Cố Phỉ chớp mắt đầy ngơ ngác và căng thẳng, vành tai đỏ bừng chậm rãi ngẩng đầu lên. Trước ánh nhìn dịu dàng và dung túng của Tần Thanh Vi, cô mím môi, giơ bàn tay phải đang run rẩy của mình lên.
"Nếu em như thế này... Thanh Vi, chị có chấp nhận được không?"
"..."
Lầm tưởng rằng vợ mình đang muốn, Cố Phỉ đã hạ quyết tâm "mang thương tích ra trận", thậm chí còn bắt đầu hồi tưởng lại tư thế ít tốn sức mà hai người từng thảo luận lần trước...
Cho đến ngày thực sự rơi vào cảnh "lực bất tòng tâm", Cố Phỉ mới phát hiện ra, thừa nhận mình "không được" cũng chẳng có gì to tát, quan trọng nhất là phải làm thỏa mãn được vợ.
Nhưng khi cổ tay cô được Tần Thanh Vi nhẹ nhàng nâng lấy, kèm theo lời hỏi han lo lắng bên tai, Cố Phỉ vẫn không nhịn được mà thẹn thùng đỏ mặt, vùi đầu vào lòng nàng, nhỏ giọng giải thích.
"Vợ ơi, em thực sự không phải là không được đâu, nghỉ ngơi một đêm mai chắc chắn là sẽ ổn thôi..."
Chân mày khẽ nhíu lại, Tần Thanh Vi xoa xoa đầu cô, dắt Cố Phỉ ngồi xuống mép giường, cẩn thận xoa bóp cổ tay cho cô.
"Đau không?"
"Không đau, chỉ là hơi..."
Cố Phỉ đỏ mặt liếc nhìn Tần Thanh Vi một cái, thẹn thùng mím môi, vừa thầm thở dài trong lòng vừa nhỏ giọng thừa nhận mình "không được".
"... hơi không nhấc nổi lực."
"Có phải dạo này công việc mệt mỏi quá không?"
So với sự tỉnh táo về nhận thức của Cố Phỉ, Tần Thanh Vi lại hoàn toàn không nghĩ theo hướng "tần suất sử dụng quá mức", mà chỉ cho rằng Cố Phỉ mệt mỏi thể chất do áp lực công việc.
Dù sao thì, Cố Phỉ rốt cuộc có "được" hay không, và "được" đến mức nào, thì nàng là người rõ nhất.
Hai ngày đầu sau khi mới nhận giấy kết hôn, Cố Phỉ đưa nàng lên chiếc giường này, gần như là triền miên không nghỉ.
Không có lý do gì mới qua hơn một tháng mà Cố Phỉ lại đột nhiên "không được" nữa.
"... Dạ, đúng rồi, là do công việc quá mệt thôi."
Nhận ra vợ mình không nhớ những chuyện hai người đã làm trên xe vào ban ngày, Cố Phỉ dứt khoát gật đầu theo nàng, thuận thế dựa dẫm vào lòng Tần Thanh Vi mà kể về chuyện buổi sáng.
"Thanh Vi, hôm nay em gặp người đại diện của chị ở bên ngoài đấy."
Động tác xoa bóp trên tay Tần Thanh Vi không hề bị ảnh hưởng, nhưng ở góc độ Cố Phỉ không nhìn thấy, khi nàng rũ mắt, đáy mắt không tự chủ được mà hiện lên vài phần u ám.
"Bà ta làm khó em sao?"
"... Không có."
Suy nghĩ một chút, Cố Phỉ trung thực lắc đầu.
Mấy câu nói không đau không ngứa của Phùng Thiến không bị Cố Phỉ để tâm, điều thực sự khiến cô không vui chính là sự coi thường của Phùng Thiến đối với Tần Thanh Vi trong từng lời nói.
Cùng với câu đe dọa ẩn chứa thâm ý kia nữa.
Nếu Phùng Thiến tự phụ rằng, dựa vào cái nhược điểm là đó có thể uy h**p Tần Thanh Vi, vậy Cố Phỉ sẽ giúp bà ta nhìn cho rõ: Công ty của bà ta năm xưa có thể nhờ Tần Thanh Vi mà phất lên, thì nay cũng có thể vì Tần Thanh Vi mà sụp đổ.
Chỉ cần Phùng Thiến còn muốn mở công ty kiếm tiền, bà ta nên để cái bí mật đó thối rữa trong lòng, chứ không phải dùng nó để áp chế Tần Thanh Vi.
"Em chỉ nói chuyện với bà ta vài câu thôi, nhưng mà... Vợ ơi, chị có biết giữa người đại diện và trợ lý của chị có quan hệ mập mờ không?"
Không tiết lộ cho Tần Thanh Vi những việc mà mình đang âm thầm thực hiện, Cố Phỉ đổi sang một chủ đề tám chuyện để cùng nàng thảo luận.
Quả nhiên, sắc mặt của Tần Thanh Vi sững lại một chút, sau khi nhíu mày hồi tưởng, nàng mới hơi không chắc chắn mà nhìn về phía Cố Phỉ.
"Em nói là... Tiểu Triệu và Phùng Thiến sao?"
Sau khi nhận được cái gật đầu xác nhận của Cố Phỉ, Tần Thanh Vi mới có chút vỡ lẽ.
Nàng nhớ mang máng tối hôm đó ở trong phòng nghỉ hậu trường đã nhìn thấy cảnh Phùng Thiến và Triệu Nguyên Nguyên hôn nhau, nhưng sau đó đã xảy ra chuyện gì, thì Tần Thanh Vi hoàn toàn không còn ký ức.
Mà trước đó, Triệu Nguyên Nguyên luôn nói với nàng cô ta là em họ của Phùng Thiến, cho nên dù mấy năm nay giữa hai người có những hành động quá đỗi thân mật, Tần Thanh Vi cũng không để tâm...
"Phùng Thiến, bà ta đã kết hôn rồi."
Sau vài giây im lặng, Tần Thanh Vi mới rũ mắt nhìn cổ tay Cố Phỉ, khẽ khàng lên tiếng.
"... Bà ta ngoại tình à..."
Cố Phỉ không ngờ lại tình cờ nghe được tin sốc này, cô hơi kinh ngạc, ngay sau đó là vô thức nhíu mày.
"Vợ ơi, chị thực sự không cân nhắc việc giải ước với bà ta sao?"
Vốn dĩ còn muốn cùng vợ chịu đựng thêm vài năm nữa, nhưng giờ Cố Phỉ có chút lo lắng không yên. Cô không thể chịu đựng được việc Tần Thanh Vi mỗi ngày phải làm việc chung với loại người này, chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy khó chịu.
Tần Thanh Vi mỉm cười xoa xoa gương mặt cô, nhẹ nhàng m*n tr*n cổ tay cô một chút.
"Đợi đến khi hợp đồng hết hạn thì sẽ tự động giải ước thôi. Nếu bây giờ giải ước trước thời hạn, tất cả thù lao đóng phim những năm qua chị kiếm được đều phải bồi thường cho bà ta hết. Không đáng."
"Em bồi thường cho bà ta."
Cố Phỉ trả lời mà không cần suy nghĩ.
Khẽ cười một tiếng, Tần Thanh Vi ghé sát lại, điểm nhẹ lên chóp mũi cô, trong đôi mắt thanh lãnh tràn ngập sự chiều chuộng và tình yêu dành cho Cố Phỉ.
"Nhưng tiền em bồi thường cho bà ta, chẳng phải vẫn là tiền của nhà chúng ta sao?"
"... Tiền là để dùng mà, em không muốn chị bị người khác bắt nạt..."
Cố Phỉ vẫn kiên trì muốn giải ước, mặc dù cả người cô đã sắp chìm đắm trong sự dịu dàng thanh lãnh nơi đáy mắt Tần Thanh Vi.
"Chị biết, Tiểu Phỉ sẽ bảo vệ chị..."
Có chút xao động, nàng nhẹ nhàng m*n tr*n đầu ngón tay Cố Phỉ. Tần Thanh Vi rũ mắt nhìn bờ môi hồng nhuận của cô, không kìm lòng được mà cúi xuống hôn nhẹ lên khóe môi.
"Vợ ơi..."
Chỉ cần một câu là động lòng, Cố Phỉ ôm lấy vòng eo thanh mảnh của nàng, cả hai cùng ngã xuống chăn đệm mềm mại phía sau.
Những làn tóc đen mượt mà đan xen vào nhau, nhưng chẳng ai bận tâm đến điều đó.
"Không đau nữa sao?"
Khi lòng bàn tay Cố Phỉ dò dẫm về phía vạt áo mình, hàng mi của Tần Thanh Vi khẽ run rẩy, nắm lấy đầu ngón tay cô.
Đỏ mặt chớp chớp mắt, Cố Phỉ vùi đầu vào cổ nàng, thẹn thùng nói khẽ:
"Em muốn sờ... vợ ơi... có được không?"
"... Ừm."
Theo chiếc áo ngủ trượt khỏi vai, Tần Thanh Vi cũng nhắm mắt lại, che đi d*c v*ng đang dần trỗi dậy nơi đáy mắt.
Nàng chỉ dung túng để mặc Cố Phỉ dụi đầu trong ngực mình.
...
Mãi đến khoảnh khắc trước khi ngủ, khi Cố Phỉ đã ngủ say nhưng vẫn theo thói quen rúc vào lòng mình, Tần Thanh Vi mới đỏ hoe đuôi mắt, có chút khó nhịn mà mở mắt ra.
Sâu trong chăn, nàng m*n tr*n đầu ngón tay trái thon dài của Cố Phỉ, cắn môi chậm rãi chủ động áp sát lại.
Chỉ một khoảnh khắc chạm vào lớp vải mỏng manh, nàng đã không nhịn được mà ôm chặt lấy eo Cố Phỉ.
Sắc đỏ nơi đuôi mắt tựa như đóa tường vi đang nở rộ, đầy vẻ liễm diễm.
***
Sáng thứ Hai, Tần Thanh Vi chủ động liên lạc với Phùng Thiến, cũng từ chỗ bà ta mà biết được chuyện mình được tập đoàn Cố Thị chọn làm đại ngôn.
Có chút kinh ngạc, nàng liếc nhìn Cố Phỉ đang ngồi ăn sáng bên cạnh mình, Tần Thanh Vi tùy ý đáp lại vài câu qua điện thoại rồi ngắt cuộc gọi.
"Sao thế chị?"
Nhận ra ánh nhìn bên cạnh, Cố Phỉ đang uống sữa chua mỉm cười cong môi nhìn nàng.
"Chuyện đại ngôn..."
"Em không hề thiên vị đâu nhé, đây là quyết định của bên bộ phận thương hiệu đấy."
Đối mặt với thần sắc phức tạp và do dự của Tần Thanh Vi, Cố Phỉ sợ bị hiểu lầm nên vội vàng lên tiếng giải thích.
Mỉm cười một cái, Tần Thanh Vi đưa tay giúp cô lau đi vệt sữa trắng vương trên khóe môi, những lời định từ chối cũng theo đó mà nuốt xuống.
Thực ra đây không phải lần đầu tiên Tần Thanh Vi nhận được hợp đồng đại diện từ tập đoàn Cố Thị. Ngay từ ba năm trước, Phùng Thiến đã hớn hở tiết lộ với nàng rằng Cố Thị có ý định chọn nàng làm đại ngôn của sản phẩm. Lúc đó Tần Thanh Vi không hề kích động như bà ta, vì nàng biết, đó là chuyện hoàn toàn không thể nào.
Và kết quả cũng đúng như nàng nghĩ, không quá vài ngày sau, Phùng Thiến nhận được tin chính xác đã tức tối chạy đến tìm Tần Thanh Vi trút giận, hỏi nàng đã đắc tội với Chủ tịch Cố Thị từ bao giờ, mà để người ta đích thân hạ lệnh, tuyên bố tất cả sản phẩm dưới trướng Cố Thị đều không được hợp tác với Tần Thanh Vi.
Lúc đó bản thân mình đã đáp lại như thế nào, giờ Tần Thanh Vi cũng không nhớ rõ lắm.
Nhưng nàng của khi đó cũng không hề bình thản như vẻ bề ngoài.
Dù biết Cố Liễm chắc chắn sẽ không cho phép mình xuất hiện trước mặt Cố Phỉ, nhưng Tần Thanh Vi lúc đó vẫn ôm một tia hy vọng mỏng manh.
Biết đâu đấy, biết đâu nàng thực sự có thể đường đường chính chính xuất hiện tại tập đoàn Cố Thị, tình cờ gặp lại Cố Phỉ lúc vừa mới vào làm việc.
Biết đâu quảng cáo của nàng thực sự có thể được chiếu trong tập đoàn, để một ngày tình cờ nào đó Cố Phỉ nhìn thấy.
Nhưng...
Nhìn Cố Phỉ bên cạnh chỉ vì một hành động nhỏ mà đỏ mặt, Tần Thanh Vi từ lâu đã quên đi nỗi thất vọng khi ấy, chỉ còn lại sự hoan hỉ và thỏa mãn ngập tràn trong tim.
Tuy muộn mất ba năm, nhưng nàng rốt cuộc đã được toại nguyện.
Người nắm quyền của Cố Thị bây giờ cũng không phải Cố Liễm, mà là một Cố Phỉ mãi mãi không bao giờ từ chối nàng.
...
Khi bữa sáng sắp kết thúc, Cố Phỉ nhìn cái đĩa trống không trước mặt Tần Thanh Vi, cân nhắc rồi lấy thêm cho nàng một miếng sandwich nhỏ.
"Đây là món em đặc biệt làm theo công thức giảm cân đấy, calo rất thấp, vợ ăn thêm một chút nữa đi."
Có sự so sánh với Bùi Dao của mấy ngày trước, Cố Phỉ đã nhận ra Tần Thanh Vi thực sự đang cố ý kiểm soát lượng ăn.
Thực ra lần đầu tiên hai người hẹn hò, Cố Phỉ đã chú ý thấy Tần Thanh Vi ăn rất ít. Cô lúc đó còn tưởng Tần Thanh Vi cũng giống mình, vì ngại ngùng mà không dám ăn nhiều...
Dù sao ngày hôm đó Cố Phỉ cũng vì quá căng thẳng và thẹn thùng mà không ăn được bao nhiêu, cả buổi chỉ mải mê trò chuyện "phong hoa tuyết nguyệt" với Tần Thanh Vi, đầu óc toàn nghĩ xem buổi hẹn tiếp theo của hai người là khi nào...
Về sau khi hai người xác định quan hệ, đối mặt với sự quan tâm của Cố Phỉ, Tần Thanh Vi giải thích rằng cảm giác thèm ăn của mình vốn dĩ rất thấp, bảo cô đừng lo lắng.
Cho đến khi Bùi Dao xuất hiện, Cố Phỉ mới hiểu ra, Tần Thanh Vi không phải chán ăn, mà là khắc chế.
Và lý do của sự khắc chế đó, cũng rất dễ dàng đoán được.
Bởi vì nghề nghiệp của nàng.
Tần Thanh Vi ra mắt với tư cách người mẫu ảnh năm 15 tuổi, 17 tuổi bắt đầu vào đoàn phim đóng vai phụ. Sau ba năm học tập và mài giũa, năm 20 tuổi nàng nhận được đề cử giải thưởng đầu tiên, bắt đầu bộc lộ tài năng trong giới giải trí.
Sáu năm sau đó, nàng làm việc không ngày nghỉ, trung bình mỗi năm đóng ba bộ phim truyền hình, một bộ phim điện ảnh, lớn nhỏ đều có, chất lượng kịch bản cũng tốt xấu lẫn lộn.
Ba năm trước, nàng đã có thể coi là đỉnh lưu của giới giải trí.
Và cũng mãi cho đến ba năm trước, thù lao đóng phim mà Tần Thanh Vi kiếm được mới lần đầu tiên thực sự nằm trong tay nàng.
Nàng cũng đã có quyền tự chủ trong việc lựa chọn kịch bản.
Ba năm qua, nàng chuyên tâm phát triển mảng điện ảnh, mỗi năm hai tác phẩm.
Và giải Diễn viên chính xuất sắc nhất lần trước là giải thưởng có giá trị cao nhất mà nàng nhận được trong ba năm này.
...
Dù biết vợ làm vậy là vì công việc, nhưng Cố Phỉ vẫn không khỏi xót xa.
Để không gây thêm gánh nặng cho Tần Thanh Vi, sáng nay cô đã đặc biệt tra cứu tài liệu, phối hợp một phần bữa sáng cân bằng dinh dưỡng mà lại ít calo, chính là để Tần Thanh Vi có thể ăn nhiều thêm một chút.
Đối mặt với lời khuyên bảo của Cố Phỉ, Tần Thanh Vi cũng chỉ cố ăn thêm được hai miếng, sau đó bắt đầu lộ vẻ khó xử.
"Ăn không nổi thì không ăn nữa."
Cố Phỉ vẫn luôn quan sát nàng, đón lấy miếng sandwich nhỏ trong tay nàng, tùy ý nhét vào miệng mình, rồi chu đáo đưa cho Tần Thanh Vi nửa ly sữa chua để tráng miệng.
Nhìn Tần Thanh Vi nhấp nhẹ sữa chua, Cố Phỉ chống cằm mỉm cười, nhưng trong lòng lại thầm thở dài, chỉ thấy vợ mình vừa đáng thương vừa đáng yêu.
"Sao cứ nhìn chị mãi thế?"
Tần Thanh Vi bị nhìn chằm chằm đến mức có chút không được tự nhiên, khẽ mím môi. Đặc biệt là khi ánh mắt nàng vô tình lướt qua lòng bàn tay trái của Cố Phỉ, đuôi mắt không tự chủ được mà ửng lên một tầng đỏ nhạt.
Giờ nghĩ lại, chính nàng cũng không biết tối qua mình lấy đâu ra can đảm để làm chuyện đó...
Chỉ dựa vào lòng bàn tay Cố Phỉ thôi mà đã không nhịn được...
"Vì em đang chờ một nụ hôn chào buổi sáng mà."
Cố Phỉ nhìn gương mặt ngày càng đỏ của Tần Thanh Vi với vẻ hơi thắc mắc, tưởng mình nhìn làm vợ ngại, cô chớp mắt, mỉm cười ghé lại hôn nhẹ lên má nàng.
"Lúc ngủ dậy chị quên hôn em rồi, Thanh Vi..."
Khi hai chóp mũi chạm nhau, Cố Phỉ vân vê đầu ngón tay nàng, khẽ khàng kết tội.
Cô không nhắc thì thôi, nhắc đến là Tần Thanh Vi xấu hổ tới mức ngay cả cổ cũng nhuộm một tầng đỏ au.
Sáng sớm tỉnh dậy, Tần Thanh Vi mới phát hiện đêm qua Cố Phỉ đã hôn hít trong lòng mình suốt cả một đêm.
Khổ nỗi Cố Phỉ còn mang bộ mặt vô cùng ngây thơ, vừa hôn hít vừa vô thức dùng ngón tay gảy nhẹ chơi đùa...
Tần Thanh Vi chưa từng trải qua loại k*ch th*ch này, lập tức có chút tan rã.
Lại không dám để Cố Phỉ biết d*c v*ng của mình, vì sợ làm cổ tay vẫn chưa khỏi hẳn của cô mệt thêm, Tần Thanh Vi chỉ đành một mình nhẫn nhịn, ôm lấy Cố Phỉ đang say sưa chơi đùa, ở trên giường bình phục hồi lâu, mới bước xuống giường với gương mặt đỏ bừng và đôi chân mềm nhũn...
Nghe lời trách móc của Cố Phỉ bên tai, Tần Thanh Vi rũ mắt nhìn cổ tay cô, đưa tay phủ lên, xoa nhẹ.
"Còn khó chịu không?"
Cố Phỉ đỏ vành tai khẽ lắc đầu, mím môi nhỏ giọng ám chỉ một câu.
"Sẽ không ảnh hưởng đến công việc đâu."
"..."
Tần Thanh Vi hiểu rõ ám chỉ đó, có chút không chắc chắn mà nhìn cô một cái. Nàng luôn cảm thấy Cố Phỉ dường như trở nên trắng trợn hơn...
Quả nhiên là do mấy ngày trước nàng bỏ bê Cố Phỉ quá lâu sao?
Nên mới khiến cho Cố Phỉ đối xử với nàng như thế vào sáng sớm hôm nay ...
Là trừng phạt sao?
Hồi tưởng lại cảm giác tê dại lúc đó, Tần Thanh Vi khẽ nhíu mày suy tư với gương mặt đỏ lựng.
***
Dù Phùng Thiến nói trong điện thoại rằng Tần Thanh Vi đến công ty quản lý để gặp nhau trước rồi mới cùng bà ta đi ký hợp đồng tại trụ sở Cố Thị, nhưng Cố Phỉ không muốn phiền phức như vậy, cũng cố ý phớt lờ lời nói của kẻ ngoại tình, nên đã trực tiếp đưa vợ cùng đến công ty đi làm.
Dù sao, đây cũng là lần đầu tiên cô và Tần Thanh Vi cùng xuất hiện một cách đường đường chính chính tại công ty. Dù là dưới danh nghĩa hợp tác chứ không phải quan hệ vợ vợ, Cố Phỉ vẫn thấy rất thỏa mãn.
"Cô Tần, mời vào."
Trước thang máy chuyên dụng của Chủ tịch, Cố Phỉ duy trì nụ cười có chút rụt rè trên mặt, bấm mở cửa thang máy, đầy đủ lễ tiết mà nghiêng người nhường đối tác Tần Thanh Vi vào trước.
"Cảm ơn."
Đưa tay vén lọn tóc rũ bên má, Tần Thanh Vi cụp mắt giấu đi ý cười dịu dàng nơi đáy mắt, bước qua người cô.
"Không khách sáo."
Cố Phỉ im lặng chớp chớp mắt, giọng nói vui tươi đáp lại, cùng nàng bước vào thang máy.
Cho đến khi cửa thang máy đóng chặt, Cố Phỉ ngước mắt nhìn camera trong góc, rồi mím môi nhìn sang Tần Thanh Vi vẫn luôn giữ vẻ mặt thanh lãnh thản nhiên, quyết định học tập vợ, không được để lộ sơ hở.
Nhưng một giây trước khi thang máy lên tới tầng cao nhất, khi Cố Phỉ còn chưa kịp phản ứng, một nụ hôn mang theo hương tường vi nhàn nhạt đã rơi xuống gò má cô trước một bước.
"Chủ tịch Cố, đi làm cố gắng nhé, đừng để mệt quá."
"... Ừm."
Cố Phỉ ngay lập tức mặt mày hớn hở, theo bản năng sờ lên chỗ vừa được hôn, vừa định hôn lại thì cửa thang máy đã mở ra trước mặt hai người.
Kèm theo đó là lời chào hỏi của Thư ký Hứa đã chờ đợi bên ngoài từ lâu.
"Chào buổi sáng, Chủ tịch Cố."
"Chào Thư ký Hứa."
Gật đầu đáp lại, Cố Phỉ nhìn sang Tần Thanh Vi bên cạnh, chưa kịp mở lời thì đã bị Thư ký Hứa vốn đã "chuẩn bị sẵn sàng" mỉm cười tiếp lời.
"Vị này chính là Thư ký Bùi phải không? Chào cô, vị trí làm việc của cô đã được chuẩn bị theo yêu cầu của Chủ tịch Cố rồi, còn cần thêm gì thì cô cứ nói với tôi bất cứ lúc nào nhé."
"..."
Lại một lần nữa trải qua cảnh tượng quen thuộc này, nụ cười trên mặt Cố Phỉ hoàn toàn đông cứng.
Hôm qua chơi (với) vợ vui quá, cô quên bẵng mất chuyện đã sắp xếp cho "Bùi Dao" nhậm chức hôm nay.
"Thư ký Hứa, đây là Tần Thanh Vi, cô Tần."
Trong bầu không khí tĩnh lặng, mặc dù Cố Phỉ vì chột dạ mà không dám liếc nhìn Tần Thanh Vi bên cạnh lấy một cái, nhưng đối mặt với người khác, cô vẫn duy trì vẻ trấn định mà ôn tồn lên tiếng.
Dựa vào kinh nghiệm vừa đúc kết được hôm qua, cô bình thản xử lý cục diện vi diệu hôm nay.
"Thư ký Bùi xin nghỉ rồi, trong thời gian ngắn sẽ không tới công ty làm việc đâu."
"... Vậy sao, xin lỗi, cô Tần."
Ý thức được mình nhận nhầm người, Thư ký Hứa vội vàng xin lỗi, rồi khi Cố Phỉ đưa Tần Thanh Vi vào văn phòng, cô mới âm thầm thở phào một hơi.
Cô cảm thấy chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách mình, ai bảo trước đó Chủ tịch Cố nói Thư ký Bùi mới đến trông rất giống nghệ sĩ Tần Thanh Vi chứ, còn đặc biệt nhắc nhở họ tuyệt đối không được nhận nhầm, càng không được nhắc đến Tần Thanh Vi trước mặt Thư ký Bùi.
Làm cho Thư ký Hứa lúc nãy nhìn thấy người phụ nữ từ thang máy bước ra, vừa theo bản năng thầm cảm thán "giống thật đấy", vừa phải nỗ lực duy trì nụ cười trấn định để chào hỏi đồng nghiệp mới.
Dù rằng, vẫn không tránh khỏi nhận nhầm...
"Sao thế?"
Khi Thư ký Hứa thở dài thầm lặng, Thư ký Trần đi ngang qua, lặng lẽ bước tới bên cạnh, nhỏ giọng hỏi.
Sau khi kể lại chuyện vừa rồi cho bạn gái nghe, Thư ký Hứa đột nhiên nhận ra điều gì đó, ánh mắt nhìn về phía văn phòng Chủ tịch mang theo vẻ kinh ngạc khó nói thành lời.
"Hình như em vừa phát hiện ra một bí mật động trời..."
"Cái gì?"
Thư ký Trần thấy tư duy của cô ấy nhảy vọt nhanh quá nên có chút hoang mang.
Theo bản năng nhìn quanh, xác định không có ai qua lại, Thư ký Hứa mới áp sát cô, nói nhỏ.
"Em nghi ngờ Chủ tịch Cố yêu thầm Tần Thanh Vi, nhưng sợ tỏ tình bị từ chối nên mới tìm một Thư ký Bùi có ngoại hình rất giống với cô ấy, rồi sắp xếp cho ở bên cạnh mình... Nhưng Chủ tịch Cố lại sợ hai người này gặp nhau sẽ khiến cô Tần có ấn tượng xấu về mình, nên hôm nay đặc biệt bắt Thư ký Bùi lùi ngày nhậm chức..."
"... Câu đầu tiên thì có lý, nhưng mấy câu sau thì đừng có suy đoán lung tung."
Thư ký Trần - người vốn đã có cảm giác này từ lúc Cố Phỉ xử lý dư luận cho Tần Thanh Vi lần trước - lặng lẽ đẩy gọng kính.
Dù trong lòng cô cũng đang suy đoán về đời tư của sếp, nhưng với tư cách là thư ký cao cấp, cô vẫn thấy cần phải nhắc nhở bạn gái đừng vì cái lợi nhỏ mà chịu tổn thất lớn, lỡ bị Chủ tịch Cố biết họ "đồn thổi" sau lưng thì không xong đâu.
Có một số chuyện, nghĩ trong lòng thì được, nói ra thì không ổn.
"Em biết mà, chẳng phải em chỉ nói với mỗi chị thôi sao..."
***
Trong khi hai thư ký thảo luận về đời tư của Cố Phỉ, thì Cố Phỉ ở trong văn phòng cũng đang chịu sự giày vò tương tự.
Đặc biệt là khi Tần Thanh Vi nhìn hai chiếc ghế làm việc đặt quá gần nhau mà không nói một lời nào, tiếng tim đập của Cố Phỉ gần như có thể nghe rõ mồn một.
"Đây là chỗ ngồi của vị Thư ký Bùi kia sao?"
Trong văn phòng yên tĩnh rộng rãi, Tần Thanh Vi bước tới trước chiếc ghế đó, ôn tồn hỏi Cố Phỉ.
"... Dạ."
Mí mắt vô thức giật nảy, Cố Phỉ thầm ghi thêm cho Thư ký Hứa một cái tội nữa.
Cô đã nhắc hôm qua rồi mà, vị trí hai chiếc ghế không được quá gần nhau...
Giờ thì hay rồi, có chuyện rồi đấy.
Cô thực sự vì đứng quá gần "Thư ký Bùi" mà không còn tâm trí làm việc nữa...
Mặc dù điều này có chút sai lệch so với những hình ảnh đầy mộng tưởng của Cố Phỉ ngày hôm qua.
"Thư ký Bùi là ai? Nghe có vẻ cô ấy có ngoại hình rất giống chị."
Gương mặt vẫn luôn thanh lãnh thản nhiên, Tần Thanh Vi không nhìn chiếc ghế chướng mắt kia thêm nữa, mà bước tới sofa bên cạnh, ngồi xuống, dịu dàng nói với Cố Phỉ.
Giọng điệu bình thản như thể chỉ đang bàn về thời tiết hôm nay.
Nhưng Cố Phỉ biết rõ là có chuyện, vợ cô vốn dĩ chẳng bao giờ bàn bạc với cô về những chủ đề "hiển nhiên" như vậy.
Đặc biệt là ngay cả nụ cười nhàn nhạt thường thấy trên mặt nàng nhất cũng biến mất.
Điều này còn khiến Cố Phỉ hoảng loạn hơn cả nụ cười dịu dàng đến tận cùng của "Bùi Dao".
"Là... một người họ hàng xa của dì Tôn, cô ấy vừa khởi nghiệp thất bại một thời gian trước, muốn gây dựng lại sự nghiệp nhưng lại thiếu kinh nghiệm, nên dì Tôn nhờ em chỉ bảo giúp..."
Cố Phỉ đã tập trung mười hai phần tinh thần, mặt không đỏ tim không đập mà đáp lại, cố gắng kết hợp tình hình của Bùi Dao để thêu dệt nên một lời nói dối nửa thật nửa giả.
"Còn về ngoại hình, ừm... thì có hơi giống, lần đầu em gặp cũng khá ngạc nhiên, nhưng đối với người quen thuộc mà nói, thì tuyệt đối sẽ không nhận nhầm đâu."
Với giọng điệu thoải mái và nụ cười tùy ý, Cố Phỉ thản nhiên ngồi xuống cạnh Tần Thanh Vi, mày mắt cong cong, nắm lấy đầu ngón tay nàng, cúi đầu giả vờ chiêm ngưỡng bộ móng xinh đẹp.
Cho đến khi liếc thấy trên mặt Tần Thanh Vi không lộ ra bất kỳ dấu hiệu tức giận nào, ngược lại còn khẽ cong môi một cách khó nhận ra, Cố Phỉ lúc này mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
"Vợ ơi chị yên tâm, em tuyệt đối có sự tự giác của người đã lập gia đình, nhất định sẽ giữ khoảng cách nghiêm ngặt với những người phụ nữ khác..."
"Cái ghế đó tuy là em bảo Thư ký Hứa sắp xếp, nhưng em tuyệt đối không có ý bảo cô ấy xếp gần như vậy đâu."
Nói đoạn, Cố Phỉ còn vì thể hiện lòng trung thành mà lấy điện thoại của mình ra, đặc biệt mở tin nhắn hôm qua đã gửi Thư ký Hứa cho Tần Thanh Vi xem.
Trong lịch sử trò chuyện của hai người, sự trong sạch của Cố Phỉ hiện lên rõ mồn một.
Bởi vì nhiệm vụ thứ hai mà cô giao cho Thư ký Hứa là: Đổi một cái bàn làm việc rộng hơn một chút, giữa hai chiếc ghế phải để ra một khoảng cách, không được quá gần...
Từng câu từng chữ đều thấy rõ thái độ "kiêng kỵ" của Cố Phỉ.
Và dưới sự chứng minh của cô, chân mày khẽ nhíu của Tần Thanh Vi cuối cùng cũng từ từ giãn ra.
Nhưng đồng thời, điều đó cũng khiến trong lòng nàng dấy lên sự cảnh giác.
Cố Phỉ không có tâm tư đó, nhưng khó đảm bảo người khác cũng không có.
"Tiểu Phỉ, dì Tôn có biết chuyện em đã có bạn gái không?"
Tần Thanh Vi đưa tay nhẹ nhàng vén lọn tóc rũ bên mặt Cố Phỉ khi cô đang cúi đầu, thần sắc thanh thản, cất tiếng hỏi.
"... Biết ạ."
Ánh mắt Cố Phỉ vẫn dán chặt vào viên đá vụn trên móng tay nàng, theo bản năng nhớ lại cảnh tượng đôi bàn tay này bám chặt vào vai mình đêm qua.
"Lần trước Tống... Cố Y đến đó, dì Tôn đã tưởng cô ấy là bạn gái em."
Cố Phỉ kịp thời sửa lời, nắm lấy đầu ngón tay nàng, mỉm cười ngước mắt.
"Vợ ơi, chị lo dì Tôn giới thiệu bạn gái cho em sao?"
Bị nhìn thấu tâm tư, hàng mi Tần Thanh Vi khẽ run lên một nhịp, sau đó mới mím môi đáp khẽ một tiếng.
Dù trong lòng cảm thấy có chút không thoải mái và có lỗi với Cố Y, nhưng để tránh việc có những người phụ nữ khác vây quanh Cố Phỉ, Tần Thanh Vi sau khi im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng mở lời.
"Tiểu Phỉ, nếu có người khác hỏi đến, em cứ nói bạn gái tên là Cố Y đi."
"... Như vậy có ổn không?"
Cố Phỉ chớp mắt hơi chậm chạp, vốn dĩ còn chút do dự, nhưng khi thấy vẻ áy náy và bất an nơi đáy mắt Tần Thanh Vi, cô liền nhanh chóng gật đầu.
"Được, em nghe lời vợ."
Để Tần Thanh Vi yên tâm, Cố Phỉ đứng dậy đi đến ngăn kéo bàn làm việc, lấy chiếc nhẫn cầu hôn của mình ra.
"Em đeo cái này vào, như vậy tất cả mọi người sẽ biết em đã có bạn gái rồi."
Cố Phỉ mỉm cười, đeo nhẫn vào tay ngay trước mặt Tần Thanh Vi.
Nhìn vòng nhẫn trên ngón tay cô, Tần Thanh Vi cắn môi, nghiêng người nhẹ nhàng ôm lấy Cố Phỉ.
"Cảm ơn em, đã luôn bao dung chị."
Bất kể là việc nàng không muốn công khai hôn ước, hay là về bệnh tình của nàng... Cố Phỉ luôn bao dung và chiều chuộng nàng.
Điều này khiến Tần Thanh Vi vừa áy náy, lại càng không nỡ buông tay.
Có lẽ Cố Liễm từng nói đúng, nếu Tần Thanh Vi muốn tốt cho Cố Phỉ thì không nên xuất hiện bên cạnh cô.
Tần Thanh Vi cũng từng nỗ lực làm điều đó, nàng tự nhủ không được đến gần Cố Phỉ, nhưng khi đôi chân dừng bước thì đại não lại không khống chế được mà muốn tiến lại gần.
Nàng thường xuyên đột nhiên tỉnh táo giữa những lúc ý thức mơ hồ.
Vào mỗi buổi sáng, buổi chiều, buổi hoàng hôn không thể nhớ rõ... Tần Thanh Vi sẽ phát hiện ra, không biết tự bao giờ, mình đã đứng ở một nơi cách Cố Phỉ không xa.
Khi đó nàng sẽ cảm thấy hoảng loạn, nhưng cũng không ngăn được sự xúc động.
Giống như Cố Y đã nói, nàng là một kẻ nhát gan.
Nhưng kẻ nhát gan này, không thể làm được việc rời xa Cố Phỉ.
...
"Tiểu Phỉ."
"Dạ?"
"Nụ hôn chào buổi sáng, bây giờ bù cho em nhé?"
"Sao ạ?"
Trong văn phòng, khi chỉ còn chưa đầy nửa tiếng nữa là đến giờ ký hợp đồng, Cố Phỉ được Tần Thanh Vi dắt tay bước vào phòng nghỉ bên cạnh.
Cửa phòng bị khóa trái, đèn cũng bị tắt đi.
Trong căn phòng chưa mở rèm, Cố Phỉ bị Tần Thanh Vi đưa lên giường.
"Thanh Vi..."
Cố Phỉ nhất thời chưa kịp phản ứng, ôm lấy vòng eo của người dưới thân.
"Thực ra, có một chuyện chị chưa nói với em, Tiểu Phỉ."
Trong không gian tối mờ, Tần Thanh Vi lấy ra vài cái bao ngón tay từ trong ngăn kéo, giúp Cố Phỉ đeo vào ngón tay đang mang nhẫn.
"Là chuyện gì ạ..."
Trong bầu không khí mập mờ, Cố Phỉ khẽ hỏi lại, bất giác đỏ mặt.
Cho đến khi bị Tần Thanh Vi kéo người xuống, Cố Phỉ cuối cùng cũng nhận được câu trả lời trong giọng nói thanh lãnh mà triền miên của nàng.
"Tối qua... chị cũng như thế này... Tiểu Phỉ... dùng tay trái của em..."
Trái tim đập dữ dội liên hồi, Cố Phỉ đỏ mặt tía tai hôn lấy môi nàng.
"Nhưng mà sao em không cảm nhận được... Thanh Vi..."
Khi gương mặt không kìm được mà ửng đỏ, Cố Phỉ lại có chút thắc mắc và tò mò.
Có phải vì đêm qua cô ngủ quá say không?
"Bởi vì..."
Trong tiếng th* d*c, Tần Thanh Vi đỏ mặt hôn nhẹ lên đuôi mắt cô.
"Không giống như bây giờ... tối qua... chỉ ở bên ngoài thôi..."
......
Khi rời khỏi phòng nghỉ, Tần Thanh Vi đã thay bộ quần áo mà Cố Phỉ chuẩn bị sẵn ở đây, không giống lần trước, lần này kích cỡ rất vừa vặn.
Trước khi rời đi, Tần Thanh Vi vẫn liếc nhìn chiếc ghế làm việc dư thừa kia. Sau hai giây im lặng, nàng nhìn sang Cố Phỉ bên cạnh, cô vẫn còn vương chút sắc đỏ trên mặt. Nàng v**t v* đuôi mắt cô, khẽ khàng lên tiếng.
"Nếu cô Bùi không phải là thư ký bình thường, thì cũng đừng để cô ấy chịu thiệt thòi mà dùng chung văn phòng với em, như vậy cũng thuận tiện cho công việc của em hơn, đúng không?"
"... Đúng ạ."
Cố Phỉ vốn đã bị vợ làm cho mê mẩn đến mụ mị đầu óc, tán thành gật đầu lia lịa, lập tức gọi điện thoại nội bộ cho Thư ký Hứa đến sắp xếp.
"Chuyển chiếc ghế đó ra ngoài, sau đó dọn dẹp lại một phòng làm việc mới dành cho Thư ký Bùi."
"... Vâng, Chủ tịch Cố."
Thư ký Hứa gật đầu nhận lệnh với vẻ mặt không đổi, nhân cơ hội lén quan sát biểu cảm trên mặt Tần Thanh Vi, càng thêm khẳng định suy nghĩ trong lòng.
Chủ tịch Cố tuyệt đối có ý với cô Tần, và cô Tần cũng không phải là không rung động trước Chủ tịch Cố.
Chiếc ghế bị chuyển đi và phòng làm việc mới cho Thư ký Bùi chính là minh chứng rõ nhất.
Cô Tần rõ ràng là đang ghen mà.
Tự cho là mình nhìn thấu tất cả, Thư ký Hứa tiếp tục tận tụy góp thêm một viên gạch xây dựng cuộc sống hạnh phúc cho Chủ tịch Cố.
***
Ở một bên khác, cho đến khi bước vào thang máy, tâm trạng bực bội trên mặt Phùng Thiến vẫn chưa thu lại được.
Chỉ trong một buổi chiều hôm qua đã có năm nghệ sĩ đòi giải ước với bà ta. Tuy tiền vi phạm hợp đồng thì bà ta vẫn thu được, nhưng đó suy cho cùng cũng chỉ là lợi ích ngắn hạn.
Nghĩ lại lúc trước bà ta đã tốn bao tâm huyết để bồi dưỡng những nghệ sĩ này, kết quả bọn họ đồng loạt nhảy sang máng khác, nếu sau này họ nổi tiếng thì Phùng Thiến lỗ nặng.
"Chị Phùng, chị nói xem chuyện này có liên quan đến Tần Thanh Vi không?"
Đứng cạnh bà ta, Triệu Nguyên Nguyên ôm lấy tay bà ta, do dự lên tiếng.
"Sáng hôm qua chị mới gặp bạn gái cô ta, ngay buổi chiều công ty liền có chuyện..."
Phùng Thiến bĩu môi mất kiên nhẫn, liếc nhìn Triệu Nguyên Nguyên một cái.
"Cái người đó chỉ là một tên tài xế, em thực sự nghĩ cô ta có quyền lực lớn vậy sao? Có thể điều động được Cố Thị Giải Trí à?"
Phùng Thiến thà tin rằng Cố Thị nhìn trúng tiềm năng của mấy nghệ sĩ đó, chứ không muốn tin là mình đang bị nhắm vào một cách có chủ đích.
Dù sao bà ta cũng vừa mới cầm được hợp đồng đại ngôn của trụ sở Cố Thị, Cố Thị Giải Trí không có lý do gì lại nhắm vào bà ta lúc này.
"Vậy nếu là người đứng sau cô ta thì sao?"
Triệu Nguyên Nguyên cắn môi, nắm chặt điện thoại trong túi xách, nói khẽ.
"Ýem là gì?"
Thang máy đã đến tầng được hẹn trước, khi bước ra khỏi thang máy, Phùng Thiến nhíu mày nhìn cô ta.
"Thì là..."
Vẻ mặt Triệu Nguyên Nguyên ẩn chứa vài phần phức tạp và kích động, cô ta kéo tay Phùng Thiến đi về phía lối thoát hiểm bên cạnh.
"Em cho chị xem cái này."
Khi bóng dáng hai người dần đi xa, Cố Phỉ vừa ra khỏi phòng họp tình cờ thấy cảnh này liền vô thức nhíu mày.
Cô vốn dĩ chỉ định tiễn Tần Thanh Vi đến phòng họp ký hợp đồng, không ngờ lại tình cờ gặp hai người này.
Vẻ mặt không đổi, cô bước về phía thang máy.
"... Em có chắc là không nhìn lầm không?!"
Một giọng nói gấp gáp và trầm đục đột ngột vang lên từ phía lối thoát hiểm. Bước chân Cố Phỉ khựng lại, suy nghĩ một chút, cô chuyển hướng, tiến lại gần nơi phát ra tiếng động.
...
Trong lối thoát hiểm vắng vẻ, Phùng Thiến nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại mà Triệu Nguyên Nguyên đưa tới.
Trên đó hiển thị một bức ảnh hơi mờ.
"Đây là ảnh em chụp lúc bạn gái Tần Thanh Vi lên xe ngày hôm qua. Cô ta vừa mở cửa xe, người phụ nữ bên trong đã vươn tay ôm lấy cô ta!"
"... Cô ta ngoại tình?"
Phùng Thiến kinh ngạc trợn tròn mắt trước tin tức này, cố gắng nhìn kỹ gương mặt của người phụ nữ trên xe, nhưng tiếc là ảnh chụp quá mờ, chỉ có thể thấy lờ mờ động tác ôm nhau của hai người, ngoài ra không thấy được gì khác.
Nhưng có thể khẳng định, người trong xe chắc chắn không phải là Tần Thanh Vi. Mà Cố Phỉ với tư cách là Thư ký, chắc chắn là đang theo Chủ tịch Cố đi dạo trung tâm thương mại.
Vậy nên nói...
"Cô ta và Chủ tịch Cố là mối quan hệ đó?"
Phùng Thiến nhất thời thấy chấn động.
"Vâng vâng!"
Thấy bà ta cuối cùng cũng hiểu ý mình, Triệu Nguyên Nguyên hưng phấn gật đầu.
Đứng ngẩn ra vài giây, Phùng Thiến lại cúi đầu nhìn bức ảnh trên màn hình, sau đó là một tràng cười lạnh.
"Hèn chi hôm qua cô ta ngạo mạn thế, hóa ra là có Chủ tịch Cố chống lưng đằng sau..."
Hóa ra cái người họ Cố kia đang bắt cá hai tay sau lưng Chủ tịch Cố.
"Chị, chuyện công ty mình chắc chắn cũng là do cô ta giở trò, đoán chừng là dựa vào cái mặt đó mà thầm thì bên gối Chủ tịch Cố vài câu, mượn tay Chủ tịch Cố để trút giận cho Tần Thanh Vi đấy!"
"Hèn gì..."
Phùng Thiến cũng có suy đoán tương tự, gật đầu lia lịa.
Bà ta đã thấy bảo sao mà Cố Thị đột nhiên đổi ý, tìm Tần Thanh Vi làm đại ngôn, hóa ra là nhờ đi cửa sau à.
Chỉ là, không biết nếu Tần Thanh Vi biết chuyện này thì có còn muốn nhận hợp đồng đại ngôn này không...
Nghĩ đến đây, Phùng Thiến không nhịn được mà cười lạnh.
Chắc là cũng giống như người mẹ vô dụng của cô ta, phát điên ngay tại chỗ thôi.
"Nếu cái người họ Cố đó đã thích Tần Thanh Vi như vậy, có dùng tiền của người phụ nữ khác thì cũng muốn nuôi cô ta, vậy tôi sẽ cho cô ta cơ hội này!"
Dù sao để Tần Thanh Vi kiếm tiền cũng là để công ty của Phùng Thiến kiếm tiền.
Cô ta chẳng có lý do gì mà không chấp nhận.
Nghĩ vậy, Phùng Thiến cúi đầu chỉnh lại bộ vest trên người, xoay người chuẩn bị đi ra ngoài.
Trước khi đi, bà ta nhìn Triệu Nguyên Nguyên một cái đầy cảnh cáo.
"Chuyện này không được tiết lộ với bất kỳ ai dù chỉ nửa lời. Đừng tưởng tôi không biết em đang tính toán gì, ép cô ta điên rồi, công ty không kiếm được tiền, tất cả chúng ta đều xong đời!"
"... Em biết rồi."
Bị nhìn thấu, Triệu Nguyên Nguyên có chút không phục mà gật đầu.
Vốn dĩ cô ta không định nói chuyện này cho Phùng Thiến, mà chỉ muốn tìm cơ hội để Tần Thanh Vi vô tình nhìn thấy bức ảnh này.
Cô ta muốn Tần Thanh Vi chịu một cú sốc, coi như để trả thù việc hôm đó bị nàng mắng đến phát khóc.
Ở một góc tường cách lối thoát hiểm vài bước chân, Cố Phỉ với thần sắc phức tạp nhìn chiếc vòng tay đang đeo, trầm tư suy nghĩ.
Tuy rằng suy đoán của hai người kia khác xa so với sự thật, nhưng không thể phủ nhận rằng Phùng Thiến đã nhận thức chính xác việc Cố Phỉ đang nhắm vào bà ta.
Chỉ là, Cố Phỉ vẫn không thể chịu đựng được những lời lẽ coi thường và lợi dụng mà cô ta dành cho Tần Thanh Vi.
***
Trong phòng họp.
Phùng Thiến và Tần Thanh Vi cách nhau một cái ghế trống, bầu không khí trầm mặc và yên tĩnh.
Cho đến khi Trưởng phòng Liễu của bộ phận thương hiệu thong thả bước vào.
"Xin lỗi đã để hai vị đợi lâu. Về hợp đồng đại diện, tôi vừa nhận được thông báo từ Chủ tịch Cố, có một vài điều khoản bổ sung cần được giải thích trước."
Sắc mặt hơi biến đổi, Phùng Thiến theo bản năng rướn người về phía trước.
Còn Triệu Nguyên Nguyên đứng sau lưng bà ta thì nhất thời không kìm được sự kinh ngạc, giọng điệu còn mang theo chút hả hê không giấu giếm.
"Có phải Chủ tịch Cố đổi ý rồi không?"
Chân mày nhíu chặt, Phùng Thiến quay đầu lườm cô ta một cái.
"Tất nhiên là không phải."
Mỉm cười lịch sự, Trưởng phòng Liễu đẩy bản hợp đồng trong tay đến trước mặt Tần Thanh Vi.
"Cô Tần, đây là bản hợp đồng mới nhất mà tập đoàn soạn thảo, cô xem qua, nếu có vấn đề gì thì có thể nói với tôi bất cứ lúc nào."
"Cảm ơn."
Khẽ gật đầu, Tần Thanh Vi lật mở bản hợp đồng trước mặt.
Nàng biết hợp đồng chắc chắn sẽ không có vấn đề gì, chỉ là có chút tò mò, điều khoản bổ sung mà Trưởng phòng Liễu vừa nói là gì...
"Đại sứ toàn phần?"
So với sự tùy ý của Tần Thanh Vi, Phùng Thiến ở bên cạnh lại kích động nhìn chằm chằm vào mấy dòng chữ màu đen vừa mới được thêm vào trên hợp đồng.
"Đúng vậy."
Trưởng phòng Liễu ngồi đối diện mỉm cười đáp lại.
"Trong ba năm tới, đại sứ thương hiệu cho tất cả các công ty con trực thuộc Cố Thị, sẽ đều là cô Tần."
Dừng lại một chút, Trưởng phòng Liễu từ tốn bổ sung.
"Đây mới chỉ là hợp tác bước đầu, sau ba năm, chỉ cần cô Tần muốn, hợp đồng vẫn có thể tiếp tục gia hạn."
"..."
Triệu Nguyên Nguyên đứng sau nghe trộm thầm nghiến răng vì ghen tị.
Bạn gái của Tần Thanh Vi rốt cuộc có bản lĩnh gì mà có thể khiến Chủ tịch Cố nghe lời cô ta như vậy!
Khác với vẻ mặt tức tối của Triệu Nguyên Nguyên, nụ cười trên mặt Phùng Thiến gần như nở hoa.
Toàn bộ sản phẩm dưới trướng Cố Thị, chỉ riêng phí đại diện hàng năm thôi đã là một con số khổng lồ.
Tần Thanh Vi đúng là tìm được một cô bạn gái tốt.
Ngay cả khi bám được phú bà cũng không quên giúp nàng kiếm tiền.
Lặng lẽ nhếch môi, Phùng Thiến tặc lưỡi một cái, hớn hở tiếp tục lật xem bản hợp đồng phía sau.
"Trưởng phòng Liễu, cái này là sao?"
Nụ cười trên mặt đột nhiên đông cứng, Phùng Thiến chỉ vào điều khoản cuối cùng, thần sắc không giấu nổi vẻ phẫn nộ.
"Nghĩa trên mặt chữ thôi, Chủ tịch Cố hy vọng cô Tần có thể nhận được thù lao xứng đáng."
"Nhưng việc phân chia phí Đại ngôn vốn dĩ là chuyện nội bộ của công ty chúng tôi, Trưởng phòng Liễu, cái này... có phải hơi quá giới hạn rồi không?"
Phùng Thiến cố nén cơn giận, lý luận tranh cãi.
"Đây là ý của Chủ tịch Cố, nếu Quản lý Phùng không đồng ý thì hợp đồng coi như hủy bỏ."
Nói đoạn, cô mang vẻ mặt áy náy nhìn Tần Thanh Vi.
"Mong cô Tần đừng cảm thấy bị mạo phạm, Chủ tịch Cố bảo tôi chuyển lời đến cô rằng, cô ấy là fan trung thành của cô, những điều khoản bổ sung này chỉ nhằm bảo đảm quyền lợi hợp pháp cho cô."
Mặc dù nói vậy, nhưng trong lòng Trưởng phòng Liễu cũng có chút lo lắng, cô thấy Chủ tịch làm thế này khá mạo hiểm, lỡ như Phùng Thiến thực sự không muốn ký, thì người chịu thiệt không phải vẫn là Tần Thanh Vi sao?
Hơn nữa, nói đi cũng phải nói lại, đây là lần đầu tiên cô thấy việc chỉ chia cho công ty quản lý có 3% phí đại ngôn.
Chẳng trách Phùng Thiến lại kích động như thế.
"Làm ơn chuyển lời tới Chủ tịch Cố, tôi rất cảm ơn sự quan tâm của cô ấy dành cho tôi."
Liếc nhìn Phùng Thiến đang tức đến bốc hỏa bên cạnh, Tần Thanh Vi định đứng dậy rời đi.
Đối với nàng, bản hợp đồng này ký hay không cũng được, điều quan trọng là nàng biết Cố Phỉ đang âm thầm đối xử tốt với mình là đủ rồi.
"Chờ đã."
Phùng Thiến bị chọc giận đến mức gân xanh trên trán nổi lên, nghiến răng nghiến lợi ngăn nàng lại.
"Tôi không bảo là không ký."
"Nhưng trước khi ký, tôi muốn gặp Chủ tịch Cố một lần."
Bà ta cảm giác chắc chắn lại là bạn gái của Tần Thanh Vi đứng sau giở trò, bị dồn vào thế không nuốt trôi cơn giận này, Phùng Thiến quyết định trực tiếp đi tìm Chủ tịch Cố để vạch trần bộ mặt ngoại tình của cô ấy.
Dù có mất bản hợp đồng đại ngôn này, thì ít ra cũng để cho Chủ tịch Cố đừng nghe lời nói nhảm mà tiếp tục chèn ép công ty của bà ta nữa.
Giữa Tần Thanh Vi và công ty, Phùng Thiến kiểu gì cũng phải giữ lấy một bên.
Đã hạ quyết tâm, Phùng Thiến nghiến chặt răng, liếc nhìn Tần Thanh Vi bên cạnh một cái.
Chỉ trách cô bạn gái không biết trời cao đất dày của cô, tưởng có thể lừa trên dối dưới được sao?
Bị bà ta nhìn chằm chằm, Tần Thanh Vi chỉ thản nhiên nhìn lại, trong lòng thầm nghĩ, có phải Cố Phỉ đã dùng chuyện Phùng Thiến ngoại tình để đe dọa bà ta không?
Nếu không, tại sao Phùng Thiến lại sẵn sàng ký một bản hợp đồng rõ ràng là cực kỳ bất lợi cho công ty quản lý như vậy?
Nhưng ngay giây tiếp theo, Tần Thanh Vi đã gạt bỏ suy nghĩ này.
Chưa cần bàn đến phong cách làm việc, Cố Phỉ sẽ không dùng thủ đoạn thấp kém vô vị này để đe dọa người khác, chỉ riêng bản thân Phùng Thiến cũng sẽ không dễ dàng bị chuyện đó đe dọa.
So với thứ vô dụng như thanh danh, thì bà ta quan tâm đến lợi ích hơn.
Trong cuộc đối đầu thầm lặng của hai người, Trưởng phòng Liễu ở bên cạnh mỉm cười đáp lại.
"Rất tiếc, Chủ tịch Cố đang bận."
"Tôi có chuyện rất quan trọng muốn nói với Chủ tịch Cố, Trưởng phòng Liễu..."
"Quản lý Phùng, hôm nay Chủ tịch Cố thực sự rất bận, cô ấy không có thời gian gặp cô đâu."
Thản nhiên ngắt lời Phùng Thiến, Trưởng phòng Liễu cầm cây bút ký tên bên cạnh, đưa cho bà ta.
"Ký hay không ký, phiền cô quyết định nhanh cho."
Vừa lặng lẽ xem kịch, Trưởng phòng Liễu vừa thầm cảm thán trong lòng, Chủ tịch đúng là dự liệu như thần, ngay cả việc Phùng Thiến sẽ đòi gặp mình mà cũng đoán trước được.
"... Chị..."
Trong lúc Phùng Thiến còn đang do dự, Triệu Nguyên Nguyên đứng sau cũng đang căng thẳng liếc nhìn tin nhắn mới nhận được trên điện thoại, nhỏ giọng nhắc nhở mà không dám thở mạnh.
"Ba bộ phim công ty đang quay đều bị đình chỉ rồi, nhà đầu tư rút vốn giữa chừng..."
"... Tôi ký."
Bị dồn đến mức gần như suy sụp, Phùng Thiến gần như nghiến nát răng hàm, một mặt thầm mắng bạn gái của Tần Thanh Vi vô liêm sỉ, mặt khác lại dùng lời lẽ gay gắt mắng Chủ tịch Cố Thị không có đầu óc, lại bị một tên tài xế dắt mũi!
Mặc dù lúc nãy giọng nói của Triệu Nguyên Nguyên đã hạ xuống rất thấp, nhưng hai người còn lại trong phòng vẫn nghe thấy nội dung cô ta nói.
Đáy mắt hiện lên ý cười dịu dàng, Tần Thanh Vi hạ mắt, ký tên vào bản hợp đồng.
Nhưng ngay khi viết xong nét cuối cùng, thần sắc nơi đáy mắt nàng khẽ biến đổi.
...
Khi rời khỏi phòng họp, Phùng Thiến quay đầu nhìn Tần Thanh Vi vẫn ngồi tại chỗ không biết đang nghĩ gì, không khỏi cười lạnh.
Nhịn rồi lại nhịn, bà ta vẫn không kìm được mà quay người bước tới trước mặt Tần Thanh Vi, châm chọc một câu.
"Cô đúng là tìm được một cô bạn gái tốt đấy."
Phó Kim Khê đang rũ mắt ngắm nhìn bộ móng tay, liếc bà ta một cái, giọng nói đáp lại tràn đầy vẻ mất kiên nhẫn.
"Cần bà nhắc à?"
"... Hừ!"
Phùng Thiến tức đến mức không nói nên lời, mặt xanh mét xoay người sải bước rời đi.
Sau khi bà ta đi rồi, Phó Kim Khê mới mở camera trước của điện thoại lên, chăm chú nhìn kỹ gương mặt mình.
"Sao lúc nào cũng trang điểm nhạt thế này chứ? Chẳng có chút quyến rũ nào cả..."
Tự lẩm bẩm chê bai một câu đầy bực bội, Phó Kim Khê lục lọi từ túi xách bên cạnh, lấy ra một chiếc khẩu trang đen, đeo lên mặt, dự định tìm một nơi để trang điểm lại cho mình, sau đó mới đi gặp Cố Phỉ để cho cô một bất ngờ.
Nhất định phải bắt cô quay lại với nàng.
Thế là, khi Cố Phỉ họp xong từ tầng cao nhất xuống tìm vợ, ở dưới lầu đã không còn bóng dáng Tần Thanh Vi nữa.
Trong lòng thoáng chút cảnh giác, Cố Phỉ thử gọi điện cho Tần Thanh Vi.
"Vợ ơi?"
"Ừm."
Ở đầu dây bên kia, giọng nói có phần hơi trầm đục của Phó Kim Khê truyền đến.
Thành công liên lạc được với vợ, Cố Phỉ thở phào nhẹ nhõm.
"Chẳng phải hôm qua đã nói là sẽ đi gỡ móng tay sao? Em họp xong rồi, vợ ơi chị đang ở đâu?"
Phó Kim Khê đang ngồi trên taxi theo bản năng cúi đầu nhìn ngón tay mình.
Đây là kiểu dáng mà nàng đặc biệt thiết kế để cho Cố Phỉ xem mà, tại sao phải gỡ?
Tần Thanh Vi đáng ghét.
Tại sao sở thích sinh hoạt lúc nào cũng ngược lại với nàng thế?
Phó Kim Khê rất không vui, kéo nhẹ chiếc khẩu trang trên mặt, u ám cất tiếng chất vấn.
"Em thấy mẫu móng tay này không đẹp sao?"
"... Đẹp mà, rất xinh."
Chủ đề đột nhiên thay đổi khiến Cố Phỉ nhất thời không kịp phản ứng, chỉ đáp lại theo bản năng.
Phó Kim Khê lập tức được dỗ dành, nhếch môi khẽ hừ một tiếng.
"Em cứ lo công việc đi, chị tự đi một mình là được rồi."
Nói xong, nàng chủ động cúp điện thoại.
Nhìn kỹ lại đầu ngón tay mình, Phó Kim Khê quyết định hôm nay không đến thẩm mỹ viện nữa, mà định về nhà chuẩn bị ngay.
Như vậy, đợi đến khi Cố Phỉ đi làm về, cô sẽ coi nàng là Tần Thanh Vi, rồi cứ thế thuận nước đẩy thuyền mà gạo nấu thành cơm... Chẳng phải nàng có thể mượn cơ hội này để tái hợp với Cố Phỉ sao?
Nếu Cố Phỉ không đồng ý thì cũng đã muộn rồi, cô cũng không thể ăn xong rồi quỵt chứ?
Lập ra kế hoạch hoàn hảo, Phó Kim Khê thầm tính toán trong lòng, bắt đầu lên mạng tìm kiếm từ khóa "Ba kỹ năng khiến bạn gái không thể cưỡng lại được"...
***
Về phía Cố Phỉ, cô nhất thời cũng không nhận ra có điểm gì bất thường. Sau khi cuộc gọi kết thúc, cô nhìn đồng hồ, không quay lại văn phòng nữa, mà trực tiếp xuống lầu lái xe đến bệnh viện.
Cô định trao đổi thêm với bác sĩ về bệnh tình của Tần Thanh Vi.
...
Khi Cố Phỉ tan làm về nhà đúng giờ vào buổi tối, trước khi xuống xe, cô lại thầm rà soát lại nội dung cuộc trò chuyện với bác sĩ.
Vì thái độ kháng cự điều trị của Tần Thanh Vi, cô phải cực kỳ thận trọng khi tiếp xúc với các nhân cách khác.
Không được để nhân cách chính nhận ra điều bất thường, đồng thời cũng phải nhanh chóng tìm hiểu tính cách của tất cả các nhân cách thật kỹ, cũng như bối cảnh cuộc sống mà họ tự huyễn hoặc ra cho mình. Như vậy sẽ giúp cô tiến thêm một bước trong việc tìm ra nút thắt tâm lý của Tần Thanh Vi...
Hiện tại đã trải qua ba nhân cách phụ, Cố Phỉ sắp xếp lại dòng suy nghĩ, thầm cầu nguyện mong vợ đừng xuất hiện thêm nhân cách mới nào nữa.
Nhân cách càng nhiều, chứng tỏ tổn thương mà Tần Thanh Vi từng trải qua càng nghiêm trọng.
Cố Phỉ gần như không dám nghĩ đến việc Tần Thanh Vi đã đau đớn đến mức nào khi tự "xé nát" chính mình...
...
Khi đã chuẩn bị tâm lý xong xuôi, Cố Phỉ mở cửa vào nhà thì phát hiện trong phòng khách tối đen như mực.
Theo bản năng nhìn về phía cửa sổ, tất cả rèm cửa đều đã được kéo kín mít.
"Thanh Vi?"
Cố Phỉ đầy thắc mắc, đưa tay định nhấn công tắc trên tường, nhưng giây tiếp theo, cô đã bị hương tường vi quen thuộc bao bọc từ phía sau.
"Chị ở đây."
"Sao chị không bật đèn?"
Trái tim thả lỏng, Cố Phỉ vô thức cong môi, định xoay người lại nhìn nàng, nhưng Phó Kim Khê lại ôm chặt lấy eo cô không chịu buông.
"Không được cử động. Em phải hứa với chị trước, lúc xoay người lại cũng phải nhắm mắt vào."
Trong bóng tối, Cố Phỉ nghe thấy giọng nói trầm thấp dịu dàng của nàng lướt qua bên tai.
"... Được ạ."
Cổ họng khẽ chuyển động, Cố Phỉ đỏ vành tai gật đầu đồng ý.
Được nàng dắt tay xoay người lại, Cố Phỉ ngoan ngoãn nhắm mắt.
"Sau đó phải làm gì nữa đây? Thanh Vi."
Âm thầm mím môi, Phó Kim Khê với đuôi mắt ửng hồng dẫn dắt bàn tay cô đặt lên xương quai xanh của mình.
"Thử đoán xem, chị đang mặc mấy lớp áo? Đoán đúng sẽ có thưởng."