Minh Tuấn đứng giữa không gian tĩnh lặng, lòng anh nặng trĩu bởi sự căng thẳng. Trước mặt là lựa chọn khắc nghiệt: cứu mẹ hay thay đổi lịch sử. Cảm giác như thời gian đang ngừng lại, mọi thứ xung quanh trở nên mờ ảo, chỉ còn lại những suy nghĩ hỗn độn trong đầu.
“Minh Tuấn, em có chắc chắn là mình muốn làm điều này không?” Bích Ngọc hỏi, đôi mắt nâu sáng của cô đầy lo lắng. “Nếu chúng ta quay lại quá khứ, mọi thứ có thể không diễn ra như chúng ta mong muốn.”
“Em biết,” Minh Tuấn đáp, giọng anh trầm xuống. “Nhưng mẹ em... Em không thể mất bà.” Anh nắm chặt vòng tay, sức mạnh từ chiếc vòng ấy như chảy qua từng mạch máu, thôi thúc anh hành động.
“Đừng quên những gì chúng ta đã trải qua,” Hưng lên tiếng, tay anh siết chặt thành nắm đấm. “Nếu chúng ta thay đổi quá khứ, biết đâu chúng ta sẽ tạo ra một tương lai tồi tệ hơn.”
“Còn nếu không làm gì?” Mai Lan nhẹ nhàng nói, “Chúng ta chỉ đứng nhìn mọi thứ diễn ra mà không làm gì để thay đổi? Chúng ta không thể chấp nhận điều đó.” Cô nhìn Minh Tuấn, đôi mắt cô như đang tìm kiếm một quyết định trong anh.
“Nhưng… nếu chúng ta cứu mẹ của Tuấn, liệu điều đó có khiến cho những người khác phải chịu đựng?” Bích Ngọc lo lắng. “Liệu chúng ta có thể sống với cái giá đó không?”
“Đúng là một lựa chọn khó khăn,” Hưng nói thêm. “Nhưng chúng ta cần phải nghĩ đến tất cả mọi người. Không chỉ riêng mình Tuấn.”
Minh Tuấn cảm thấy nỗi băn khoăn trong lòng dâng lên. Anh biết rằng mình không thể chỉ nghĩ cho bản thân. Nhưng hình ảnh mẹ anh, gương mặt nhợt nhạt, ánh mắt tuyệt vọng, khiến anh không thể bình tĩnh. Anh quay sang nhìn nhóm bạn của mình, thấy sự hỗ trợ và lo lắng trong ánh mắt họ.
“Chúng ta không thể mất mẹ em, nhưng cũng không thể làm tổn thương những người khác,” Minh Tuấn nói, giọng anh kiên quyết. “Chúng ta cần phải tìm cách làm cả hai.”
“Có thể có một cách,” Bích Ngọc lên tiếng, ánh mắt cô bừng sáng. “Nếu em có thể giao tiếp với thiên nhiên, có thể chúng ta sẽ tìm ra một giải pháp nào đó mà không cần phải quay ngược thời gian.”
“Ý em là sao?” Hưng hỏi, vẻ mặt anh tràn đầy hy vọng.
“Có thể chúng ta có thể tìm ra một loại linh dược nào đó, giúp mẹ của Tuấn hồi phục mà không cần phải thay đổi lịch sử,” Bích Ngọc giải thích, lòng tự tin trở lại. “Chúng ta có thể thử.”
“Đó có thể là một hướng đi tốt,” Minh Tuấn thở phào. “Nhưng chúng ta cần phải hành động nhanh chóng. Thời gian không đứng yên.”
Nhóm bạn nhìn nhau, sự quyết tâm trong ánh mắt họ ngày càng mạnh mẽ hơn. Họ cùng nhau bắt đầu chuẩn bị cho cuộc hành trình tìm kiếm linh dược.
“Chúng ta cần xác định những loại cây cỏ có thể chữa bệnh,” Mai Lan nói, “Em có thể tạo ra một ily tường bảo vệ chúng ta trong khi Ngọc tìm kiếm.”“Đúng rồi,” Hưng đồng tình. “Chúng ta sẽ cùng nhau tìm kiếm. Không ai trong số chúng ta sẽ bị bỏ lại phía sau.”
Khi nhóm bắt đầu di chuyển, một cảm giác mới mẻ tràn ngập không gian. Họ không còn đơn độc trong cuộc chiến này. Mỗi bước đi của họ đều mang theo hy vọng và quyết tâm.
“Chúng ta sẽ tìm ra cách,” Minh Tuấn khẳng định, nhìn vào mắt từng người bạn. “Chúng ta sẽ cứu mẹ em và không để ai phải chịu đựng thêm nữa.”
Khi họ tiến vào rừng, Bích Ngọc cảm nhận được sức sống của thiên nhiên xung quanh. Cô lắng nghe những âm thanh thì thầm từ cây cỏ, cảm giác như chúng đang dẫn đường cho cô. Mỗi bước đi, cô càng cảm thấy gần gũi hơn với những linh dược mà cô đã từng chăm sóc.
“Ngọc, em có thấy điều gì không?” Minh Tuấn hỏi khi thấy sự tập trung của cô.
“Có,” Bích Ngọc đáp, “Có một loại cây mà em cảm thấy rất mạnh mẽ. Có thể nó sẽ giúp mẹ của em.” Cô dẫn đầu, đi theo tiếng gọi của những âm thanh tự nhiên.
Hưng và Mai Lan theo sát, cùng nhau tạo ra một ily tường bảo vệ cho nhóm. Họ đi qua những bụi cây rậm rạp, lòng đầy hy vọng. Trong tâm trí Minh Tuấn, hình ảnh mẹ anh vẫn không rời khỏi suy nghĩ.
“Mẹ, con sẽ làm mọi thứ để cứu mẹ,” anh thầm thì, tay nắm chặt vòng tay. Làn gió nhẹ thổi qua, như một lời hứa từ vũ trụ.
Khi nhóm tiến vào sâu hơn trong rừng, họ bất ngờ phát hiện ra một khu vực rộng lớn với những cây cỏ kỳ lạ. Bích Ngọc dừng lại, đôi mắt cô sáng lên như chưa bao giờ. “Đây chính là nơi em cảm nhận được sức mạnh,” cô nói, giọng đầy phấn khích.
“Chúng ta cần phải thu thập chúng ngay,” Minh Tuấn thúc giục, “Thời gian không chờ đợi ai cả.”
Nhưng khi họ bắt đầu thu thập, một tiếng động lạ vang lên từ phía sau, khiến họ giật mình. Một bóng đen xuất hiện, và đó chính là Quốc Minh, cùng với Hồng Hoa, đang đứng chắn trước mặt họ.
“Thật không ngờ các ngươi lại tìm thấy nơi này,” Quốc Minh nói, giọng điệu trêu chọc. “Chúng ta cần phải nói chuyện.”
“Chúng tôi không có gì để nói với các người,” Hưng đáp, vẻ mặt anh trở nên căng thẳng.
“Nhưng chúng tôi lại cần những gì các ngươi đang có,” Hồng Hoa cười, ánh mắt đầy xảo quyệt. “Đừng để chúng tôi phải ra tay.”
Cảm giác hồi hộp bao trùm cả nhóm. Minh Tuấn biết rằng họ đã đến ngã rẽ quyết định. Cuộc chiến không chỉ diễn ra giữa hai nhóm mà còn trong lòng từng người. Lựa chọn nào sẽ là đúng đắn? Câu trả lời chỉ có thể được tìm thấy trong những giây phút tới.