Mai đứng trước gốc cây cổ thụ, nơi những tán lá dày đặc như che khuất mọi ánh sáng. Cô cảm nhận được sự hiện diện của những linh hồn xung quanh, như thể họ đang theo dõi từng bước đi của cô. Duy Minh và Linh Hương đứng bên cạnh, ánh mắt của họ lấp lánh một nỗi lo âu mơ hồ.
“Chúng ta cần phải làm nghi thức,” Mai nói, giọng cô nhỏ nhưng kiên quyết. “Tôi muốn giao tiếp với cha mẹ mình.”
“Cậu chắc chắn chứ?” Duy Minh hỏi, ánh mắt nghi ngờ. “Biết đâu họ không muốn bị quấy rầy.”
“Nhưng tôi cần phải biết sự thật,” Mai đáp, lòng đầy quyết tâm. “Có điều gì đó ở đây mà tôi chưa hiểu hết.”
Linh Hương gật đầu, không nói gì nhưng ánh mắt cô thể hiện sự đồng cảm. “Nếu cậu cảm thấy cần làm điều đó, chúng ta sẽ bên cậu.”
Mai tìm kiếm trong túi xách, lấy ra một chiếc vòng cổ bằng gỗ mà cha mẹ cô từng đeo. Nó đã sờn nhưng vẫn mang lại cho cô cảm giác ấm áp. Cô đặt nó giữa đất, tạo thành một vòng tròn nhỏ, rồi bắt đầu đọc những câu thần chú mà cô đã ghi nhớ từ những giấc mơ.
Không khí xung quanh bắt đầu thay đổi, hơi lạnh từ đâu đó ập đến khiến họ rùng mình. Những âm thanh kỳ lạ vang lên, như tiếng thì thầm từ những linh hồn bị chôn vùi. Mai cảm thấy tim mình đập mạnh, nhưng cô không lùi bước. Cô nhắm mắt lại, cố gắng tập trung.
“Cha, mẹ… nếu hai người còn ở đây, xin hãy cho con biết.” Giọng cô vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
Bỗng nhiên, một luồng gió mạnh thổi qua, làm cho chiếc vòng cổ lăn tròn. Một ánh sáng mờ ảo xuất hiện từ giữa vòng tròn, dần dần hình thành nên một bóng hình quen thuộc. Mai nín thở, nhận ra đó là hình ảnh của cha mẹ mình.
“Mai…” Giọng nói của mẹ cô nhẹ nhàng nhưng đầy nỗi buồn. “Con không nên ở đây.”
“Con muốn biết sự thật! Tại sao hai người lại ra đi?” Mai gào lên, nước mắt chực trào ra.
“Đừng tìm kiếm điều mà con không thể hiểu,” cha cô nói, ánh mắt đau xót. “Có những bí mật mà con không nên biết.”“Không! Con phải biết!” Mai quát, nhưng ngay lập tức, một cảm giác lạnh lẽo xộc đến. Cô cảm thấy như có điều gì đó đang cố gắng kéo cô lại gần.
“Cảnh giác!” Duy Minh kêu lên, khi thấy ánh sáng xung quanh bắt đầu biến đổi. “Có điều gì đó không ổn!”
Bóng hình của cha mẹ Mai dần mờ đi, và những âm thanh trở nên hỗn loạn. “Mai! Đừng để nó chiếm lấy con!” mẹ cô hét lên, nhưng đã quá muộn.
Một bóng đen lớn xuất hiện, bóng hình đó như được cấu thành từ những linh hồn u ám, đang lao về phía Mai. Cô cảm thấy nỗi sợ hãi dâng trào, nhưng không thể rời mắt khỏi hình ảnh của cha mẹ mình.
“Đừng sợ! Hãy chiến đấu!” Linh Hương hét lớn, lập tức tạo ra một bức tường bảo vệ bằng sức mạnh của mình. Những luồng gió mạnh mẽ vây quanh cô, tạo thành một lớp chắn.
Mai vẫn đứng yên, cảm giác xao động trong lòng. “Tại sao không ai nói cho con biết? Tại sao lại có sự thật tàn nhẫn này?” Cô hét lên, giọng cô vang vọng, như muốn cắt đứt mọi mảnh tối tăm đang bao trùm.
Khi bóng đen tiến lại gần, Duy Minh lao về phía Mai, kéo cô ra khỏi vòng tay của những linh hồn. “Chạy! Chúng ta phải thoát khỏi đây!”
Vừa lúc đó, một tiếng nổ vang lên, và ánh sáng từ chiếc vòng cổ bùng nổ, tạo ra một làn sóng mạnh mẽ đẩy lùi bóng đen. “Đi nào!” Duy Minh kéo Mai và Linh Hương chạy về phía lối ra.
Khi họ thoát khỏi khu rừng, ánh sáng ban ngày khiến họ nhắm mắt lại. Lưng Mai ướt đẫm mồ hôi, nhưng cô không thể ngừng suy nghĩ về những gì vừa xảy ra. “Tại sao lại có những linh hồn như vậy? Tại sao cha mẹ lại không muốn con biết?”
“Mai, cậu không thể đơn độc trong chuyện này,” Linh Hương nói, bàn tay nắm chặt. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật cùng nhau.”
“Phải, nhưng tôi cảm thấy có điều gì đó lớn hơn đang chờ đợi chúng ta,” Duy Minh nói, ánh mắt nghiêm túc. “Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi thứ, có thể còn nhiều điều kinh hoàng hơn đang chờ đợi.”
Mai gật đầu, cảm giác hồi hộp trong lòng không ngừng tăng lên. Những bí mật của nông trại chưa bao giờ dễ dàng, và giờ đây, chúng đã bắt đầu lộ diện. Cô không biết điều gì đang chờ đợi ở phía trước, nhưng quyết tâm tìm ra sự thật đã trở thành động lực mạnh mẽ nhất của cô.