Minh Tâm đứng lặng nhìn ra biển, nơi ánh sáng trăng phản chiếu trên mặt nước, tạo nên một bức tranh huyền ảo nhưng cũng đầy bí ẩn. Cảm giác thôi thúc trong lòng cô ngày càng mạnh mẽ, như thể có một sức mạnh từ đáy biển đang gọi tên cô. Khoa đứng bên cạnh, vẻ mặt căng thẳng, nhưng không thể nào ngăn được quyết tâm của cô.
“Minh Tâm, em không thể đi một mình. Đó là nơi nguy hiểm,” Khoa nói, giọng trầm xuống. Anh cảm nhận được sự kỳ lạ từ nơi đó, nhưng lòng hiếu kỳ của Minh Tâm lại mạnh mẽ hơn.
“Tôi không thể bỏ lỡ cơ hội này,” cô đáp, giọng kiên quyết. “Tôi phải tìm ra sự thật về cha mẹ mình và những gì đã xảy ra dưới đó.”
Khoa hít một hơi thật sâu, đấu tranh giữa lý trí và cảm xúc. “Nếu em muốn đi, tôi sẽ theo. Nhưng chúng ta phải cẩn thận.”
Họ quay lại hướng bờ biển, nơi những người dân đang thực hiện nghi lễ. Những tiếng cầu nguyện vang lên như tiếng vọng từ quá khứ, hòa cùng với âm thanh của sóng vỗ. Minh Tâm cảm thấy lòng mình nặng trĩu, nhưng cũng tràn đầy mong chờ.
Khi họ đến gần bờ, ánh mắt Minh Tâm chạm phải ánh mắt của một người đàn bà trung niên, người mà cô từng nghe nói đến trong những câu chuyện. Đó là Nguyễn Thị Hạnh, thuyền trưởng của một chiếc thuyền đã mất tích nhiều năm trước. Bà đang đứng ở gần đó, ánh mắt đầy lo lắng khi thấy Minh Tâm và Khoa.
“Các cháu không nên đến gần,” Hạnh khuyên, giọng bà khàn khàn. “Có những điều mà con người không thể hiểu được.”
“Chúng tôi phải biết sự thật,” Minh Tâm đáp lại, kiên quyết. “Tôi cảm thấy có điều gì đó đang kêu gọi tôi từ dưới biển.”
Hạnh nhìn cô, ánh mắt bà như xuyên thấu vào tâm hồn cô. “Có những bí mật mà nếu biết được, có thể sẽ không bao giờ quên. Cháu có chắc chắn không?”
Minh Tâm gật đầu, không thể lùi bước. Khoa đứng bên cạnh, lặng lẽ quan sát. Anh biết rằng quyết định này sẽ không dễ dàng, nhưng cũng không thể để Minh Tâm một mình trong cuộc chiến này.
Khi họ tiến sát bờ, những con sóng bắt đầu gầm gừ như thể đang cảnh báo. Một cơn gió mạnh thổi qua, làm lay động mái tóc của Minh Tâm. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận hơi thở của biển cả đang cuốn hút mình.
“Đi thôi,” Khoa nói, giọng anh dứt khoát. Họ cùng nhau bước xuống nước, từng bước một, cảm giác lạnh buốt từ nước biển xâm nhập vào da thịt nhưng không thể làm họ chùn bước.
Khi đã lặn xuống một khoảng sâu, Minh Tâm cảm nhận được sự chuyển động của nước xung quanh. Cô nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng gọi từ sâu thẳm đại dương. Một ánh sáng lờ mờ xuất hiện trước mắt họ, dường như đang dẫn lối.
“Có gì đó ở phía trước,” Minh Tâm nói, chỉ tay về phía ánh sáng. Khoa gật đầu, cả hai cùng nhau bơi về phía đó. Càng gần, ánh sáng càng rực rỡ, dường như phát ra từ một vật thể nào đó dưới đáy biển.
Khi họ đến gần, Minh Tâm nhận ra đó là một chiếc thuyền cổ, bị rêu phong và phủ đầy cát. “Chúng ta đã tìm thấy nó,” cô thì thầm, lòng tràn đầy phấn khích và hồi hộp. Chiếc thuyền dường như đang kể lại câu chuyện của những người đã sống và chết dưới đáy biển.
“Hãy cẩn thận,” Khoa nói, ánh mắt anh vẫn giữ vẻ nghi ngờ. “Không biết điều gì đang chờ đợi chúng ta bên trong.”
Minh Tâm gật đầu, nhưng lòng cô đã quyết. Họ bơi đến bên chiếc thuyền, Khoa giúp cô leo lên. Khi đặt chân lên boong thuyền, cảm giác lạnh lẽo tỏa ra từ gỗ mục nát khiến cô rùng mình. Cô mở cửa khoang thuyền, một hơi thở ẩm mốc xộc vào mặt.Bên trong, mọi thứ như ngừng lại trong thời gian. Những chiếc hộp gỗ, những vật dụng cũ kỹ được sắp xếp ngẫu nhiên, nhưng điều khiến cô chú ý nhất là những biểu tượng kỳ lạ trên vách thuyền. “Đây là... những hình vẽ về ma cà rồng,” Minh Tâm nhận ra, lòng cô dâng trào cảm giác lo lắng.
“Chúng ta cần phải ghi lại những gì thấy được,” Khoa nói, lấy máy ảnh ra. Nhưng Minh Tâm đã không nghe thấy lời anh. Cô đã bị cuốn hút vào một bức tranh lớn vẽ về một sinh vật khổng lồ, đôi mắt sáng rực như những vì sao.
“Chúng đang chờ đợi,” cô thì thầm, cảm giác như có ai đó đang theo dõi từ bóng tối. Bỗng một tiếng động vang lên, làm họ giật mình.
“Chúng ta không phải ở đây lâu hơn nữa,” Khoa nói, giọng anh đầy hồi hộp. Nhưng Minh Tâm vẫn đứng đó, không thể rời mắt khỏi bức tranh. Một giọng nói vang lên bên tai cô, nhẹ nhàng nhưng cũng đầy uy lực: “Giải thoát cho chúng ta…”
Cô quay lại, nhưng không thấy ai. “Khoa, anh nghe thấy không?” Minh Tâm hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.
“Nghe thấy gì?” Khoa đáp, nhưng Minh Tâm biết rằng cô không thể nói cho anh về cảm giác này. Nó quá riêng tư, quá sâu sắc.
“Chúng ta phải đi,” Khoa nhấn mạnh, kéo tay cô. “Chúng ta không thể ở đây lâu hơn nữa.”
Minh Tâm không muốn rời đi. Cô cảm thấy rằng chiếc thuyền này, và những bí mật của nó, là chìa khóa để giải mã mọi điều. Nhưng Khoa đã đúng; họ cần phải thoát ra trước khi mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.
Khi họ bơi trở lại mặt nước, những cơn sóng dữ dội bắt đầu nổi lên, như thể biển cả đang tức giận vì sự xâm phạm của họ. Ánh sáng từ bờ biển dần mờ nhạt, và bầu không khí trở nên ngột ngạt.
“Nhanh lên!” Khoa hét, bơi mạnh về phía bờ. Nhưng Minh Tâm cảm thấy một sức mạnh nào đó kéo cô lại, như thể biển đang giữ cô lại. Cô quay lại nhìn chiếc thuyền, lòng đầy hoang mang.
“Đi nào!” Khoa kéo tay cô, nhưng cô không thể rời đi. “Hãy giải thoát cho chúng ta…” giọng nói lại vang lên, lần này mạnh mẽ hơn, như một lời kêu gọi tuyệt vọng.
Khoa không thể chờ đợi thêm. Anh bơi lại, nắm chặt tay cô và kéo cô ra khỏi sự cuốn hút của đại dương. Khi họ lên được bờ, Minh Tâm quỳ xuống, thở hổn hển. Cô cảm thấy như mình vừa thoát khỏi một cơn ác mộng.
“Chúng ta đã tìm thấy chiếc thuyền,” Khoa nói, vẫn còn th* d*c. “Nhưng có điều gì đó không ổn. Tôi cảm thấy như mình đang bị theo dõi.”
Minh Tâm gật đầu, lòng cô tràn đầy lo lắng. “Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về nó. Có thể nó liên quan đến những bí mật của thị trấn và cha mẹ tôi.”
Khoa nhìn cô, ánh mắt anh đầy lo âu. “Em có chắc chắn không? Có thể chúng ta sẽ không thích những gì tìm thấy.”
“Dù thế nào, tôi cũng phải biết,” cô nói, quyết tâm ánh lên trong đôi mắt. “Tôi không thể sống trong sợ hãi nữa.”
Khi họ quay lưng về phía biển, lòng Minh Tâm nặng trĩu. Những bí mật từ đáy biển vẫn đang chờ đợi, và cô đã sẵn sàng đối mặt với chúng. Cuộc chiến chưa kết thúc, và những câu hỏi vẫn còn đó, như những cơn sóng đang chờ đợi để được vén màn.