Bí Mật Trong Rừng

Chương 9: Bí mật của Thái Khoa

Họ tiếp tục bước vào sâu trong rừng, sự im lặng bao trùm, chỉ có tiếng bước chân nhẹ nhàng chạm đất. An Huyền cảm thấy tim mình đập mạnh, như thể có điều gì đó đang chờ đợi họ trong bóng tối. Cô không thể tránh khỏi cảm giác rằng những bí mật trong rừng không chỉ liên quan đến mẹ mình mà còn nhiều hơn thế.

“Có lẽ chúng ta nên tìm một nơi để nghỉ ngơi,” Thái Khoa nói, giọng anh trầm tĩnh, nhưng ánh mắt lại không khỏi nghi ngờ. Anh dừng lại, nhìn quanh như thể đang tìm kiếm một dấu hiệu.

“Cậu có thấy gì không?” Bích Ngọc hỏi, sự hoang mang lộ rõ trên gương mặt cô.

“Không,” Thái Khoa đáp, “nhưng tôi cảm nhận được điều gì đó. Một sự hiện diện.”

An Huyền nín thở, cô không muốn thừa nhận rằng cô cũng cảm thấy điều tương tự. Đầu óc cô quay cuồng với những câu hỏi. Có thật mẹ cô đang ở gần đây không? Hay tất cả chỉ là ảo ảnh do nỗi đau và nỗi nhớ gây ra?

“Chúng ta không thể cứ đứng đây mãi,” Minh Tuấn khẳng định, đôi mắt anh sáng rực. “Hãy đi tiếp. Chúng ta sẽ tìm thấy sự thật.”

“Được rồi,” An Huyền nói, “nhưng hãy cẩn thận.” Cô không biết mình đang nói với ai, có lẽ là với chính bản thân mình.

Họ tiếp tục đi, không khí ngày càng nặng nề. Mỗi bước chân như kéo dài thêm cảm giác hồi hộp. “Khoa, cậu có thể kể cho bọn tôi nghe về người bạn mà cậu đã mất trong rừng không?” Bích Ngọc hỏi, phá tan sự im lặng.

Ánh mắt Thái Khoa tối lại, như thể những ký ức đau thương bất chợt ùa về. “Tôi không muốn nhắc lại,” anh đáp, giọng khàn khàn.

“Tôi hiểu,” An Huyền nói, “nhưng có thể nó sẽ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về những gì đang xảy ra.”

Thái Khoa thở dài, đôi vai anh như gánh nặng cả thế giới. “Cậu ấy tên là Hải. Chúng tôi cùng nhau nghiên cứu thực vật trong rừng. Một ngày, chúng tôi tách ra để khám phá những khu vực mới. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng Hải đã không trở về.”

An Huyền cảm thấy sự đồng cảm dâng trào. “Cậu có nghĩ rằng điều gì đó đã xảy ra với cậu ấy?”

“Có thể,” Thái Khoa thừa nhận, “Tôi luôn cảm thấy có điều gì đó không đúng. Những âm thanh lạ, những hình ảnh mờ ảo… Tôi đã từng thấy Hải, nhưng đó chỉ là một ảo giác.”

“Cậu thấy ảo giác?” Bích Ngọc hỏi, sự tò mò hiện rõ. “Có phải những gì cậu thấy đều liên quan đến cái chết của cậu ấy không?”

“Có lẽ,” Thái Khoa nói, giọng anh đầy nặng nề. “Mỗi lần tôi vào rừng, tôi đều cảm thấy như Hải đang gọi tôi.”

“Đó có thể là một dấu hiệu,” An Huyền nói, lòng cô đầy quyết tâm. “Có thể chúng ta cần tìm hiểu thêm về những gì đã xảy ra với cậu ấy.”

“Và có thể là mẹ cậu cũng đang ở gần,” Minh Tuấn thêm vào, ánh mắt anh ấm áp.

“Cậu thật sự tin vào điều đó sao?” Bích Ngọc hỏi, có phần hoài nghi.

“Tin hay không thì chúng ta cũng đã ở đây rồi,” Minh Tuấn nói, “và tôi sẽ không để An Huyền phải đối mặt một mình.”

An Huyền cảm thấy lòng mình ấm áp hơn, nhưng sự lo lắng vẫn thường trực. “Chúng ta phải cẩn thận. Rừng này không phải là nơi an toàn.”

Khi họ tiếp tục đi, không khí trở nên nặng nề hơn. Những âm thanh lạ lại vang lên, khiến cả nhóm dừng lại. “Nghe thấy không?” An Huyền thì thầm.“Có,” Thái Khoa đáp, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào một hướng nào đó trong bóng tối. “Hãy cẩn thận.”

Chưa kịp nói thêm, một tiếng r*n r* vang lên từ xa, như thể có ai đó đang kêu cứu. An Huyền cảm thấy lạnh sống lưng, cô nắm chặt chiếc khăn choàng cũ. “Chúng ta phải đi xem,” cô nói, giọng run rẩy.

“Có thể đó chỉ là một con thú hoang,” Bích Ngọc phản đối, nhưng ánh mắt cô cũng đầy lo lắng.

“Nhưng nếu đó là ai đó cần giúp đỡ?” Minh Tuấn nói, quyết tâm trong giọng nói của anh.

Thái Khoa gật đầu, “Chúng ta phải đi. Nhưng hãy giữ khoảng cách và sẵn sàng cho bất cứ điều gì xảy ra.”

Họ bắt đầu di chuyển, từng bước chân như một thử thách. Những âm thanh kỳ lạ ngày càng gần hơn, khiến An Huyền cảm thấy như có ai đó đang theo dõi họ từ trong bóng tối. Cô nắm chặt tay, lòng đầy lo âu và hồi hộp.

Khi họ đến gần nguồn âm thanh, một bóng hình mờ ảo hiện lên giữa những tán cây. An Huyền không thể tin vào mắt mình. Đó là một người, nhưng hình dáng lại không rõ ràng, như thể họ đang hòa vào bóng tối. “Là ai?” Cô thốt lên, giọng run run.

Bóng hình đó quay lại, ánh mắt đầy sợ hãi. “Giúp tôi… hãy giúp tôi…” Giọng nói ấy vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy tuyệt vọng.

“Chúng ta phải giúp họ,” An Huyền nói, nhưng sự sợ hãi trong lòng cô càng lớn hơn.

“Cẩn thận,” Thái Khoa cảnh báo, “đừng để bản thân bị lừa.”

Nhưng An Huyền không thể cưỡng lại được. Cô tiến gần hơn, đôi mắt không rời khỏi bóng hình ấy. Khi khoảng cách gần lại, hình ảnh trở nên rõ ràng hơn, và An Huyền nhận ra đó là một cô gái với ánh mắt hoảng loạn.

“Mẹ tôi… mẹ tôi đang ở đâu?” cô gái kêu lên, nhưng giọng nói lại không phải của mẹ An Huyền.

“Cô là ai?” An Huyền hỏi, lòng đầy hoang mang.

Cô gái chỉ tay về phía sâu trong rừng, “Tôi không biết… nhưng họ đang chờ.”

“Chờ ai?” Minh Tuấn hỏi, nhưng cô gái đã biến mất, như thể chưa từng tồn tại.

“Cái gì vừa xảy ra?” Bích Ngọc thốt lên, ánh mắt cô hoảng loạn.

“Chúng ta phải đi,” Thái Khoa quyết định, “đừng để bản thân bị cuốn vào những ảo ảnh.”

An Huyền cảm thấy một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Họ đã bước vào một thế giới mà ranh giới giữa thực và ảo đã trở nên mờ nhạt. “Điều gì đang chờ đợi chúng ta ở phía trước?” Cô tự hỏi, trong lòng tràn đầy lo lắng.

“Chúng ta sẽ tìm ra,” Minh Tuấn nói, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Chỉ cần chúng ta không từ bỏ.”

Nhưng An Huyền biết rằng, càng đi sâu, họ càng gần hơn với những bí mật đen tối của rừng. Cô cảm thấy như chính bản thân mình đang bị cuốn vào một vòng xoáy không có lối thoát. Rừng này không chỉ là nơi tìm kiếm mẹ cô, mà còn là nơi khám phá những nỗi sợ hãi tột độ của chính họ.

Và khi họ tiếp tục bước đi, bóng tối dường như bao trùm lấy họ, như một lời nhắc nhở rằng những gì ở phía trước có thể là những điều mà họ không thể tưởng tượng nổi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn