An Huyền chìm vào giấc ngủ, nhưng giấc mơ của cô không hề yên bình. Mẹ cô xuất hiện, khuôn mặt dịu dàng nhưng đầy lo lắng, đôi mắt ấy như đang kêu gọi. “Con gái, đừng tìm kiếm nữa. Rừng không phải là nơi an toàn.” Giọng mẹ cô thì thầm, âm thanh như tiếng gió lạnh lẽo, vang vọng trong không gian mờ ảo.
“Con phải tìm mẹ!” An Huyền gào lên, nhưng lời nói của cô không thể thoát ra khỏi giấc mơ. Cô cảm nhận được sự lạnh lẽo bao trùm, như thể có một bàn tay vô hình đang nắm chặt trái tim cô. “Mẹ, mẹ đang ở đâu?” Cô gọi, nhưng chỉ nhận được sự im lặng lạnh lẽo.
Bỗng dưng, hình ảnh mẹ biến thành một bóng đen, khuôn mặt nhòe đi, và những tiếng cười vang lên từ bóng tối. “Chúng ta không thể thoát khỏi đây,” một giọng nói lạ lẫm vang lên, khiến An Huyền cảm thấy như có hàng triệu mảnh vụn đang đâm vào tâm trí cô.
An Huyền bật dậy, tim đập loạn nhịp. Cô thở hổn hển, mồ hôi vã ra ướt đẫm áo. Căn phòng nhỏ chỉ có ánh sáng le lói từ ngọn nến, những bóng đổ nhảy múa như đang châm chọc cô. Cô nhìn quanh, thấy Minh Tuấn và Bích Ngọc đang ngủ say, còn Thái Khoa ngồi một góc, ánh mắt trầm tư.
“Mình đã thấy gì vậy?” Cô tự hỏi, cảm giác hoảng loạn vẫn chưa buông tha. “Mẹ… có thật là mẹ không còn sống?”
“An Huyền!” Minh Tuấn bật dậy, mắt anh mở to, sững sờ khi thấy cô. “Cậu sao vậy? Có chuyện gì xảy ra?”
“Cậu mơ thấy mẹ mình, đúng không?” Bích Ngọc lầm bầm, nhíu mày. “Tớ nghe thấy tiếng cậu gọi.”
“Không! Cô ấy… cô ấy nói rằng không an toàn!” An Huyền không thể giữ bình tĩnh. “Mẹ… mẹ đang gặp nguy hiểm.”
“Cứ từ từ nào.” Thái Khoa đứng dậy, ánh mắt anh đầy lo lắng. “Cô ấy không thể nói với cậu những điều như vậy. Chúng ta cần phải bình tĩnh.”
“Nhưng nếu mẹ mình thật sự đang ở đây?” An Huyền bật khóc, lòng tràn ngập nỗi sợ hãi. “Tôi không thể để mẹ một mình!”
“Chúng ta sẽ tìm cách để giúp cô ấy,” Minh Tuấn nói, nhưng giọng anh có phần thiếu tự tin. “Chúng ta đã quyết định vào rừng, phải không?”
“Nhưng nếu có điều gì không ổn?” Bích Ngọc nói, giọng cô run rẩy. “Tôi không muốn gặp phải những thứ mà chúng ta không thể hiểu.”
“Thế nhưng, nếu không vào rừng, chúng ta sẽ không bao giờ biết được sự thật,” Thái Khoa đáp, giọng kiên định. “An Huyền, cậu phải tin rằng chúng ta sẽ tìm ra điều gì đó.”
An Huyền gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn ngổn ngang. Cô cảm nhận được sự hiện diện của mẹ, nhưng cũng là những điều bí ẩn đang lẩn khuất trong bóng tối. Giấc mơ ấy như một lời cảnh báo, nhưng cô không thể từ bỏ.“Chúng ta nên chuẩn bị cho ngày mai,” Minh Tuấn nói, cố gắng tạo không khí nhẹ nhàng. “Hãy nghĩ đến những điều tốt đẹp, như việc khám phá những điều kỳ diệu trong rừng.”
“Những điều kỳ diệu?” Bích Ngọc lặp lại, giọng có phần châm chọc. “Hay là những điều kinh hoàng?”
“Cả hai đều có thể,” Thái Khoa nói, ngồi xuống bên cạnh An Huyền. “Nhưng chỉ khi chúng ta sẵn sàng đối mặt với nó.”
An Huyền cảm thấy đôi chút an lòng. Cô biết họ sẽ cùng nhau đối mặt với những thử thách, nhưng liệu có đủ sức mạnh để vượt qua?
Khi ánh sáng của ngọn nến dần tắt, An Huyền lại chìm vào giấc ngủ, lần này không còn là giấc mơ bình yên. Những tiếng thì thầm, những hình ảnh lướt qua đầu óc cô, như thể mẹ cô đang dẫn dắt cô vào một thế giới khác. “Hãy đến với tôi, con gái. Rừng đang chờ đợi.”
Khi ánh sáng ban mai len lỏi vào căn phòng, An Huyền tỉnh dậy với cảm giác nặng nề. Những hình ảnh đêm qua vẫn còn đọng lại trong tâm trí cô. Cô nhìn quanh, thấy nhóm bạn đã thức dậy, nhưng nét lo âu hiện rõ trên khuôn mặt họ.
“Thế nào rồi, An Huyền?” Bích Ngọc hỏi, ánh mắt dò xét.
“Cậu có khỏe không?” Minh Tuấn thêm vào, vẻ lo lắng không giấu nổi.
“Cảm giác như có điều gì đó sắp xảy ra,” An Huyền thở dài, cảm thấy nỗi sợ hãi lại dâng lên.
“Chúng ta không thể để nó ngăn cản chúng ta,” Thái Khoa nói, giọng anh chắc nịch. “Hãy chuẩn bị cho cuộc hành trình.”
Cả nhóm quyết định dọn dẹp và chuẩn bị đồ đạc. An Huyền cảm thấy nỗi lo lắng trong lòng, nhưng cũng có một sức mạnh lạ lùng, như thể mẹ cô đang cổ vũ cô từ xa.
Khi họ bước ra khỏi ngôi nhà nhỏ, ánh sáng rực rỡ của mặt trời làm dịu đi phần nào những lo âu trong lòng. Nhưng rừng sâu vẫn hiện hữu ở phía trước, với những bí mật mà họ chưa hề biết đến.
“Đã đến lúc,” Minh Tuấn nói, nụ cười tươi tắn nhưng ánh mắt anh ẩn chứa sự hồi hộp. “Chúng ta sẽ khám phá những điều kỳ diệu trong rừng.”
An Huyền gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn lấn cấn. Cô cảm thấy như có một điều gì đó đang chờ đợi họ phía trước, một cơn ác mộng mà họ chưa thể hình dung ra. Cô không thể biết được những gì đang ẩn giấu trong bóng tối, nhưng một điều chắc chắn, rừng này sẽ không dễ dàng để họ rời khỏi.