Nhóm Huyền đứng trước cánh cửa lớn của thư viện cổ, nơi lưu giữ hàng ngàn bí mật và những trang sách đã ngả màu theo năm tháng. Ánh đèn lờ mờ chiếu sáng những bức tường phủ đầy bụi, không gian tĩnh lặng như đang chờ đợi những bước chân dũng cảm.
“Chúng ta phải tìm hiểu mọi thông tin về Dòng Máu Tổ Tiên,” Huyền nói, ánh mắt rực sáng. “Nơi này có thể là chìa khóa.”
Vũ Thiên gật đầu, ánh mắt vẫn đầy háo hức. “Chị Huyền, em sẽ tìm kiếm trong khu vực này.” Anh bắt đầu lật từng cuốn sách, sự hăng hái tràn đầy.
Ngọc Linh đứng bên cạnh, nhìn quanh như thể cảm nhận được điều gì đó bất thường. “Chị Huyền, có lẽ chúng ta nên cẩn thận hơn. Nơi này có vẻ không bình thường.”
Huyền mỉm cười để trấn an cô bạn. “Chúng ta không thể sợ hãi. Nếu không tìm kiếm thông tin, chúng ta sẽ không thể ngăn chặn Vương Tử Vũ.”
Khi cả nhóm bắt đầu tìm kiếm, Huyền cảm nhận một luồng khí lạnh lẽo lướt qua, như thể có ai đó đang theo dõi họ. “Có ai ở đây không?” Huyền hỏi, giọng nghiêm túc.
Từ góc khuất của thư viện, một bóng dáng xuất hiện. Đó là Độc Cô Nguyên, một người đàn ông trung niên với vẻ ngoài khắc khổ. Ông từng là một nhà nghiên cứu nổi tiếng về ma thuật cổ xưa, nhưng giờ đây lại lẩn tránh trong bóng tối.
“Các ngươi đang tìm kiếm sức mạnh, phải không?” Ông hỏi, đôi mắt xám sắc bén nhìn thẳng vào Huyền.
“Ông biết về Dòng Máu Tổ Tiên?” Huyền lập tức hỏi, lòng tràn đầy hy vọng.
“Biết,” Độc Cô Nguyên đáp, giọng điệu lạnh lùng. “Nhưng sức mạnh không phải là thứ dễ dàng có được. Nó đòi hỏi sự hy sinh.”
Vũ Thiên không kiềm chế được, bước lên một bước. “Chúng tôi đã sẵn sàng! Chúng tôi sẽ làm mọi thứ cần thiết để bảo vệ vương quốc.”
Độc Cô Nguyên cười khẩy. “Các ngươi trẻ tuổi và nhiệt huyết, nhưng không phải lúc nào cũng có thể thắng được. Dòng máu có thể là phước lành, nhưng cũng có thể là lời nguyền.”
“Ông có thể chỉ dẫn chúng tôi không?” Ngọc Linh lên tiếng, ánh mắt kiên quyết. “Chúng tôi không sợ hãi.”“Được,” Độc Cô Nguyên nói, ánh mắt lấp lánh. “Nhưng để hiểu được sức mạnh, các ngươi phải trải qua một cuộc thử thách. Một cuộc hành trình tìm kiếm sự thật.”
“Thử thách gì?” Huyền hỏi, cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng.
“Đi đến ngọn núi Thạch Huyết, nơi mà sức mạnh của tổ tiên ngự trị. Tìm kiếm viên ngọc đỏ, đó là chìa khóa mở ra sức mạnh của Dòng Máu Tổ Tiên.”
Vũ Thiên, Ngọc Linh và Huyền nhìn nhau, lòng đầy quyết tâm. “Chúng tôi sẽ đi,” Huyền nói, giọng chắc nịch.
“Nhưng hãy cẩn thận,” Độc Cô Nguyên cảnh báo. “Sẽ có những kẻ muốn ngăn cản các ngươi, nhất là Vương Tử Vũ. Hắn không dễ dàng để cho ai lấy đi sức mạnh.”
“Chúng tôi sẽ không để hắn thao túng chúng tôi,” Ngọc Linh quả quyết, ánh mắt sáng rực.
“Đi nào,” Huyền nói, tay nắm chặt. “Chúng ta không còn thời gian.”
Họ rời khỏi thư viện, lòng đầy quyết tâm nhưng cũng không khỏi lo lắng về những gì đang chờ đợi phía trước. Ánh đèn mờ ảo phía sau dần xa khuất, nhưng những bí mật mà họ tìm kiếm lại đang chờ đón họ ở ngọn núi Thạch Huyết.
Trên đường đi, mỗi bước chân như kéo họ gần hơn đến với sự thật. Huyền cảm nhận được sức mạnh trong dòng máu của mình, nhưng cũng biết rằng điều đó có thể biến thành gánh nặng.
“Chị Huyền, chị nghĩ chúng ta sẽ tìm thấy viên ngọc đỏ thật sự không?” Vũ Thiên hỏi, giọng đầy nghi ngại.
“Chúng ta sẽ tìm thấy,” Huyền trả lời, lòng tràn đầy kiên định. “Chỉ cần chúng ta không từ bỏ.”
“Và cùng nhau, không ai có thể ngăn cản chúng ta,” Ngọc Linh thêm vào, ánh mắt tràn đầy quyết tâm.
Họ tiếp tục bước đi, trong lòng nặng trĩu những suy nghĩ về những thử thách sắp tới, nhưng không ai trong số họ có ý định quay đầu lại. Hành trình tìm kiếm sức mạnh của Dòng Máu Tổ Tiên chỉ mới bắt đầu, và những bí mật còn đang chờ đợi họ khám phá.