Vào một buổi chiều tà, Lưu Minh Tâm đứng trước cánh cửa lớn của một dinh thự cổ kính. Mái ngói đen bóng lấp lánh dưới ánh nắng chiều, nơi đây từng là nơi ẩn náu của những bí mật lớn lao. Tâm hít một hơi sâu, chuẩn bị tinh thần cho cuộc gặp gỡ với Vương Tử Duy, người mà anh tin sẽ trở thành đồng minh đắc lực trong cuộc chiến sắp tới.
Cánh cửa mở ra, và Tử Duy đứng đó, cao lớn với mái tóc dài buông xỏa. Gương mặt anh toát lên sự tự tin cùng một chút lạnh lùng. “Tâm, đến rồi à?” Anh mỉm cười, giọng nói ấm áp nhưng cũng đầy hài hước. “Cứ tưởng cậu đã bị những bí mật trong gia tộc nuốt chửng rồi chứ.”
“Không đến nỗi vậy,” Tâm đáp, bước vào trong. “Có nhiều điều cần bàn bạc. Chúng ta cần phải chuẩn bị cho những mối đe dọa đang đến gần.”
Hai người ngồi đối diện nhau trong căn phòng đơn giản nhưng ấm cúng. Ánh sáng từ những chiếc đèn dầu tạo nên không khí gần gũi, nhưng Tâm cảm nhận được sự căng thẳng đang hiện hữu.
“Tôi đã nghe về những mưu đồ của Thiên Hạo,” Tử Duy nói, giọng điệu nghiêm túc. “Hắn không chỉ muốn chiếm đoạt tài sản mà còn muốn phá hủy tất cả những gì chúng ta xây dựng.”
“Đúng vậy,” Tâm gật đầu. “Hắn ta rất thông minh và có khả năng đọc tâm thuật. Chúng ta cần phải cẩn thận.”
Tử Duy nhíu mày, ánh mắt trở nên sắc bén. “Nếu hắn đã biết về khả năng của cậu, vậy thì chúng ta cần một kế hoạch nghiêm túc. Không thể để hắn đánh úp chúng ta.”
“Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ,” Tâm nói, ánh mắt sáng lên. “Tôi muốn tấn công, tìm cách làm cho hắn mất cảnh giác. Hãy lợi dụng những mối quan hệ của hắn.”
“Cách hay,” Tử Duy tán thành. “Chúng ta cần phải tìm ra những điểm yếu của hắn, và tôi biết một vài người có thể giúp đỡ.”
“Những ai?” Tâm hỏi, cảm giác hào hứng dâng trào.
“Tôi có một vài mối quan hệ trong giới thương nhân. Họ có thông tin về những hoạt động của Thiên Hạo. Nếu chúng ta có thể tiếp cận họ, có thể tìm ra được điều gì đó hữu ích,” Tử Duy trả lời.
“Chúng ta cần một kế hoạch cụ thể,” Tâm nói, bắt đầu vạch ra những ý tưởng trong đầu. “Tôi có thể sử dụng khả năng đọc tâm thuật của mình để tìm hiểu thêm về những người đó.”
“Đúng,” Tử Duy gật đầu. “Nhưng cậu cũng phải cẩn thận. Không thể để họ nghi ngờ.”
Tâm cảm nhận được sự hồi hộp trong không khí. Anh biết đây là bước ngoặt quan trọng. Họ cần phải hành động nhanh chóng trước khi Thiên Hạo có cơ hội tấn công. “Chúng ta sẽ phải gặp gỡ những người đó vào đêm nay,” Tâm quyết định.
“Đêm nay?” Tử Duy nhướng mày. “Cậu nghĩ có đủ thời gian không?”
“Chúng ta không có lựa chọn nào khác,” Tâm nói, quyết tâm trong giọng nói. “Tôi không thể chờ đợi thêm nữa.”Tử Duy nhìn Tâm một lát, rồi nở nụ cười. “Cậu luôn quyết đoán. Tôi thích điều đó.”
Khi họ chuẩn bị rời khỏi dinh thự, Tâm cảm thấy một cảm giác hồi hộp lướt qua. Mọi thứ như đang ở trên bờ vực, và mỗi bước đi đều mang theo rủi ro. Nhưng anh biết, nếu không hành động, họ sẽ không bao giờ có cơ hội.
Đêm đến, ánh trăng sáng tỏ chiếu xuống con đường dẫn đến một quán rượu nhỏ, nơi mà Tử Duy đã hẹn gặp những người bạn của mình. Không khí bên trong ấm áp, nhưng ánh mắt của những vị khách lại đầy nghi ngờ. Tâm và Tử Duy đi vào, lòng căng thẳng, nhưng họ không thể để cảm xúc đó lấn át.
“Hãy hành động tự nhiên,” Tử Duy thì thầm. “Chúng ta chỉ cần thu thập thông tin.”
Tâm gật đầu, ánh mắt quét xung quanh. Những người đàn ông ngồi bàn bên cạnh đang thì thầm to nhỏ. Họ nhìn về phía Tâm và Tử Duy với ánh mắt tò mò. Tâm không thể không cảm thấy sự căng thẳng từ những người đó. Anh dồn tâm trí vào khả năng đọc tâm thuật, cố gắng cảm nhận những suy nghĩ xung quanh.
Một trong số họ, người có vẻ ngoài bặm trợn, bắt đầu nói. “Nghe nói Thiên Hạo đang lên kế hoạch lớn. Hắn không chỉ muốn chiếm đoạt tài sản mà còn có ý định tiêu diệt những ai cản đường hắn.”
Tâm cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn ta không chỉ muốn đánh bại họ, mà còn muốn tận diệt. Thông tin này cực kỳ quan trọng.
“Cậu có biết thêm gì không?” Tâm hỏi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
Người đàn ông nhìn Tâm với ánh mắt nghi ngờ, nhưng rồi gật đầu. “Tôi không biết nhiều, nhưng nghe nói hắn đã thuê một số người để thực hiện kế hoạch của mình.”
Tâm cảm thấy mạch máu trong người như ngưng đọng. Họ không chỉ đối mặt với một kẻ thù, mà còn là một đội quân bí mật. “Chúng ta cần phải biết ai là những người đó,” Tâm nói, quyết tâm trong lòng.
“Đúng, nếu không, chúng ta sẽ không có cơ hội,” Tử Duy đồng tình.
Nhưng chưa kịp tiếp tục, bỗng có một tiếng động lớn vang lên từ góc quán. Một người đàn ông bị đẩy vào, mặt mày bầm tím. Hắn ta nhìn quanh, ánh mắt hoảng loạn. “Thiên Hạo… Hắn đang đến!”
Cả quán rượu bỗng chốc im lặng. Tâm cảm nhận được sự sợ hãi lan tỏa trong không khí. Anh quay sang Tử Duy, ánh mắt họ gặp nhau, và một điều không thể chối cãi: họ đã bị phát hiện.
“Tìm chỗ ẩn nấp!” Tử Duy ra lệnh, và cả hai nhanh chóng di chuyển về phía cửa thoát. Nhưng đã quá muộn, một nhóm người đã chặn đường họ.
“Tử Duy, Tâm,” một giọng nói vang lên, lạnh lùng và đầy mỉa mai. “Các ngươi nghĩ có thể chạy trốn sao?”
Tâm nhìn lên, nhận ra Lâm Thiên Hạo, gương mặt hắn hiện lên với nụ cười tự mãn. Tâm cảm thấy một cơn lạnh lẽo dâng lên trong lòng. Cuộc chiến không chỉ mới bắt đầu mà còn đang ở ngay trước mắt họ.