Khi ánh nắng xuyên qua những tán cây, Lê Minh Tuấn và Khánh cùng nhau dạo bước trên con đường nhỏ hẹp dẫn đến quán cà phê cũ nơi ông Trường, một người bạn cũ của cha Tuấn, thường ghé qua. Tiếng bước chân vang lên trong không gian yên tĩnh, nhưng lòng Tuấn lại không thể bình tĩnh. Những suy nghĩ về cha, về cái chết bí ẩn của ông cứ lởn vởn trong đầu anh.
“Cậu có nghĩ ông ấy sẽ nói cho chúng ta biết điều gì không?” Khánh hỏi, cố gắng làm giảm bớt sự căng thẳng.
“Không biết nữa. Nhưng chúng ta cần phải thử,” Tuấn đáp, ánh mắt hướng về phía quán cà phê.
Khi họ bước vào, mùi cà phê thơm nồng lan tỏa trong không khí. Ông Trường ngồi ở góc quán, khuôn mặt già nua nhưng ánh mắt vẫn sáng rực. Tuấn cảm thấy một chút lo lắng khi lại gần, nhưng quyết tâm vẫn khiến anh tiến về phía ông.
“Chào ông, Trường,” Tuấn cất tiếng, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.
“Cháu là Minh Tuấn, con của sĩ quan Lê Minh Đạt, đúng không?” Ông Trường nhận ra ngay.
“Vâng, cháu… cháu muốn hỏi về cha và những gì ông biết về tổ chức ‘Nguyên Thủy’.” Tuấn nắm chặt tay, lòng đầy hồi hộp.
Ông Trường khẽ nhíu mày. “Đó là một tổ chức nguy hiểm. Cha cháu đã từng điều tra họ, nhưng ông ấy đã gặp phải nhiều rắc rối.”
“Ông có biết lý do tại sao không? Tại sao họ lại ám sát ông?” Khánh hỏi, giọng nghiêm túc.
“Cháu không thể hiểu hết được đâu. Họ không chỉ đơn thuần là một tổ chức, mà còn là một thế lực ngầm, thao túng mọi thứ từ bóng tối. Cha cháu đã phát hiện ra nhiều điều mà họ không muốn bị lộ,” ông Trường nói, ánh mắt nhìn xa xăm.
“Ông có thể cho chúng cháu biết thêm chi tiết không? Chúng cháu cần phải hiểu rõ hơn,” Tuấn khẩn thiết.
“Cháu cần phải cẩn thận. Họ không tha cho bất kỳ ai. Nếu cháu tiếp tục điều tra, có thể sẽ gặp nguy hiểm.” Ông Trường cảnh báo, giọng nói trở nên trầm trọng.
“Cháu không thể dừng lại. Cháu phải tìm ra sự thật về cái chết của cha mình,” Tuấn quả quyết.
Ông Trường thở dài. “Được rồi. Nếu cháu thực sự muốn tìm hiểu, hãy tìm một người tên là Huy. Anh ta từng là một phần của ‘Nguyên Thủy’ nhưng đã rời bỏ họ. Huy có thể giúp cháu.”
“Huy ở đâu?” Khánh hỏi.
“Trong một khu phố cũ, nơi những người sống sót tập trung. Nhưng nhớ, đừng để họ phát hiện ra. Họ rất nhạy cảm với những kẻ điều tra,” ông Trường nhấn mạnh.
Sau khi thu thập đủ thông tin, Tuấn và Khánh rời quán cà phê, lòng tràn đầy quyết tâm nhưng cũng không kém phần lo lắng. Họ biết rằng cuộc hành trình này sẽ không hề dễ dàng.“Chúng ta sẽ phải lên kế hoạch thật kỹ. Nếu không cẩn thận, có thể sẽ bị phát hiện,” Khánh nói, ánh mắt nhìn về phía con đường dẫn ra ngoài.
“Đúng vậy. Chúng ta cần phải tìm hiểu về Huy trước khi gặp anh ta. Chúng ta không thể mạo hiểm.” Tuấn gật đầu, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi lẫn hồi hộp.
Khi trở về, cả hai ngồi lại trước màn hình máy tính, tìm kiếm thông tin về Huy. Họ lướt qua các trang mạng, các diễn đàn, nhưng mọi thông tin đều rất mơ hồ. Thời gian trôi qua, và sự mệt mỏi bắt đầu hiện rõ trên khuôn mặt họ.
“Có vẻ như rất khó để tìm được manh mối,” Khánh thở dài.
“Chúng ta không thể từ bỏ. Huy có thể là chìa khóa giúp chúng ta hiểu rõ hơn về ‘Nguyên Thủy’,” Tuấn kiên quyết.
Đêm dần buông xuống, ánh đèn trong phòng sáng lên như những vì sao giữa bầu trời tối tăm. Tuấn tự nhủ rằng mỗi phút giây trôi qua đều mang theo một hy vọng mới, một cơ hội để tìm ra sự thật.
Rốt cuộc, họ quyết định không thể ngồi chờ. Họ sẽ đến khu phố cũ, nơi Huy có thể đang ở. Một kế hoạch được vạch ra nhanh chóng, với lòng dũng cảm tràn đầy.
“Chúng ta phải đi ngay bây giờ,” Khánh nói, ánh mắt đầy quyết tâm.
“Đúng vậy, không thể chần chừ thêm nữa,” Tuấn đồng ý, lòng nóng như lửa đốt.
Khi họ bước ra ngoài, bóng đêm bao trùm thành phố, nhưng ánh sáng trong lòng họ vẫn rực rỡ. Hành trình tìm kiếm sự thật đang chờ đợi, và họ biết rằng phía trước sẽ còn nhiều thử thách cam go hơn nữa.
Đến khu phố cũ, Tuấn cảm thấy không khí trở nên nặng nề, như thể có điều gì đó đang rình rập trong bóng tối. Họ đi qua những con hẻm nhỏ, cảm nhận được sự cô đơn và bí ẩn của nơi này.
“Đây chính là nơi Huy sống,” Khánh chỉ vào một tòa nhà cũ kỹ, ánh đèn mờ ảo bên trong.
“Chúng ta vào thôi,” Tuấn nói, lòng rạo rực nhưng cũng đầy lo lắng.
Khi họ bước vào trong, cảm giác hồi hộp dâng trào. Họ không chỉ tìm kiếm một người, mà còn tìm kiếm sự thật về những bí mật đen tối đang ẩn giấu.
“Hy vọng Huy sẽ giúp chúng ta,” Khánh thì thầm, ánh mắt chăm chú vào cánh cửa.
Tuấn gật đầu, lòng quyết tâm không bao giờ nguôi. Họ đã đến gần hơn với sự thật, nhưng liệu điều gì đang chờ đợi họ ở phía trước?