Bên trong căn phòng tối tăm, ánh đèn mờ ảo chỉ đủ để tạo ra những bóng đổ kỳ quái trên tường. Tuấn đứng đối diện với người đàn ông cao lớn, gương mặt lạnh lùng và đôi mắt như những viên đá quý sắc nhọn. Đây là lần đầu tiên anh gặp người đứng đầu tổ chức “Nguyên Thủy”.
“Lê Minh Tuấn,” người đàn ông cất tiếng, giọng điệu trầm bổng, “cậu đã khá dũng cảm khi đến đây.”
“Dũng cảm hay ngu ngốc, tôi không rõ,” Tuấn trả lời, không để lộ sự sợ hãi. “Tôi chỉ muốn biết sự thật về cái chết của cha mình.”
Người đàn ông nhếch mép cười, nhưng nụ cười đó không có chút ấm áp nào. “Thật buồn cười, cậu nghĩ mình có quyền biết sao? Sự thật không phải lúc nào cũng đẹp đẽ.”
“Nhưng tôi có quyền tìm kiếm sự thật!” Tuấn khẳng định, lòng quyết tâm không thay đổi. “Cha tôi không phải là một con cờ trong trò chơi của các người.”
“Trò chơi?” Người đàn ông lặp lại, ánh mắt sáng lên. “Cậu không hiểu gì cả. Đây không phải là trò chơi. Đây là cuộc chiến sinh tồn.”
Tuấn cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Anh dùng năng lực của mình để cảm nhận tâm trạng của người đàn ông trước mặt. Sự tự mãn, sự kiêu ngạo, và cả một nỗi sợ hãi ẩn giấu mà anh không thể xác định. “Tổ chức của các người đang thao túng nhiều thứ. Tôi không thể để điều đó tiếp diễn.”
“Cậu thật sự nghĩ mình có thể đứng lên chống lại chúng tôi?” Người đàn ông cười, nhưng trong ánh mắt anh ta có gì đó như sự khinh bỉ. “Cậu không đơn độc, nhưng cũng không mạnh mẽ như cậu nghĩ.”
“Có thể,” Tuấn nói, “nhưng tôi sẽ không từ bỏ. Tôi sẽ tìm ra sự thật.”
“Và nếu cậu không thích những gì mình tìm thấy?” Người đàn ông hỏi, giọng điệu bỗng trở nên nghiêm túc. “Có những điều mà cậu sẽ hối tiếc khi biết.”
“Một lời đe dọa?” Tuấn nhướn mày. “Tôi không sợ.”
“Chà, có thể cậu sẽ sớm phải đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất của mình.” Người đàn ông đứng dậy, hướng về phía Tuấn, đôi mắt không rời khỏi anh. “Tôi sẽ cho cậu một cơ hội. Hãy rời khỏi đây, và không bao giờ quay lại.”
Tuấn không thể chấp nhận lời đề nghị đó. Anh đã đi quá xa để quay đầu lại. “Không, tôi sẽ không đi. Tôi sẽ tìm ra sự thật.”
“Vậy thì, hãy tự lo cho mình,” người đàn ông nói, rồi ra lệnh cho những người đứng xung quanh. “Đưa cậu ta ra ngoài.”
Trong giây lát, Tuấn cảm thấy một cơn hoảng loạn ập đến. Anh biết mình không thể để bị bắt. Anh tập trung, sử dụng năng lực của mình để đọc suy nghĩ của những kẻ đang tiến về phía mình. Họ không muốn làm hại anh, nhưng họ cũng không thể từ chối mệnh lệnh.
“Đứng lại!” Tuấn hét lên, bất ngờ làm cho những kẻ đó dừng lại. “Tôi không phải là kẻ thù của các người.”
Một trong số họ, một người phụ nữ có vẻ cứng rắn, nhìn Tuấn với ánh mắt nghi ngờ. “Cậu không có quyền ở đây. Hãy đi trước khi quá muộn.”“Mọi người đều có quyền tìm kiếm sự thật,” Tuấn nói, lòng dũng cảm dâng trào. “Chỉ cần cho tôi một cơ hội.”
Người phụ nữ chần chừ, một phần trong lòng cô ta muốn nghe, nhưng mệnh lệnh của người đàn ông đứng đầu vẫn còn trong đầu. “Tôi không thể làm vậy.”
“Chúng ta không phải là kẻ thù,” Tuấn lặp lại, giọng điệu mạnh mẽ hơn. “Chúng ta đều đang đứng trên bờ vực của một cuộc chiến lớn. Chúng ta có thể làm gì đó tốt hơn.”
Một khoảnh khắc lặng im bao trùm căn phòng. Tuấn cảm nhận được sự xung đột trong lòng những người xung quanh. Anh hiểu rằng không phải ai cũng đồng tình với những gì tổ chức đang làm.
“Bỏ chạy không phải là lựa chọn,” Tuấn nói, hướng về phía người phụ nữ. “Cô có thể giúp tôi. Cô có thể làm điều đúng đắn.”
Người phụ nữ nhìn anh, ánh mắt bắt đầu mềm lại. “Cậu thật sự muốn biết sự thật?”
“Đúng,” Tuấn xác nhận. “Tôi không sợ những gì tôi sẽ tìm thấy.”
“Rất tốt,” cô ta nói, đôi mắt sáng lên một cách quyết tâm. “Nếu cậu đã quyết tâm như vậy, tôi sẽ giúp.”
Đột nhiên, căn phòng lại trở nên yên tĩnh, và người đứng đầu tổ chức cảm nhận được sự thay đổi. “Cô không có quyền làm điều đó,” hắn quát.
“Nhưng tôi sẽ,” cô ta đáp, giọng điệu kiên quyết. “Chúng ta cần một cuộc cách mạng.”
“Cách mạng?” Người đàn ông cười khẩy, nhưng sự tự mãn trên gương mặt hắn đã bắt đầu lung lay. “Đừng để những cảm xúc chi phối.”
“Cảm xúc là động lực để chúng ta đứng lên,” Tuấn nói. “Nếu không có chúng, chúng ta sẽ mãi chỉ là những con cờ.”
Những người xung quanh Tuấn bắt đầu cảm thấy sự trỗi dậy của một hy vọng mới. Họ không còn là những kẻ phục tùng mệnh lệnh. Họ là những con người có quyền quyết định vận mệnh của chính mình.
“Được rồi,” người phụ nữ nói, quay sang Tuấn. “Chúng ta cần phải ra ngoài, nhưng cậu phải chuẩn bị cho những gì sắp xảy ra.”
“Mọi thứ đều có giá của nó,” Tuấn nói, lòng tràn đầy quyết tâm. “Tôi sẵn sàng.”
Họ cùng nhau hướng về lối ra, nhưng Tuấn biết rằng những thử thách đang chờ đón họ. Cảm giác hồi hộp tràn ngập trong lòng. Một cuộc chiến không chỉ để tìm ra sự thật, mà còn để giành lại quyền sống cho chính mình và những người xung quanh.
“Đi nào,” người phụ nữ nói, quyết tâm trong ánh mắt. “Đây mới chỉ là bắt đầu.”