Minh Tâm đứng trước cửa nhà Lan, hơi thở cô gấp gáp như thể những câu hỏi đang chực chờ thoát ra khỏi cổ họng. Cơn gió lạnh lẽo lướt qua, mang theo mùi biển mặn mòi, khiến lòng cô thêm nặng trĩu. Cô quay sang Khoa, ánh mắt đầy quyết tâm.
“Chúng ta phải tìm hiểu về những lễ vật. Chúng có thể là chìa khóa để giải thoát những linh hồn.”
Khoa gật đầu, nhưng nét mặt vẫn trầm ngâm. “Tuy nhiên, điều đó có thể nguy hiểm. Nếu những gì Lan nói là thật…”
“Chúng ta không thể chần chừ,” Minh Tâm ngắt lời. “Biển đang nổi giận. Nếu không hành động kịp thời, sẽ có nhiều người phải trả giá.”
Họ bắt đầu đi dọc con đường mòn nhỏ hẹp hướng về bến cảng, nơi những con thuyền gỗ xập xệ đang nằm chờ đợi. Tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền như những lời thì thầm, thúc giục họ tìm kiếm sự thật. Cảm giác bất an bao trùm, nhưng Minh Tâm biết rằng không còn đường lùi.
Khi đến bến cảng, ánh đèn vàng nhạt từ những chiếc đèn dầu lung linh như những ánh mắt của những linh hồn đang dõi theo. Người dân trong làng đang hối hả chuẩn bị cho lễ hội, nhưng trong lòng Minh Tâm, không khí vui tươi đó chỉ làm tăng thêm nỗi lo lắng. Cô không thể tham gia vào những lễ hội này, không khi những bí mật đen tối vẫn đang chờ đợi.
“Chúng ta cần tìm Hậu,” Khoa nói, ánh mắt quét qua đám đông. “Hắn có thể biết nhiều điều.”
Minh Tâm không thích Hậu, nhưng cô hiểu rằng trong tình thế này, họ cần mọi sự giúp đỡ có thể. Hậu là một người đáng sợ, nhưng không thể phủ nhận rằng hắn có những mối liên hệ trong làng.
Họ tìm thấy Hậu đứng bên một chiếc thuyền, tay cầm chai rượu, cười nói với một nhóm thanh niên. Minh Tâm cảm thấy một nỗi ghê tởm dâng lên, nhưng cô dồn hết sức mạnh vào đôi chân, tiến lại gần.
“Hậu!” Khoa gọi, giọng anh cứng rắn.
Hậu quay lại, nụ cười trên môi tắt ngấm. “Có chuyện gì?”
“Chúng tôi cần biết về những lễ vật mà người dân dâng lên biển,” Minh Tâm cất giọng, không để sự lo lắng làm yếu đi sự quyết tâm của mình.
“Lễ vật à?” Hậu cười khẩy. “Mọi người đều nghĩ đó là cách để giữ cho biển yên bình. Nhưng thực ra, không ai biết thực sự chúng đang dâng cái gì.”
“Ý bạn là gì?” Khoa hỏi, ánh mắt nghi ngờ.
“Có những thứ mà các người không thể hiểu được. Những sinh vật dưới đáy biển không phải là những gì mà các người nghĩ,” Hậu nói, giọng hắn chứa đựng sự bí ẩn.
Minh Tâm cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. “Bạn có thể nói rõ hơn không?”
Hậu nhún vai, tỏ vẻ thờ ơ. “Tôi chỉ biết rằng những người dâng lễ vật đó sẽ không bao giờ trở về. Biển không bao giờ tha thứ.”
“Chúng tôi không cần những lời đồn đoán,” Minh Tâm đáp, quyết tâm không để Hậu lừa dối mình. “Chúng tôi cần sự thật.”
Hậu nhìn cô, ánh mắt hắn dừng lại một lúc, như thể đang cân nhắc. “Được. Tôi sẽ chỉ cho các bạn một nơi. Nhưng hãy nhớ, những gì các bạn tìm thấy có thể không phải là những gì các bạn mong muốn.”
Minh Tâm và Khoa nhìn nhau, sự quyết tâm trong ánh mắt họ như một lời hứa không lời. Hậu dẫn họ đến một góc tối tăm của bến cảng, nơi những chiếc thuyền cũ nằm chồng chất, bám đầy rêu mốc.
“Ở đây, có một chiếc thuyền cổ. Nó đã chìm từ rất lâu, nhưng người ta nói rằng bên trong nó có những bí mật mà không ai dám khai thác,” Hậu nói, ánh mắt lấp lánh sự thích thú.“Chiếc thuyền nào?” Khoa hỏi, lòng đầy hồi hộp.
“Đằng kia,” Hậu chỉ tay về phía một chiếc thuyền gỗ mục nát, nửa chìm trong nước. “Nghe nói, nó có liên quan đến những ngư dân đã mất tích.”
Minh Tâm cảm thấy tim đập mạnh. “Chúng ta phải lặn xuống đó.”
“Các bạn điên à?” Hậu cười lớn. “Đó không phải là một nơi an toàn. Biển đang nổi cơn thịnh nộ. Hãy nghe lời tôi, đừng nên…”
“Chúng tôi không có thời gian!” Minh Tâm cắt ngang, quyết tâm không để bất kỳ ai ngăn cản mình. “Chúng tôi phải tìm kiếm sự thật.”
Hậu lắc đầu, vẻ mặt ngao ngán. “Được rồi, nhưng tôi sẽ không xuống cùng các bạn.”
Cả hai nhảy xuống nước, cảm giác lạnh buốt khiến họ tỉnh táo hơn bao giờ hết. Minh Tâm và Khoa bơi về phía chiếc thuyền, lòng đầy hồi hộp. Mỗi cú đạp chân khiến cô cảm nhận được sự giận dữ của biển, như thể nó đang cảnh báo họ.
Khi đến gần chiếc thuyền, Minh Tâm cảm thấy một sức mạnh nào đó đang kéo cô lại. Cô nhìn vào bên trong, nơi những bóng tối dày đặc đang chờ đợi. Cô nắm chặt tay Khoa, ra hiệu cho anh bơi gần hơn.
“Hãy cẩn thận,” Khoa nói, giọng anh vang lên trong nước. “Chúng ta không biết điều gì đang chờ đợi.”
Khi họ lặn xuống, ánh sáng từ mặt nước mờ dần, thay thế bằng bóng tối dày đặc. Minh Tâm cảm nhận được sự lạnh lẽo xâm chiếm từng tế bào trong cơ thể. Cô thở sâu, quyết tâm không để nỗi sợ hãi chiếm ưu thế.
Khi họ chạm vào ván thuyền, Minh Tâm cảm thấy như có một sức hút kỳ lạ. Cô mờ mịt với những hình ảnh về cha mẹ mình, những ký ức về những cơn bão và tiếng gọi của biển cả. Cô biết rằng đây chính là nơi bí mật đang chờ đợi.
Họ bắt đầu tìm kiếm bên trong chiếc thuyền. Những dấu hiệu của thời gian đã làm cho mọi thứ trở nên mờ nhạt, nhưng những gì họ tìm thấy lại đầy rẫy những câu chuyện. Những mảnh vỡ, những vật dụng cũ kỹ, tất cả đều chứa đựng sức mạnh của quá khứ.
Bỗng, một tiếng động kỳ lạ vang lên từ sâu thẳm trong bóng tối. Minh Tâm và Khoa nhìn nhau, sự hồi hộp dâng cao. “Chúng ta không đơn độc,” Khoa thì thầm.
Minh Tâm cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua, như thể có một cái gì đó đang theo dõi họ. Cô muốn quay lại, nhưng sự tò mò đã giữ chặt cô lại. Cô tiến về phía tiếng động, lòng đầy lo lắng nhưng cũng đầy quyết tâm.
“Chúng ta phải đi thôi,” Khoa thúc giục, nhưng Minh Tâm không thể.
“Chờ đã,” cô nói, tiến lại gần hơn. “Có gì đó ở đây….”
Bỗng nhiên, một bóng đen lướt qua, khiến cả hai đứng sững. Minh Tâm cảm nhận được một cơn sóng lớn từ phía sau, như thể biển đang gầm thét. Cô quay lại, nhưng đã quá muộn. Biển đang cuốn lấy họ, và mọi thứ trở nên tối tăm.
“Chạy!” Khoa kêu lên, nhưng nước đã bao trùm lấy họ. Minh Tâm cảm thấy như mình bị lôi kéo vào một thế giới khác, nơi những linh hồn vẫn đang chờ đợi sự giải thoát.
Khi mọi thứ xung quanh tối sầm, cô cảm nhận được một ánh sáng lấp lánh từ sâu thẳm trong bóng tối. Cô biết rằng bí mật của biển đang chờ đợi, và cô sẽ không từ bỏ cho đến khi tìm thấy sự thật.
Mọi thứ xung quanh như quay cuồng, và cô cảm thấy như mình đang bị đẩy vào một cuộc chiến không thể tưởng tượng nổi. Nhưng trong lòng, cô biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu cho những điều kinh hoàng đang chờ đợi phía trước.