Tùng Nhật đứng ở lối vào nông trại, đôi mắt hắn lấp lánh với sự tham vọng. Hắn đã theo dõi Mai và những người bạn của cô trong suốt thời gian qua, ghi chép lại từng hành động của họ. Hắn biết rằng nông trại này ẩn chứa sức mạnh mà hắn cần để hồi sinh cha mình. Hắn không thể để bất kỳ ai cản trở kế hoạch của mình.
Hắn lặng lẽ tiến vào khu vực phía sau nông trại, nơi mà âm thanh của tiếng gió rít lên như một lời cảnh báo. Tùng Nhật dừng lại trước một gốc cây lớn, nơi mà Mai và những người bạn đã tìm thấy vật phẩm bí ẩn. Hắn mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo. “Thật dễ dàng để đoán được nơi mà chúng sẽ tìm,” hắn thì thầm, cảm nhận sức mạnh từ những linh hồn xung quanh.
Mai, Duy Minh và Linh Hương vẫn đang hăng say tìm kiếm vật phẩm trong khu vườn. Họ không hề hay biết rằng Tùng Nhật đang rình rập gần đó. Ánh mắt Mai lấp lánh hy vọng khi cô nắm chặt vật phẩm trong tay. “Đây chính là nó,” cô nói với giọng đầy quyết tâm. “Chúng ta có thể cứu nông trại.”
“Nhưng hắn sẽ không dễ dàng để chúng ta làm điều đó,” Duy Minh cảnh giác, nhìn quanh. “Chúng ta cần phải nhanh lên.”
“Chúng ta phải tìm cách chống lại hắn,” Linh Hương thêm vào, ánh mắt kiên định. “Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta.”
Bỗng, một tiếng động lớn vang lên, làm họ giật mình. Tùng Nhật bước ra từ bóng tối, ánh mắt đầy thù địch. “Các người không thể thoát khỏi ta!” hắn gầm lên, giọng nói vang vọng trong không gian u ám.
“Chúng ta sẽ không để nông trại này rơi vào tay ngươi!” Mai đáp lại, lòng dũng cảm trỗi dậy. Cô nắm chặt vật phẩm, cảm nhận sức mạnh mà nó mang lại.
Tùng Nhật bước gần hơn, từng bước chân nặng nề như thể muốn dẫm nát mọi hy vọng. “Ngươi nghĩ rằng một cô gái yếu đuối như ngươi có thể cản trở ta? Hãy nhìn xem, ta đã có sức mạnh của những linh hồn!”
Hắn giơ tay lên, và từ bóng tối, những hình ảnh mờ ảo của các linh hồn xuất hiện, vây quanh hắn. Chúng gầm rú, như thể đang kêu gọi sự hỗ trợ. Mai cảm thấy tim mình đập thình thịch. “Duy Minh, Linh Hương! Chúng ta phải đứng vững!” cô kêu lên, quyết tâm không để nỗi sợ hãi chiếm lĩnh.
“Chúng ta có vật phẩm này,” Duy Minh nói, ánh mắt sáng lên hy vọng. “Nó có thể giúp chúng ta chống lại hắn!”
Mai gật đầu, cảm nhận sức mạnh từ vật phẩm như một luồng điện chạy qua tay cô. “Tùng Nhật, ngươi không thể làm gì với nông trại này!” cô hét lên, đôi mắt xanh biếc sáng rực. “Chúng ta sẽ bảo vệ nơi này!”
“Thật đáng tiếc,” Tùng Nhật nhếch môi cười. “Ta sẽ cho các ngươi thấy sức mạnh thật sự.” Hắn giơ tay, ra lệnh cho các linh hồn tiến về phía họ.
Trong khoảnh khắc, Linh Hương bước lên, dũng cảm đối mặt với những linh hồn. “Chúng ta không sợ các ngươi!” cô hét lên, gọi sức mạnh của thiên nhiên. Những cơn gió mạnh mẽ thổi qua, cuốn bay bóng tối quanh họ.“Cùng nhau, nào!” Duy Minh hô lớn, cùng Mai và Linh Hương tạo thành một vòng tròn. Họ nắm chặt tay nhau, cảm nhận sức mạnh của tình bạn và quyết tâm.
Tùng Nhật nhíu mày, không thể tin vào mắt mình. “Không thể nào! Các ngươi không thể làm được điều đó!” Hắn lùi lại, cảm giác lo lắng dâng trào.
“Chúng ta sẽ không để ngươi chiếm đoạt nông trại này!” Mai nói, ánh mắt kiên định. “Hãy xem sức mạnh của chúng ta!”
Vật phẩm trong tay Mai tỏa sáng, ánh sáng rực rỡ như một ngọn hải đăng trong đêm tối. Những linh hồn xung quanh bắt đầu rút lui, sợ hãi trước sức mạnh của vật phẩm. Tùng Nhật cảm thấy một nỗi hoảng loạn len lỏi vào tâm trí. “Không! Không thể để điều này xảy ra!”
“Chúng ta sẽ chiến đấu vì nông trại này!” Linh Hương hô lớn, sức mạnh từ thiên nhiên bùng nổ xung quanh họ, tạo thành một bức tường bảo vệ.
“Đừng để hắn lấn át!” Duy Minh nhắc nhở, mắt không rời khỏi Tùng Nhật. “Chúng ta phải tấn công!”
Mai dồn hết sức mạnh vào vật phẩm, ánh sáng chói lòa bùng nổ ra, chiếu sáng mọi ngóc ngách. Tùng Nhật lùi lại, nhưng sự quyết tâm trong ánh mắt Mai khiến hắn cảm thấy bất an. “Ta sẽ không để các ngươi thắng!” Hắn gầm lên, cố gắng triệu hồi thêm linh hồn.
Nhưng sức mạnh từ vật phẩm đã ngăn chặn hắn. Linh hồn của những người đã khuất xuất hiện, đứng về phía Mai. “Chúng ta sẽ bảo vệ nông trại này!” Một giọng nói vang vọng, như một lời thề.
Tùng Nhật nhận ra rằng mọi nỗ lực của hắn đang thất bại. Hắn không thể chấp nhận điều đó. “Ta sẽ không dừng lại ở đây!” Hắn quát lên, rồi lùi lại vào bóng tối, để lại sự tức giận và nỗi sợ hãi.
Mai, Duy Minh và Linh Hương đứng vững, thở hổn hển trong ánh sáng của vật phẩm. “Chúng ta đã làm được!” Linh Hương nói, nụ cười nở trên môi.
“Nhưng hắn sẽ không từ bỏ dễ dàng,” Duy Minh cảnh giác. “Chúng ta cần chuẩn bị cho những gì sắp tới.”
Mai gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để nông trại này rơi vào tay hắn. Đây mới chỉ là bắt đầu.”
Ánh sáng từ vật phẩm vẫn rực rỡ, như một dấu hiệu cho những gì sắp diễn ra. Bầu không khí căng thẳng bao trùm, báo hiệu những thử thách đang chờ đón họ phía trước.