Minh Tuấn nắm chặt vòng tay, cảm nhận sức mạnh dâng trào. Ánh mắt anh lướt qua từng thành viên trong nhóm, thấy sự quyết tâm và tinh thần đồng đội trong ánh mắt họ. Hưng đã chuẩn bị sẵn sàng, còn Bích Ngọc và Mai Lan đứng cạnh nhau, sẵn sàng hành động.
“Chúng ta không thể để họ chiếm đoạt sức mạnh này,” Minh Tuấn nói, giọng chắc nịch. “Chúng ta phải hợp tác, tận dụng những gì chúng ta có.”
“Đúng vậy,” Bích Ngọc gật đầu, tâm trạng cô vừa hồi hộp vừa phấn khích. “Em có thể trồng linh dược ngay trong không gian tùy thân. Nếu cần, chúng ta sẽ có thuốc hỗ trợ.”
Hưng cười, sự mạnh mẽ trong anh hiện rõ. “Tốt, nhưng trước hết, chúng ta cần bảo vệ bản thân đã.”
Mai Lan đưa tay ra, tạo ra một ily tường trong không gian tùy thân. Một lớp bảo vệ trong suốt xuất hiện, tạo thành một vòng tròn bao quanh họ. “Mọi người hãy đứng gần nhau,” cô nói, ánh mắt kiên định.
Quốc Minh và Hồng Hoa vẫn đứng đó, gương mặt lạnh lùng nhưng đầy thách thức. “Các bạn có thể cố gắng, nhưng chúng tôi sẽ không dễ dàng từ bỏ,” Quốc Minh nói. Hồng Hoa đứng bên cạnh, tay khoanh trước ngực, nụ cười bí ẩn trên môi.
“Chúng ta không sợ các người,” Minh Tuấn khẳng định. “Sức mạnh không chỉ nằm ở vòng tay, mà còn ở tình bạn và lòng dũng cảm.”
“Thật đáng buồn,” Quốc Minh đáp, “khi các bạn sẽ phải trả giá cho sự ngu dốt của mình.”
Đột nhiên, Hưng lao về phía Quốc Minh, sức mạnh cơ bắp của anh gia tăng trong không gian tùy thân. “Đừng có mà đùa!” anh quát, chuẩn bị cho một cuộc tấn công.
Bích Ngọc vội vàng gọi lại. “Hưng, chờ đã! Chúng ta cần phải cẩn thận!”
Nhưng đã quá muộn. Hưng đã vung tay, lao vào cuộc chiến. Quốc Minh nhanh chóng né tránh và đáp trả bằng một đòn tấn công mạnh mẽ, khiến Hưng chao đảo. “Đừng nghĩ rằng chỉ có mình bạn mạnh mẽ,” Quốc Minh nói, ánh mắt lạnh lùng.
Mai Lan, đứng bên cạnh, nhanh chóng tạo ra một lớp bảo vệ cho Hưng. “Đừng lo, mình sẽ bảo vệ bạn!” Cô nói, lòng tràn đầy quyết tâm.
Minh Tuấn cảm nhận được không khí xung quanh, sự căng thẳng đang tăng lên. Anh không thể chần chừ nữa. “Bích Ngọc, hãy chuẩn bị linh dược. Nếu cần, chúng ta sẽ dùng chúng để hồi phục sức mạnh.”
“Em sẽ làm ngay,” Bích Ngọc đáp, đôi mắt cô lấp lánh sự quyết tâm. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận nguồn năng lượng từ thiên nhiên và bắt đầu trồng những cây linh dược trong không gian tùy thân.
Hồng Hoa cười nhạt, sự quyến rũ trong ánh mắt khiến mọi người phải chú ý. “Các bạn có thể làm gì với những thứ đó? Chúng tôi không quan tâm đến thuốc men.”
“Chúng tôi sẽ làm mọi thứ để bảo vệ sức mạnh này,” Minh Tuấn nói, giọng điệu đầy quyết tâm. “Nếu các người muốn chiến đấu, hãy đến đi.”
Quốc Minh nhếch môi, nụ cười của hắn toát lên sự kiêu ngạo. “Tốt, hãy xem ai là người chiến thắng.”
Cuộc chiến bắt đầu. Hưng và Quốc Minh lao vào nhau, những cú đấm và đá mạnh mẽ vang lên. Mai Lan và Bích Ngọc đứng bên ngoài, sẵn sàng hỗ trợ. Minh Tuấn nắm chặt vòng tay, cảm nhận sức mạnh bên trong. Anh thấy cần phải hành động.
“Bích Ngọc, sử dụng sức mạnh của em!” anh hét lên. “Mai Lan, chuẩn bị bảo vệ!”Bích Ngọc gật đầu, sức mạnh từ thiên nhiên bắt đầu dâng trào. Những cây linh dược nhanh chóng nảy mầm, tạo thành những bông hoa rực rỡ trong không gian tùy thân. “Đây là sức mạnh của tự nhiên,” cô nói, giọng đầy tự hào.
“Hãy xem chúng tôi làm gì với sức mạnh đó!” Hưng quát, tiếp tục tấn công Quốc Minh.
Minh Tuấn cảm thấy lòng mình dâng trào, như thể thời gian đã ngừng lại. Anh quyết định không thể chỉ đứng nhìn. Anh tập trung, điều khiển sức mạnh của vòng tay, và chỉ tay về phía Quốc Minh. Một luồng sáng mạnh mẽ phát ra từ vòng tay, hướng về phía hắn.
Quốc Minh giật mình, nhưng không kịp tránh. Ánh sáng chạm vào hắn, khiến hắn mất thăng bằng. Hưng nắm lấy cơ hội, vung tay mạnh mẽ. Cú đấm của anh chạm vào mặt Quốc Minh, khiến hắn lùi lại.
“Các người sẽ không thắng dễ dàng đâu!” Hồng Hoa hét lên, đôi mắt xanh lấp lánh sự tức giận. Cô lướt qua, nhanh như chớp, và biến mất trong không gian.
“Cẩn thận!” Minh Tuấn kêu lên, nhưng đã quá muộn. Hồng Hoa hiện ra sau lưng Hưng, tay cô giơ lên, chuẩn bị tấn công.
Mai Lan nhanh chóng tạo ra ily tường, nhưng không đủ thời gian. Một cú đá mạnh mẽ từ Hồng Hoa đập vào Hưng, khiến anh ngã xuống.
“Hưng!” Bích Ngọc kêu lên, chạy về phía anh.
“Không sao đâu,” Hưng nói, cố gắng đứng dậy. “Chúng ta không thể thua.”
Minh Tuấn cảm thấy sự quyết tâm trong nhóm, nhưng đồng thời cũng có nỗi lo lắng. Cuộc chiến đang diễn ra căng thẳng hơn bao giờ hết. Anh biết rằng họ cần phải tìm cách vượt qua những kẻ thù này, không chỉ vì sức mạnh của vòng tay mà còn vì sự sống còn của họ.
“Chúng ta phải tìm cách kết hợp sức mạnh,” Minh Tuấn đề nghị, giọng điệu nghiêm túc. “Nếu không, chúng ta sẽ không thể đánh bại họ.”
“Đúng,” Bích Ngọc gật đầu. “Chúng ta cần một kế hoạch.”
“Để tôi lo,” Mai Lan nói, ánh mắt cô đầy tự tin. “Tôi sẽ tạo ra một ily tường mạnh hơn, đủ để bảo vệ tất cả chúng ta.”
Quốc Minh đứng dậy, vẻ mặt hắn đã thay đổi. “Các người nghĩ mình có thể thắng sao? Hãy chờ xem!”
Một sự im lặng bao trùm trước khi mọi thứ bùng nổ. Minh Tuấn cảm thấy adrenaline dâng trào. Họ đã chuẩn bị cho điều này, nhưng liệu có đủ sức mạnh để đối mặt với những kẻ thù tàn nhẫn?
“Bích Ngọc, hãy làm cho chúng ta mạnh mẽ hơn!” anh hét lên, lòng dũng cảm trào dâng.
Bích Ngọc gật đầu, và ngay lập tức, không gian tùy thân bừng sáng với những bông hoa linh dược, tạo ra một năng lượng mạnh mẽ giúp họ hồi phục sức mạnh. Minh Tuấn cảm nhận được sức mạnh từ vòng tay, và anh quyết định rằng đây chính là thời điểm để họ đứng lên.
“Chúng ta sẽ không lùi bước!”