận hưởng, Phó Kim Khê vừa đỏ mặt liếc nhìn Cố Phỉ bên cạnh.

Dưới ánh đèn mờ ảo trong xe, nàng thấy Cố Phỉ dù đang nhắm mắt tĩnh dưỡng cũng không giấu được khuôn mặt đỏ bừng.

Yên tĩnh lại xinh đẹp, khiến nàng vô cùng rung động.

Đoán chừng Cố Phỉ cũng chẳng hề thờ ơ như vẻ ngoài, Phó Kim Khê khẽ nhếch môi, quyết định châm thêm một mồi lửa nữa. 

Tốt nhất là đốt đến khi Cố Phỉ không thể nhịn được nữa, để nàng cũng được hưởng thụ đãi ngộ như Tần Thanh Vi ở ngay trên chiếc xe này.

Rũ mắt nhìn cổ tay Cố Phỉ, Phó Kim Khê khẽ mím môi đầy ý vị.

Tuy chỉ cần Cố Phỉ ở bên cạnh là nàng đã thấy rất thoải mái rồi, nhưng nàng còn muốn được thoải mái hơn nữa.

Thế là, khi Cố Phỉ đang cố gắng sắp xếp lại bệnh tình của vợ ở trong đầu, cánh tay cô đột nhiên bị kéo vào vòng ôm mềm mại đặc trưng của Phó Kim Khê.

Cùng lúc đó, bên tai cô vang lên giọng nói dịu dàng đầy mê hoặc của nàng.

"Phỉ Phỉ, tuy em chưa được xem bất ngờ chị dành cho em, nhưng chị có chụp ảnh đấy, em có muốn xem không?"

Chân mày khẽ giật nảy, Cố Phỉ đỏ mặt liếc mắt nhìn nàng.

"...Không cần đâu ạ." 

Ngay từ lúc bị Phó Kim Khê nhốt ngoài cửa, Cố Phỉ đã biết cái bất ngờ đó là gì rồi.

Lúc tìm chìa khóa ở phòng khách, cô đã nhìn thấy sợi xích bạc rơi trên mặt đất.

Kiểu dáng độc đáo của sợi dây đó đã sớm khiến Cố Phỉ nhận ra công dụng của nó.

Dây xích ngực.

......

"Nhưng chị muốn cho em xem..."

Nghiêng người tựa vào cánh tay Cố Phỉ, Phó Kim Khê rướn người lấy điện thoại của mình lại đây.

Thực chất mấy bức ảnh này vốn là nàng để dành để khiêu khích Tần Thanh Vi, nhưng giờ dùng để dụ dỗ Cố Phỉ trước cũng rất tốt, một mũi tên trúng hai đích.

Không thể từ chối, Cố Phỉ chỉ đành trơ mắt nhìn Phó Kim Khê mở mấy bức ảnh đó ra, bày ra trước mặt mình.

Bên tai còn có tiếng thuyết minh khẽ khàng của nàng.

"Sợi dây này khó đeo lắm, chị phải loay hoay một mình mãi mới xong... nhất là chỗ ngực ấy......"

"Phỉ Phỉ, em thấy có đẹp không?"

"... Đẹp."

Hàng mi khẽ run rẩy, Cố Phỉ đỏ bừng mặt khẽ đáp lại.

"Em còn chưa nhìn kỹ mà, không được qua loa với chị..."

Phó Kim Khê rúc vào lòng cô, nhẹ nhàng x** n*n cổ tay cô.

"... Em không có mà, thật sự rất đẹp."

Cố Phỉ không dám cử động lung tung, nóng đến mức trên trán lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.

"Ừm, tiếc là em chỉ có thể nhìn ảnh thôi, nhưng mà..."

Ý xấu nổi lên, Phó Kim Khê mỉm cười ghé sát tai cô tiếp tục dụ dỗ, giáng cho Cố Phỉ một đòn trí mạng.

"Ngực chị bây giờ vẫn còn vết đỏ do sợi xích bạc đó cọ vào đấy, em có muốn xem không?" 

"..."

Cố Phỉ không thể thốt ra nổi một chữ "không", cô khẽ nuốt khan rồi nhắm mắt lại.

Cố gắng dùng hành động để biểu đạt lập trường.

Trên người vợ vẫn còn đang bôi thuốc, cô tuyệt đối không được bậy bạ...

"Phỉ Phỉ, nhìn chị một cái đi mà." 

Mãn nguyện ôm cổ Cố Phỉ, Phó Kim Khê cười khẽ, hôn nhẹ lên cằm cô.

"Nhìn một cái thì có sao đâu, định lực của Phỉ Phỉ tốt như vậy, nhất định sẽ không làm gì chị đâu, nhỉ?"

"... Học tỷ, thật sự không cần đâu......"

Cố Phỉ rõ ràng nghe ra nàng đang dùng kế khích tướng, cô đỏ mặt lắc đầu, lời từ chối còn chưa nói xong đã bị Phó Kim Khê nắm lấy lòng bàn tay.

"Không nhìn, thì chạm cũng được."

Khi phòng tuyến tâm lý của Cố Phỉ hoàn toàn sụp đổ, đôi môi cô cũng bị Phó Kim Khê đã đạt được mưu đồ dịu dàng ngậm lấy.

"Phỉ Phỉ muốn thế nào cũng được..." 

......

Reng reng reng...

Khi Cố Phỉ đang chìm đắm trong d*c v*ng, vùi đầu vào ngực Phó Kim Khê, thì một tràng chuông điện thoại dồn dập vang lên trong xe, khiến cô lập tức tỉnh táo.

Đỏ mặt giúp Phó Kim Khê chỉnh lại quần áo xộc xệch, Cố Phỉ mím môi, dưới ánh mắt bất mãn của nàng, cô cầm lấy chiếc điện thoại vẫn đang kêu.

Màn hình hiển thị hai chữ "Tiểu Dương" khiến Cố Phỉ có chút cảnh giác.

Đây là một trợ lý khác của Tần Thanh Vi. Nếu là bình thường thì không sao, nhưng hiện tại Phó Kim Khê rõ ràng có thành kiến rất lớn với Tần Thanh Vi, đại khái sẽ không muốn đóng vai Tần Thanh Vi...

Liếc nhìn Phó Kim Khê vẫn đang hậm hực chỉnh lại mái tóc, Cố Phỉ chủ động bắt máy.

"Alo."

"Ờm... cái đó, là, là cô Cố phải không ạ? Em có một số sắp xếp công việc cần thông báo cho chị Thanh Vi một chút..."

Ở đầu dây bên kia, trợ lý Tiểu Dương đột nhiên nghe thấy giọng lạ thì cũng giật mình, nhưng nhanh chóng phản ứng lại, muộn thế này rồi Tần Thanh Vi ở cùng bạn gái cũng là chuyện bình thường.

"Có tiện nói với tôi không? Tôi có thể chuyển lời lại cho Thanh Vi."

Cố Phỉ lặng lẽ nhìn Phó Kim Khê bên cạnh, đỏ mặt đưa tay giúp nàng chỉnh lại dây áo bị tuột.

"Dạ được..."

Tiểu Dương không chút kiêng dè, trực tiếp chuyển lời sắp xếp công việc vừa nhận được cho Cố Phỉ, sau đó cúp máy.

Còn Phó Kim Khê ở trong xe, ngay khi nghe thấy tên Tần Thanh Vi đã có chút bực dọc liếc nhìn Cố Phỉ một cái.

"Đừng có nói với chị là lại muốn chị đi làm thay cô ta nhé, chị không đi đâu."

Nàng gạt bàn tay Cố Phỉ đang đặt trên vai mình ra. Vừa mới bị phá hỏng chuyện tốt, Phó Kim Khê khoanh tay tựa vào ghế sau, trên mặt viết đầy phiền muộn.

Nàng khó khăn lắm mới dỗ được Cố Phỉ vào lòng, mắt thấy chuyện tốt sắp thành, vậy mà cứ bị chuyện của Tần Thanh Vi cắt ngang...

"... Vậy thì không đi nữa."

Nhận ra nàng không muốn, Cố Phỉ không nỡ để vợ chịu ấm ức nên mỉm cười an ủi, tay đã cầm điện thoại của mình lên định tìm Thư ký để sắp xếp.

Công việc mà trợ lý vừa thông báo chính là quay quảng cáo sản phẩm cho tập đoàn Cố Thị, về khoản này, Cố Phỉ vẫn có thể quyết định được.

Vừa gửi tin nhắn cho Thư ký bảo hoãn buổi quay, Cố Phỉ vừa ôn tồn an ủi Phó Kim Khê vẫn đang hờn dỗi.

"Chuyện công việc học tỷ không cần bận tâm đâu, chị muốn làm gì cũng được."

Dù thực chất Phó Kim Khê đang tự giận chính mình, nhưng Cố Phỉ vẫn sẵn lòng dỗ dành nàng.

"... Chờ đã."

Khóe mắt liếc thấy động tác gửi tin nhắn của Cố Phỉ, Phó Kim Khê lấy điện thoại của cô xem qua.

"Là quay quảng cáo cho công ty em à?"

"Ừm, nên nếu hoãn lại vài ngày cũng không sao đâu."

Mỉm cười chạm vào đầu ngón tay nàng, Cố Phỉ định lấy lại điện thoại để tiếp tục phân phó, nhưng thấy Phó Kim Khê liếc nhìn mình một cái rồi trực tiếp xóa sạch nội dung cô vừa soạn.

"Không cần hoãn đâu, chị sẽ đi."

Người nàng ghét là Tần Thanh Vi, chứ không phải Cố Phỉ.

Nàng không muốn vì chút tính khí trẻ con này mà làm ảnh hưởng đến công việc của Cố Phỉ.

Hơn nữa, nếu nàng ngoan ngoãn phối hợp, chẳng phải sẽ còn để lại ấn tượng tốt đẹp về một người hiểu chuyện trong lòng Cố Phỉ sao.

Thoát khỏi khung chat với Thư ký, Phó Kim Khê nhào vào lòng Cố Phỉ, đầu ngón tay thân mật lướt nhẹ trên sống mũi cô.

"Phỉ Phỉ, chị là vì em nên mới bằng lòng giả làm Tần Thanh Vi đấy, em phải bù đắp cho chị."

"Học tỷ muốn bù đắp thế nào?"

Thấy nàng đang tranh thủ làm nũng, Cố Phỉ mỉm cười ôm lấy nàng, phối hợp dỗ dành.

"Ừm... Đợi chỗ đó của chị khỏi rồi, chị muốn em hôn hôn chị......"

Uỳnh.

Dưới lời ám chỉ thẳng thắn của nàng, Cố Phỉ đỏ bừng mặt, đại não ngay lập tức bị thiêu cháy đến mức đình chỉ.

***

Lúc hai người về đến nhà, bước chân Cố Phỉ có chút hư ảo, còn Phó Kim Khê thì đi theo sau cô, mỉm cười hừ nhẹ đầy đắc ý.

Dựa vào phản ứng của Cố Phỉ trên xe lúc nãy, nàng dám khẳng định, Tần Thanh Vi chắc chắn chưa từng bắt cô làm chuyện đó.

Nghĩ đến việc cuối cùng mình cũng thắng được Tần Thanh Vi một lần, Phó Kim Khê vui mừng khôn xiết.

"Chị đi tắm ở phòng khách trước đây, Phỉ Phỉ, lát nữa em nhớ sang với chị nhé."

Nói xong, Phó Kim Khê với bóng lưng nhẹ nhõm bước về phía phòng khách.

Bỏ lại Cố Phỉ đầu bốc khói, đứng trong bếp uống hết một bình nước đá lớn mới miễn cưỡng khiến mình bình tĩnh lại được.

Đến giờ cô vẫn không dám nhớ lại xem mình đã hứa với Phó Kim Khê những gì...

Hàng mi khẽ run rẩy, Cố Phỉ nhìn ly thủy tinh đã trống không trong tay, cảm thấy hay là đi tắm nước lạnh thì tốt hơn.

...

Sau một màn tắm nước lạnh nhanh chóng, Cố Phỉ hoàn toàn thanh tâm quả dục.

Chí ít, vẻ bề ngoài thì là như vậy.

Cô khoác áo tắm đi vào phòng thay đồ, lấy ra một chiếc vali. Sau khi đã dọn sạch những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, Cố Phỉ bắt đầu giúp Phó Kim Khê thu xếp hành lý cho chuyến công tác ngày mai.

Buổi quay quảng cáo kéo dài ba ngày, địa điểm cũng không xa lắm, ngay thành phố bên cạnh. Ngày mai, sáng sớm là Phó Kim Khê đã phải xuất phát cùng đội ngũ quay phim.

Trong lúc thu dọn hành lý cho nàng, Cố Phỉ cũng đang cân nhắc xem mình có nên đi cùng luôn không, cô thực sự cảm thấy không yên tâm chút nào.

Không phải cô lo Phó Kim Khê không phối hợp, mà là lo trong lúc quay phim lại xảy ra tình trạng chuyển đổi nhân cách.

Nghĩ đến đây, Cố Phỉ hơi ưu tư đứng dậy, bắt đầu tra cứu lịch trình làm việc của mình trong mấy ngày tới trên điện thoại.

Nếu không có cuộc tiếp khách nào đặc biệt quan trọng, cô nghĩ mình có thể vừa giải quyết công việc vừa tháp tùng vợ đi công tác.

Trong lúc cô đang xem điện thoại, Phó Kim Khê đã tắm xong và đợi đến mất kiên nhẫn cũng từ phòng khách tìm sang đây.

"Phỉ Phỉ."

Những lời định lên tiếng trách móc vì giận dỗi đều tan biến sạch sành sanh khi nàng nhìn thấy chiếc vali trước mặt cô. Phó Kim Khê có chút mềm lòng, ôm lấy Cố Phỉ từ phía sau.

"Đều tại Tần Thanh Vi hết, cướp mất người vợ tốt của chị rồi."

"..."

Cố Phỉ bất lực nhưng cũng buồn cười liếc nhìn nàng một cái. Cô lý trí không tiếp lời câu đó, chỉ thử thương lượng với nàng.

"Lúc học tỷ đi quay phim, có thể nhắn tin cho em mỗi ngày được không?"

Cô vừa xem lịch trình của mình xong, chiều mai và chiều mốt đều có cuộc họp và tiếp khách bên phía Chính Phủ, không thể đẩy được, nên đại khái là cô không thể đi công tác cùng Phó Kim Khê.

Chỉ có thể giữ liên lạc với vợ bất cứ mọi lúc, một khi phát hiện tình hình không ổn, Cố Phỉ còn kịp thời đưa ra biện pháp ứng phó.

"Mỗi ngày sáng, trưa, chiều tối đều phải liên lạc với em, được không học tỷ?"

Phó Kim Khê thì không hề nhận ra sự bất an của cô, chỉ có chút kinh ngạc nhìn Cố Phỉ một cái.

"Phỉ Phỉ đột nhiên bám người quá nhỉ... Yên tâm đi, ngày nào chị cũng sẽ nhắn tin cho em mà."

Nghĩ một lát, Phó Kim Khê lại gục đầu lên lưng cô, mỉm cười bổ sung.

"Buổi tối chị còn muốn gọi video cho em nữa, em phải dỗ chị ngủ, nếu không ban ngày chị sẽ không có tinh thần đi quay phim đâu. Ngộ nhỡ trạng thái không tốt, để lại cảnh xấu cho Tần Thanh Vi thì..."

"Được ạ."

Cố Phỉ khẽ cười, nghe ra nàng đang "đe dọa" mình, cô liền mỉm cười gật đầu đồng ý.

"Học tỷ như thế nào cũng đẹp, sẽ không có cảnh xấu đâu."

Nàng hừ nhẹ một tiếng, không nhịn được cười mà hôn lên má cô một cái.

"Chị đương nhiên là không có rồi, nhưng Tần Thanh Vi thì chắc chắn có đó, mấy tạo hình phim cổ trang hồi xưa của cô ta xấu lắm..."

Cố Phỉ im lặng chớp mắt, cô đã ôn tập lại tất cả các bộ phim của vợ, hoàn toàn không dám đồng tình.

Trong lòng cô, ngay cả bộ phim đầu tiên Tần Thanh Vi đóng khi mới vào nghề, dù diễn xuất còn non nớt nhưng vẫn đẹp vô cùng, trong mắt Cố Phỉ vẫn đầy sức hút như cũ.

***

Trước khi về phòng khách, hai người lại kiểm tra vali một lần nữa xem có bỏ sót thứ gì không.

Và Phó Kim Khê quả thực đã phát hiện ra một sự sơ suất của Cố Phỉ.

"Ba bộ nội y làm sao mà đủ? Phải mang hết mấy bộ kia theo chứ."

Nói đoạn, Phó Kim Khê tự thân vận động, chạy vào phòng thay đồ, đem hết mấy bộ nội y mà Bùi Dao mua nhét vào vali.

"... Học tỷ, quay phim chỉ có ba ngày thôi mà."

Cố Phỉ trơ mắt nhìn nàng định mang theo mười mấy bộ nội y đi, chỉ đành đỏ mặt lên tiếng nhắc nhở.

"Chị biết mà, nhưng buổi tối chị muốn thay các kiểu dáng khác nhau cho em xem."

Phó Kim Khê biết mỗi lần mình xuất hiện đều rất ngắn ngủi, không chừng lúc nào đó sẽ bị Tần Thanh Vi thay thế, cho nên nàng muốn tận dụng mọi cơ hội để bồi đắp tình cảm với Cố Phỉ.

Phấn đấu sớm ngày thay thế địa vị của Tần Thanh Vi trong lòng cô, khiến cô ly hôn với Tần Thanh Vi.

Như vậy Phó Kim Khê có thể danh chính ngôn thuận đưa Cố Phỉ đi cùng mình tới gặp bác sĩ tâm thần, để cô phối hợp với nàng cùng xóa sổ Tần Thanh Vi khỏi cơ thể này...

Tất nhiên, khi chưa hoàn toàn chiếm giữ được tâm trí và thể xác của Cố Phỉ, Phó Kim Khê sẽ không nói kế hoạch của mình cho cô biết.

"Nội y đẹp thế này, chẳng lẽ em không muốn biết chị mặc vào sẽ trông thế nào sao? Phỉ Phỉ."

"... Muốn."

Cố Phỉ đỏ mặt chọn cách thành thật, cô liếc nhìn vali một cái. Thấy Phó Kim Khê định thử đồ ngay tại chỗ cho mình xem, cô dứt khoát ngăn cản động tác định cởi áo ngủ của nàng lại, quyết đoán bế thốc nàng lên, đi về phía phòng khách.

"Đến giờ đi ngủ rồi học tỷ, mai chị còn phải dậy sớm nữa..."

Mỉm cười nép trong lòng cô, Phó Kim Khê khẽ nhéo vành tai cô, hạ giọng cười nói.

"Thực ra bộ chị đang mặc trên người cũng rất gợi cảm, Phỉ Phỉ có muốn xem không?"

Cổ họng khẽ chuyển động, Cố Phỉ đỏ mặt không nói lời nào, chỉ kiên định bế người lên giường, đắp chăn, tắt đèn.

Động tác liền mạch dứt khoát.

Cho đến khi... 

Trong bóng tối, Phó Kim Khê rúc vào lòng cô, hơi thở như lan tỏa ra bên tai cô.

"Sợi dây xích ngực đó, chị lại đeo lên rồi, Phỉ Phỉ... Em sờ đi, được không?"