Bí Mật Hào Môn

Chương 8: Âm mưu của Thiên Hạo

Tâm đứng giữa không gian tối tăm, cảm giác nặng nề đè lên lòng. Ánh mắt anh dõi theo Thiên Hạo, kẻ đang ngáng đường họ, từng bước tiến lại gần như một bóng ma. Hương Ly bên cạnh, đôi mắt cô lấp lánh nhưng có phần lo âu.

“Chúng ta cần phải làm gì đó trước khi hắn ra tay,” Tâm thì thầm, giọng nghiêm túc.

“Chúng ta không thể để hắn lấy đi linh dược,” Hương Ly gật đầu, tay nắm chặt bình linh dược trong không gian tùy thân. “Đây là cơ hội duy nhất.”

“Đúng vậy. Hắn đã quá tham vọng,” Tâm nói, ánh mắt kiên định. “Chúng ta phải đánh bại hắn.”

Thiên Hạo, với nụ cười lạnh lẽo, đứng chặn giữa. “Các ngươi nghĩ mình có thể đánh bại ta? Đừng ngây thơ như vậy.”

“Ngươi không thể tưởng tượng được sức mạnh của chúng ta,” Tâm đáp, lòng đầy quyết tâm. Anh tập trung, cảm nhận nguồn năng lượng từ viên ngọc bội. Nó như đang kêu gọi anh, thúc giục anh hành động.

“Ta sẽ không để các ngươi cướp đi điều này,” Thiên Hạo gằn giọng, đôi mắt đỏ rực như lửa. “Gia tộc ta cần nó để phục hồi sức mạnh.”

“Đó không phải là lý do chính đáng,” Hương Ly phản bác, bất chấp nỗi sợ hãi đang dâng lên trong lòng. “Chúng ta sẽ không để ngươi lạm dụng sức mạnh ấy.”

“Thật ngốc nghếch,” Thiên Hạo cười khẩy. “Hãy xem các ngươi có thể làm gì.”

Tâm liếc nhìn Hương Ly, một kế hoạch chợt lóe lên trong đầu. “Chúng ta cần phối hợp. Tôi sẽ thu hút sự chú ý của hắn, trong khi em lấy linh dược.”

Hương Ly gật đầu, đôi mắt cô sáng lên. “Tôi sẽ cố gắng hết sức.”

“Làm theo dấu hiệu của tôi,” Tâm nói, rồi lập tức lao về phía Thiên Hạo. Cú đấm đầu tiên của anh nhanh như chớp, nhưng Thiên Hạo đã kịp thời né tránh. Họ giao đấu trong không gian chật hẹp, tiếng va chạm vang vọng.

Hương Ly đứng bên ngoài, cảm nhận sự căng thẳng trong không khí. “Tâm, cẩn thận!” Cô hô lên, thấy Tâm suýt trượt ngã.

“Ta sẽ không để ngươi qua mặt!” Thiên Hạo quát, tung ra một cú đá mạnh. Tâm chỉ kịp lùi lại, nhưng hắn đã nhanh chóng lao tới, định tóm lấy anh.

Bằng một động tác linh hoạt, Tâm né tránh và phản công. “Hãy cẩn thận, Hương Ly!” Anh hô lớn, tạo khoảng trống cho cô.

“Tôi đang lấy linh dược!” Hương Ly nói, trong lòng tràn đầy lo lắng nhưng vẫn quyết tâm.

Thiên Hạo, nhận thấy Hương Ly đang tiến lại gần cây linh dược, tức giận gầm lên. “Ngươi không thể!”Tâm nắm chặt tay, quyết không để cho cô gái của mình gặp nguy hiểm. “Hãy để tôi lo!”

Hương Ly, không chần chừ, chạy đến bên cây linh dược, đôi tay cô chạm vào thân cây. “Nó… nó đang tỏa ra sức mạnh!” Cô thốt lên, cảm nhận được linh khí đang chảy trong cơ thể.

“Lấy nó đi!” Tâm hét lên, mắt không rời khỏi Thiên Hạo.

“Ta sẽ không để các ngươi làm điều đó!” Thiên Hạo lao về phía Hương Ly, nhưng Tâm đã kịp thời chặn lại. Họ lại tiếp tục giao tranh, từng đòn đánh như lửa đốt.

Hương Ly, trong lúc căng thẳng, nhanh chóng mở không gian tùy thân, lấy ra một viên linh dược khác. “Tâm, hãy để tôi giúp!”

Cô ném viên linh dược về phía Thiên Hạo. Ánh sáng từ viên thuốc sáng rực, khiến hắn phải dừng lại.

“Ngươi sẽ phải trả giá cho điều này!” Thiên Hạo gào lên, nhưng Tâm đã không cho hắn thời gian suy nghĩ.

“Đừng lùi bước!” Tâm kêu lớn, lao vào đánh liên tiếp.

Hương Ly không ngừng quan sát, cảm nhận được nỗi sợ hãi từ Thiên Hạo. “Hắn đang hoảng sợ!” Cô thầm nghĩ, rồi tập trung sức mạnh.

Cuộc chiến diễn ra trong không gian tối tăm, mỗi cú đấm, mỗi viên linh dược đều mang theo hy vọng và quyết tâm. Tâm cảm nhận được sức mạnh từ viên ngọc bội, nó như đang kêu gọi anh, thúc giục anh hành động mạnh mẽ hơn.

“Tâm, đằng sau!” Hương Ly hô lên, khi thấy Thiên Hạo chuẩn bị phản công.

Tâm quay lại, kịp thời né tránh cú tấn công từ Thiên Hạo. “Em phải lấy linh dược!” Anh gào lên, lòng đầy quyết tâm.

“Được rồi!” Hương Ly đáp, không chần chừ nữa, lao về phía cây linh dược, tay cô chạm vào nó.

“Ta sẽ không để các ngươi lấy đi điều này!” Thiên Hạo gầm lên, nhưng sức mạnh của Tâm đã tăng lên gấp bội.

“Tâm, hãy cùng nhau!” Hương Ly thốt lên, ánh mắt tràn đầy hy vọng.

Cuộc chiến chưa kết thúc, nhưng Tâm đã cảm nhận được sức mạnh đang dần bùng nổ trong lòng. Những bí mật vẫn còn đó, đang chờ đợi họ khám phá. Thiên Hạo vẫn đứng chắn giữa, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Các ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngu ngốc của mình.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn