Nguyệt trở về từ cuộc chiến với tâm trạng nặng trĩu. Hân đã đứng chờ sẵn bên ngoài, ánh mắt cô tràn đầy lo lắng. Nguyệt cảm nhận được điều đó, nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu.
“Hân, mình… mình không biết phải nói gì,” Nguyệt thở dài.
Hân bước lại gần, đôi tay nắm chặt. “Mình cũng vậy. Nhưng chúng ta cần phải nói chuyện.”
“Minh đã quay trở lại,” Nguyệt nói, cảm giác nỗi lo dâng lên.
“Mình biết,” Hân gật đầu, giọng cô đầy nghiêm túc. “Cô ta có âm mưu gì đó, đúng không?”
“Có lẽ. Nhưng mình không thể hiểu sao cô ta lại…” Nguyệt ngừng lại, không muốn nói ra những nghi ngờ về tình bạn đã từng gắn bó.
“Chúng ta không thể để những điều đó chia rẽ mình,” Hân quả quyết, đôi mắt cô sáng lên đầy quyết tâm. “Dù sao đi nữa, Minh cũng là bạn của chúng ta.”
“Bạn?” Nguyệt nhướng mày. “Cô ta đã lợi dụng chúng ta. Hân, có thể cô ta không còn là người bạn mà chúng ta từng biết.”
Hân lắc đầu. “Có thể nhưng mình tin rằng có lý do nào đó cho hành động của cô ta. Chúng ta cần phải tìm hiểu. Đừng để sự nghi ngờ khiến chúng ta mất đi những gì đã xây dựng.”
“Nhưng nếu…” Nguyệt ngập ngừng, chưa thể thốt ra nỗi sợ hãi trong lòng.
“Đừng nói 'nếu',” Hân ngắt lời, giọng điệu kiên quyết. “Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với mọi chuyện. Đó mới là điều quan trọng.”
Nguyệt cảm thấy lòng ấm lại trước sự kiên cường của Hân. Cô gật đầu, quyết tâm sẽ không để bất kỳ ai làm rạn nứt tình bạn này.
“Chúng ta sẽ đến gặp Minh,” Nguyệt nói, nắm chặt tay Hân. “Chúng ta sẽ hỏi cô ta về mọi thứ.”
***
Khi họ đến nơi, Đinh Minh đang đứng một mình, ánh mắt lạnh lùng như thường lệ. Cô ta không hề tỏ ra ngạc nhiên khi thấy Nguyệt và Hân.
“Tôi biết các cô sẽ đến,” Minh nói, giọng điệu bình thản.
“Minh, chúng ta cần nói chuyện,” Nguyệt lên tiếng, cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh.
“Về chuyện gì?” Minh hỏi, đôi mắt xám nhìn thẳng vào Nguyệt.
“Về âm mưu của cô,” Hân không ngần ngại. “Chúng ta biết cô đã trở lại vì lý do gì.”
Minh mỉm cười nhẹ, nhưng không có chút ấm áp nào. “Các cô thật sự nghĩ rằng tôi sẽ tiết lộ kế hoạch của mình sao?”
Nguyệt cảm thấy bực bội. “Chúng ta không muốn chống đối cô, Minh. Chúng ta chỉ muốn hiểu rõ hơn.”“Hiểu? Các cô không hề hiểu gì cả,” Minh lạnh lùng đáp. “Tôi chỉ muốn bảo vệ gia tộc của mình. Các cô không thể hiểu được áp lực mà tôi đang phải chịu đựng.”
Hân không để Minh lẩn tránh. “Nhưng việc này không thể được thực hiện bằng cách lợi dụng chúng tôi. Đó không phải là cách bạn bè đối xử với nhau.”
Minh cười châm biếm. “Bạn bè? Chúng ta đã từng là bạn, nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác. Các cô ở bên ánh sáng, còn tôi chỉ còn lại bóng tối.”
“Đó không phải lý do để cô thao túng chúng tôi!” Nguyệt tức giận.
“Thao túng? Các cô thật sự nghĩ rằng tôi muốn điều đó?” Minh lắc đầu. “Tôi chỉ đang tìm kiếm sức mạnh để chống lại bóng tối đang bao trùm chúng ta.”
“Nhưng không phải bằng cách làm tổn thương những người bạn của mình!” Hân phản bác.
“Các cô không hiểu. Nếu tôi không hành động, gia tộc của tôi sẽ bị tiêu diệt,” Minh nói, giọng cô trở nên yếu ớt hơn.
Nguyệt cảm thấy một chút đồng cảm, nhưng cô không thể quên những gì Minh đã làm. “Chúng ta có thể giúp cô, nhưng không phải theo cách này.”
Minh nhìn họ, ánh mắt cô lấp lánh một chút hy vọng. “Giúp? Các cô thật sự muốn giúp tôi?”
“Chúng ta có thể cùng nhau tìm cách để vượt qua những thử thách này,” Nguyệt nói, cảm giác lòng tràn đầy quyết tâm. “Nhưng trước hết, cô phải thành thật với chúng tôi.”
Minh im lặng một lúc, như thể đang đấu tranh với chính mình. Cuối cùng, cô thở dài. “Được rồi. Tôi sẽ cho các cô biết những gì tôi đang lên kế hoạch. Nhưng các cô phải hứa sẽ đứng về phía tôi.”
“Chúng ta sẽ không phản bội nhau,” Hân khẳng định.
***
Những buổi tối tiếp theo, cả ba người cùng nhau thảo luận về âm mưu của gia tộc Thạch và những bước đi tiếp theo. Dù có những hiểu lầm, nhưng tình bạn giữa họ dần được hàn gắn. Nguyệt cảm nhận rằng sức mạnh của họ không chỉ đến từ khả năng của từng người, mà còn từ sự kết nối giữa họ.
“Chúng ta cần phải chuẩn bị cho cuộc đối đầu sắp tới,” Nguyệt nói, quyết tâm trong ánh mắt. “Chúng ta không thể để bóng tối chiến thắng.”
“Đúng vậy,” Hân đồng ý. “Chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu.”
Minh gật đầu, nụ cười trên môi có chút gì đó ấm áp. “Và chúng ta sẽ không bao giờ đơn độc.”
Thời gian trôi qua, họ dần dần trở thành một đội ngũ mạnh mẽ. Họ luyện tập, chuẩn bị cho những thử thách phía trước. Những đêm bên ánh trăng trở nên rực rỡ hơn, và tình bạn của họ lại thêm phần vững bền.
Nhưng Nguyệt cảm thấy có điều gì đó không ổn. Những bí mật vẫn chưa được khám phá. Cô không thể shake off cảm giác rằng bóng tối vẫn đang rình rập, chờ đợi cơ hội để bùng nổ.
“Mọi thứ chưa kết thúc,” Nguyệt tự nhủ, nhìn lên bầu trời đầy sao. “Chúng ta vẫn còn một cuộc chiến lớn hơn phía trước.”
Cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng, như thể ánh trăng đang thì thầm những bí mật mà họ chưa sẵn sàng để khám phá. Họ đã hàn gắn được tình bạn, nhưng liệu có đủ sức mạnh để đối mặt với những thử thách tiếp theo?