An Huyền nín thở, từng bước theo sau Vân Khánh, cô gái bí ẩn. Không khí xung quanh trở nên nặng nề, như thể có hàng triệu ánh mắt đang dõi theo họ từ những tán cây cao. Minh Tuấn đi sát bên, cố gắng giữ một nụ cười tươi tắn, nhưng ánh mắt anh vẫn lộ rõ sự lo lắng.
“Cô nói mẹ tôi vẫn còn sống. Cô có bằng chứng gì không?” An Huyền hỏi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
“Bằng chứng? Cái gì trong rừng này cũng có thể là bằng chứng,” Vân Khánh quay lại, ánh mắt cô sâu thẳm như những hố đen. “Nhưng để tìm ra sự thật, các bạn phải trả giá.”
“Cái giá gì?” Bích Ngọc không thể kiềm chế, cô cảm thấy một nỗi bất an dâng lên trong lòng.
“Những gì quý giá nhất mà các bạn đang có,” Vân Khánh nói, giọng cô như một làn gió lạnh lẽo. “Tình bạn, lòng tin, hoặc có thể là một phần linh hồn.”
“Nghe có vẻ như một trò đùa,” Minh Tuấn lẩm bẩm, nhưng không ai cười.
“Không phải trò đùa. Đây là thực tại,” Thái Khoa lên tiếng, nét mặt anh vẫn không thể hiện sự dễ chịu. “Rừng này không đơn giản như những gì chúng ta nghĩ.”
Họ đi qua những con đường mòn hẹp, ánh sáng mờ ảo từ những tia nắng chiếu xuống tạo nên những mảng sáng tối lấp lánh. An Huyền cảm thấy mình như đang bước vào một thế giới khác, nơi mà mọi thứ đều có thể xảy ra. Cô cố gắng ngăn lại những suy nghĩ tiêu cực, nhưng lòng cô không thể bình yên.
“Cô có thể cho chúng tôi biết thêm về mẹ tôi không?” An Huyền hỏi, ánh mắt cô đầy hy vọng.
Vân Khánh dừng lại, quay người lại, ánh mắt cô trở nên sâu lắng. “Mẹ bạn đã trải qua nhiều điều. Bà ấy không chỉ là một người bình thường. Bà ấy có mối liên hệ với rừng này, sâu hơn bạn nghĩ.”
“Có nghĩa là gì?” Bích Ngọc hỏi, lòng đầy nghi ngờ.
“Mẹ bạn là một phần của rừng. Bà ấy đã chọn ở lại,” Vân Khánh đáp, như thể không có gì đáng ngạc nhiên. “Nhưng để tìm thấy bà ấy, bạn cần phải hiểu rừng.”
“Hiểu rừng?” Thái Khoa lặp lại, “Làm thế nào chúng ta có thể hiểu được những điều mà nó đang giấu kín?”
“Bằng cách đối mặt với nỗi sợ hãi của chính mình,” Vân Khánh nói, rồi quay lưng bước đi.
“Cô đang chơi đùa với chúng tôi phải không?” Minh Tuấn hỏi, giọng anh có phần châm biếm. Nhưng sự châm biếm ấy không thể che giấu nỗi lo lắng trong lòng.
“Chơi đùa? Không, tôi không có thời gian cho trò đùa,” Vân Khánh trả lời, giọng cô lạnh lùng. “Tôi chỉ giúp những người thật sự muốn tìm kiếm.”
Họ tiếp tục đi theo cô, lòng tràn đầy hoài nghi nhưng cũng không thể từ chối. An Huyền cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với Vân Khánh, như thể cô đã biết điều gì đó mà họ chưa thể hiểu.
“Mẹ tôi đã mất tích bao lâu rồi?” Vân Khánh hỏi đột ngột, khiến An Huyền giật mình.
“Gần mười năm,” cô trả lời, giọng yếu ớt.“Và bạn vẫn chưa từ bỏ?” Vân Khánh nhìn thẳng vào mắt An Huyền, khiến cô cảm thấy như bị thấu hiểu.
“Không,” An Huyền kiên định. “Tôi không thể từ bỏ.”
“Điều đó tốt. Nhưng hãy cẩn thận. Rừng này không chỉ thử thách bạn, mà còn thử thách cả những người bạn đồng hành của bạn,” Vân Khánh nói, ánh mắt cô trở nên nghiêm túc.
Họ dừng lại ở một khoảng trống giữa rừng, nơi có một cái cây cổ thụ lớn, rễ cây chằng chịt như những bàn tay khổng lồ bấu chặt xuống đất. Vân Khánh đứng trước cây, như thể đang chờ đợi điều gì đó. “Đây là nơi các linh hồn tụ họp,” cô thì thầm.
“Cô muốn chúng tôi làm gì?” Bích Ngọc hỏi, ánh mắt đầy nghi ngờ.
“Chạm vào cây. Hãy để linh hồn của mẹ bạn biết rằng bạn đang ở đây,” Vân Khánh chỉ tay vào cây.
An Huyền cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Cô tiến lại gần, đặt tay lên thân cây lạnh lẽo. Một luồng năng lượng kỳ lạ chạy qua cơ thể cô, như thể rừng đang sống, đang thở.
“Mẹ!” An Huyền gọi, giọng cô vang vọng trong không gian tĩnh lặng. “Mẹ có ở đây không?”
Một sự im lặng bao trùm, nhưng cô cảm nhận được một điều gì đó, một hơi thở nhẹ nhàng như gió thoảng. Đột nhiên, tiếng cười vang lên, âm thanh lạnh lẽo và kỳ quái. Cả nhóm quay lại, nhìn nhau đầy hoang mang.
“Đó là gì?” Minh Tuấn hỏi, giọng anh run run.
“Linh hồn,” Vân Khánh nói, ánh mắt cô sáng lên. “Chúng ta không phải là những người duy nhất ở đây.”
“Chúng ta cần rời khỏi đây!” Bích Ngọc kêu lên, nhưng Thái Khoa đã nắm chặt tay cô lại.
“Đừng hoảng sợ. Chúng ta phải đối mặt với điều này,” anh nói, giọng kiên định.
“Đối mặt? Đối mặt với cái gì?” Minh Tuấn lắp bắp, ánh mắt anh dán chặt vào bóng tối.
“Đối mặt với những bí mật mà rừng giấu kín,” Vân Khánh trả lời, nụ cười bí hiểm lại xuất hiện trên môi. “Bây giờ, hãy theo tôi.”
Họ bước đi, nhưng An Huyền cảm thấy như có điều gì đó đang theo dõi họ từ bóng tối. Một nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng, nhưng cô không thể quay lại. Cô phải tìm mẹ. Cô phải tìm hiểu sự thật.
“Đừng để sợ hãi chiếm lấy bạn,” Vân Khánh nói, dường như hiểu được tâm trạng của An Huyền. “Chỉ cần tin tưởng vào chính mình.”
An Huyền gật đầu, nhưng lòng cô vẫn ngổn ngang. Cô không biết mình đang bước vào cái gì, nhưng một điều chắc chắn: rừng này sẽ không dễ dàng để họ rời khỏi.
Tiếng cười lại vang lên, lần này gần hơn, như thể đang châm chọc họ. An Huyền quay lại nhìn, nhưng chỉ thấy bóng tối. Cô cảm nhận được một cái gì đó đang rình rập, một thế lực không thể đoán trước. Những bí mật của rừng đang chờ đợi, và họ chỉ vừa mới bắt đầu cuộc hành trình của mình.