Mai Phương cảm thấy không khí nặng nề hơn bao giờ hết. Ánh đèn mờ ảo từ căn nhà cũ phát ra những bóng hình kỳ quái, như thể có ai đó đang dõi theo từng bước chân của họ. Duy Minh và Linh Hương đứng bên cạnh, không ai nói lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn nhau, mỗi người đều cảm nhận được sự hồi hộp lan tỏa trong không gian.
“Chúng ta không thể để Thảo Nguyên chiếm ưu thế,” Duy Minh lên tiếng, phá tan sự im lặng. “Nhưng làm thế nào để tìm ra điểm yếu của cô ta?”
“Có thể chúng ta nên tìm đến những linh hồn trong nông trại,” Linh Hương gợi ý. “Họ có thể biết rõ hơn về quá khứ của Thảo Nguyên, và cả Tùng Nhật nữa.”
“Đúng,” Mai đồng tình, nhưng sự lo lắng trong lòng vẫn không nguôi. “Chúng ta cần phải cẩn thận. Tùng Nhật có thể đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống.”
Những tiếng động lạ vang lên từ phía sau, khiến cả ba người giật mình. Mai quay lại, ánh mắt hoảng loạn. “Có ai đó ở đây!” cô thì thầm.
Duy Minh nắm chặt tay, ánh mắt sắc bén. “Chúng ta phải kiểm tra.”
Họ lén lút tiến về phía âm thanh, tim đập mạnh trong lồng ngực. Một bóng hình thoáng qua, thấp thoáng sau những cây cỏ dại. “Chắc chắn có điều gì không ổn,” Linh Hương nói, giọng khẽ nhưng chắc chắn.
“Chờ đã,” Duy Minh dừng lại, lắng nghe. “Có tiếng thì thào.”
“Chúng ta không thể đứng đây mãi,” Mai quyết định, và cả ba cùng tiến về phía tiếng thì thào. Bước chân họ nhẹ nhàng, nhưng không thể che giấu tiếng lá khô xào xạc dưới chân.
Đột nhiên, một bóng ma hiện lên, làn da trắng toát, đôi mắt đen thẳm như vực sâu. “Cút đi!” nó gào lên, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
Mai cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ, như thể linh hồn này đang cố gắng đẩy họ ra. “Chúng tôi không đến đây để gây hại,” cô kêu lên, giọng run rẩy. “Chúng tôi chỉ muốn tìm hiểu.”
Bóng ma khựng lại, ánh mắt chuyển từ thù địch sang nghi ngờ. “Các ngươi… muốn biết về Tùng Nhật?”
“Đúng,” Duy Minh khẳng định, “Hắn đang triệu hồi những linh hồn để thực hiện một nghi lễ hắc ám.”
“Ngươi không biết đâu,” bóng ma thì thào, “Hắn đã đánh thức một sức mạnh khủng khiếp. Linh hồn mà hắn triệu hồi sẽ mang lại tai họa cho nông trại này.”
Mai cảm thấy lạnh sống lưng. “Chúng tôi phải ngăn hắn lại. Làm ơn, hãy cho chúng tôi biết làm thế nào.”
“Có một cách,” bóng ma đáp, “Nhưng các ngươi phải sẵn sàng trả giá. Linh hồn mà Tùng Nhật triệu hồi không phải là thứ đơn giản. Nó sẽ thử thách lòng can đảm của các ngươi.”
“Chúng tôi đã sẵn sàng,” Linh Hương nói, ánh mắt kiên quyết. “Chúng tôi sẽ không để nông trại này bị phá hủy.”
“Rất tốt,” bóng ma gật đầu. “Hãy tìm đến cái cây cổ thụ ở giữa nông trại vào giữa đêm. Chỉ có nơi đó mới có thể giúp các ngươi đối đầu với linh hồn.”
“Cảm ơn,” Mai thở phào, nhưng nỗi lo vẫn còn vương vấn. “Chúng tôi sẽ làm theo.”
Bóng ma biến mất, để lại ba người đứng đó, không biết phải làm gì tiếp theo. “Chúng ta cần chuẩn bị,” Duy Minh nói. “Có thể chúng ta sẽ phải đối mặt với điều tồi tệ nhất.”“Đúng vậy,” Mai đồng ý, “Nhưng chúng ta không thể để sợ hãi chiếm lấy mình.”
Thời gian trôi qua nhanh chóng. Khi đêm buông xuống, bầu không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Họ đứng trước cây cổ thụ, những cành lá khô xào xạc trong gió lạnh. “Chúng ta đã đến,” Linh Hương nói, giọng điệu nghiêm trọng.
“Chờ chút,” Duy Minh dừng lại, “Có điều gì không ổn.”
Đột nhiên, một cơn gió mạnh thổi qua, làm rung chuyển cả cây. Những âm thanh ghê rợn vang lên, như thể có hàng triệu linh hồn đang gào thét. “Đây chính là thử thách,” Mai thầm nghĩ, lòng đầy hồi hộp.
Cây cổ thụ phát ra ánh sáng lấp lánh, và một hình bóng lớn hiện ra giữa không trung. Đó là một linh hồn ma quái, với những nét mặt méo mó, ánh mắt đầy oán hận. “Ai dám quấy rầy ta?” linh hồn gào thét, âm thanh vang vọng như tiếng sấm.
“Chúng tôi… chúng tôi đến để ngăn chặn Tùng Nhật,” Mai nói, giọng nói run rẩy nhưng kiên quyết.
“Ngăn chặn? Các ngươi không đủ sức,” linh hồn cười khẩy, âm thanh lạnh lẽo như băng giá. “Hãy chuẩn bị cho thử thách lớn nhất trong đời.”
Duy Minh và Linh Hương đứng bên cạnh Mai, họ nắm chặt tay nhau, quyết tâm không để nỗi sợ hãi chiếm lấy. “Chúng tôi sẽ không bỏ cuộc,” Duy Minh khẳng định.
“Thử thách bắt đầu!” linh hồn gầm lên, và không gian xung quanh họ bỗng chốc chuyển biến. Những hình ảnh kinh hoàng từ quá khứ hiện ra, làm họ choáng váng.
Mai thấy hình ảnh cha mẹ mình, đôi mắt đầy nước mắt, ánh nhìn đầy thất vọng. “Tại sao con không cứu chúng?” họ hỏi, giọng nói vang vọng trong tâm trí cô.
“Không! Không phải như vậy!” Mai hét lên, nhưng hình ảnh không biến mất. “Tôi sẽ không để điều đó xảy ra lần nữa!”
“Ngươi sẽ phải đối mặt với nỗi sợ hãi của chính mình,” linh hồn nói, “Chỉ khi vượt qua được, mới có thể tiến lên.”
Những hình ảnh kinh hoàng tiếp tục lặp lại, mỗi một giây phút đều như một cú tát vào lòng tự trọng của cô. Nhưng Mai không thể gục ngã. Cô nhớ đến những điều mình đã làm, những gì mình đã chiến đấu để bảo vệ nông trại này.
“Mai!” Duy Minh kêu lên, giọng anh đầy lo lắng. “Hãy tập trung!”
Cô hít một hơi thật sâu, nhớ lại những kỷ niệm đẹp đẽ, những người bạn đã đồng hành bên cô. “Tôi không cô đơn,” Mai nói, giọng nói vững vàng hơn. “Tôi sẽ không để nỗi sợ hãi điều khiển tôi!”
Ánh sáng từ cây cổ thụ dần dần mạnh mẽ hơn, bao phủ họ trong một hào quang. “Ngươi đã chọn con đường đúng đắn,” linh hồn nói, giọng điệu đã dịu lại. “Nhưng còn nhiều thử thách phía trước.”
“Chúng tôi sẽ vượt qua,” Mai khẳng định, ánh mắt kiên quyết.
“Thế giới này đầy rẫy những bí ẩn,” linh hồn thì thào. “Hãy chuẩn bị cho những điều sắp đến.”
Khi ánh sáng tắt dần, họ thấy mình trở lại trước cây cổ thụ, nhưng mọi thứ đã khác. Một cảm giác mới mẻ tràn ngập trong họ. Họ biết rằng thử thách chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.