Tuấn đứng giữa không gian tối tăm, ánh mắt anh quét qua những gương mặt đang hoang mang trước sự xuất hiện bất ngờ của nhóm. Không khí căng thẳng, nhưng sự quyết tâm trong lòng anh lại dâng trào mãnh liệt.
“Đứng lại!” Một giọng nói vang lên từ phía sau, phá tan sự tĩnh lặng. Một người đàn ông trung niên, khuôn mặt nghiêm nghị và ánh mắt sắc bén, bước ra từ đám đông. “Các người nghĩ mình đang làm gì?”
“Chúng tôi đến để ngăn chặn các người,” Tuấn đáp, không để sự sợ hãi len lỏi vào giọng nói. “Các người đang thao túng những số phận vô tội.”
Người đàn ông cười khẩy, nhưng ánh mắt ông ta không giấu được sự tức giận. “Các ngươi có biết mình đang đối đầu với ai không? Đây không phải là trò đùa.”
Huy đứng bên cạnh Tuấn, đôi tay nắm chặt, sẵn sàng cho mọi tình huống. “Chúng tôi đã biết về những kế hoạch của các người. Đừng mong thoát khỏi trách nhiệm.”
“Thật ngây thơ,” người đàn ông đáp lại, giọng nói đầy chế giễu. “Các ngươi không hiểu sức mạnh mà chúng ta nắm giữ.”
Tuấn cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng sử dụng khả năng đọc tâm trí của mình để tìm hiểu thêm về động thái của những kẻ đối diện. Những suy nghĩ hỗn loạn, sự sợ hãi và cả sự kiêu ngạo lẫn lộn trong tâm trí họ. “Họ sợ chúng ta,” Tuấn thì thầm với Huy và Thảo. “Nhưng họ cũng rất nguy hiểm.”
“Chúng ta không thể chần chừ,” Thảo khẽ nói, ánh mắt rực lửa. “Hãy hành động trước khi họ kịp phản ứng.”
“Đúng vậy,” Tuấn đồng ý. “Huy, em hãy tìm cách khống chế những kẻ gác cổng còn lại. Thảo, em chuẩn bị sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào.”
Huy gật đầu, ngón tay nhanh nhẹn di chuyển trên màn hình điện thoại. “Tôi sẽ hack hệ thống bảo mật. Nếu làm được, chúng ta có thể cắt đứt liên lạc với bên ngoài.”
Cảm nhận được quyết tâm của cả nhóm, Tuấn tiến lên một bước, ánh mắt dán chặt vào người đàn ông. “Chúng tôi sẽ không để các người tiếp tục làm hại người khác.”
“Có lẽ các ngươi cần hiểu rằng, ở đây không có chỗ cho sự yếu đuối,” người đàn ông cười, nhưng trong ánh mắt lại hiện lên sự lo lắng. “Hãy chuẩn bị cho sự thất bại.”
Đúng lúc đó, Huy thông báo: “Tôi đã vào được hệ thống. Giờ chúng ta có thể tắt camera và báo động.”
“Vậy thì, hãy bắt đầu,” Tuấn nói, cảm giác hồi hộp và căng thẳng dâng trào. Anh tập trung, mở rộng khả năng đọc tâm trí, cố gắng tìm ra điểm yếu của những kẻ đối diện. Những suy nghĩ lung tung, nhưng ở giữa đó, anh chợt nhận ra một thông tin quan trọng.
“Có một lối thoát bí mật phía sau tòa nhà,” Tuấn thông báo. “Nếu chúng ta cần rút lui, đó sẽ là con đường an toàn nhất.”
“Chúng ta không rút lui,” Thảo khẳng định. “Chúng ta sẽ chiến đấu.”“Đúng vậy,” Huy đồng tình, giọng chắc nịch. “Chúng ta đã đến đây, không thể lùi bước.”
Người đàn ông trước mặt nhếch mép cười, nhưng Tuấn cảm nhận được sự hoang mang trong tâm trí ông ta. “Các người không biết mình đang tự đẩy mình vào chỗ chết.”
“Chúng tôi đã chuẩn bị cho điều đó,” Tuấn đáp, lòng đầy quyết tâm. “Hãy cho chúng tôi biết về kế hoạch của các người, và có thể chúng tôi sẽ để các người sống sót.”
“Thật ngây thơ,” ông ta lắc đầu. “Không ai sống sót khi đối đầu với Nguyên Thủy.”
Mọi thứ diễn ra nhanh chóng. Huy đã hoàn tất việc tắt hệ thống báo động, và một vài tiếng động bên ngoài cho thấy có thêm nhiều kẻ gác cổng đang tiến lại gần. “Chúng ta không có nhiều thời gian,” Huy kêu lên.
“Được rồi, chuẩn bị chiến đấu,” Tuấn ra lệnh, lòng anh rực lửa. “Chúng ta sẽ không để họ chiếm ưu thế.”
Thảo tạo ra một làn sóng nước, sẵn sàng bảo vệ nhóm. “Tôi sẽ giữ chân họ lại. Các anh hãy tấn công.”
“Đi thôi!” Tuấn hét lên, lao về phía những kẻ đối diện. Anh cảm nhận được sức mạnh của những người bạn bên cạnh, và anh biết rằng họ sẽ không đơn độc trong cuộc chiến này.
Khi đụng độ diễn ra, những tiếng la hét và tiếng đấm đá vang lên. Tuấn sử dụng khả năng đọc tâm trí để nhận ra những điểm yếu của kẻ thù, đồng thời hỗ trợ Huy và Thảo trong từng bước tiến. Họ phối hợp ăn ý, tạo nên một sức mạnh không thể ngăn cản.
Trong lúc giao tranh, Tuấn chợt nhận ra một kẻ đứng lùi lại, ánh mắt đầy hoài nghi. “Đó là một gián điệp,” anh thầm nghĩ. “Phải nhanh chóng hành động.”
“Thảo, cẩn thận!” Tuấn hô lên, khi kẻ đó bất ngờ lao về phía Thảo. Anh tập trung sức mạnh, đọc được ý định của kẻ đó và nhanh chóng hành động. “Không!” anh hét lên, phóng tới trước, tạo ra một làn sóng tinh thần mạnh mẽ khiến kẻ đó loạng choạng.
Cuộc chiến tiếp tục diễn ra, và Tuấn cảm nhận được sự kiệt sức đang dần bao trùm. Nhưng ánh mắt của Thảo và Huy vẫn rực rỡ, khiến anh không thể bỏ cuộc. Họ đã cùng nhau vượt qua những thử thách, và anh tin rằng họ sẽ làm được lần này.
Khi tiếng la hét lắng xuống, Tuấn đứng giữa đống hỗn độn, ánh mắt hướng về phía người đàn ông lúc nãy. “Chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi sự thật được phơi bày,” anh tuyên bố, quyết tâm không ngừng.
“Các ngươi đã chọn sai đường,” người đàn ông nói, giọng nói đầy thách thức. “Nhưng ta sẽ cho các ngươi thấy sức mạnh của Nguyên Thủy.”
Mọi thứ dường như rùng rợn hơn khi một ánh sáng lấp lánh xuất hiện từ tay ông ta. Tuấn cảm thấy nỗi sợ hãi dâng lên, nhưng lòng quyết tâm lại càng mạnh mẽ hơn. “Chúng ta không thể lùi bước,” anh nghĩ.
“Chuẩn bị,” Tuấn ra lệnh, lòng đầy quyết tâm. Họ sẽ không từ bỏ. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.