Bí Mật Của Dòng Máu

Chương 17: Cơn Bão Tố

Huyền đứng đối diện với Bạch Linh, bầu không khí trong ngôi đền trở nên ngột ngạt. Cơn bão tuyết cuộn trào, những cơn gió lạnh lẽo như muốn nuốt chửng mọi thứ. Huyền cảm thấy nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng, nhưng cô không cho phép mình lùi bước. Ngọc Linh ở bên cạnh, gương mặt cô vẫn giữ vững tinh thần, mặc dù đôi mắt đã phản ánh sự lo lắng.

“Cô không thể có viên ngọc đó,” Huyền nói, giọng kiên quyết. “Chúng tôi sẽ ngăn cô lại!”

“Ngăn tôi?” Bạch Linh cười lạnh lùng. “Các người không biết sức mạnh thực sự của dòng máu mình đâu.”

Cơn bão tuyết xung quanh Bạch Linh như một cơn ác mộng, nhưng Huyền cảm nhận được sức mạnh đang thức tỉnh bên trong. Dòng máu trong cô bắt đầu dâng trào, ánh sáng từ tay cô bùng nổ, tạo thành một vòng bảo vệ quanh hai người.

“Chúng ta không thể thua!” Huyền hét lên, ánh sáng chiếu rọi mọi ngóc ngách tối tăm.

“Đúng vậy, Huyền!” Ngọc Linh khẳng định, máu trong người cô cũng đang sôi sục. “Chúng ta sẽ không để cô thao túng ai nữa!”

Bạch Linh mỉm cười, đôi mắt đỏ như máu của cô ta ánh lên sự tàn nhẫn. “Thật ngây thơ. Cái mà các người gọi là sức mạnh chỉ là một mảnh ghép nhỏ trong ván cờ này.”

Huyền cảm nhận được sự thách thức, và trái tim cô đập nhanh. Cô biết rằng đây không chỉ là cuộc chiến của riêng mình. “Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng!” Cô quát, bước lên một bước, ánh sáng từ bàn tay cô tỏa ra mạnh mẽ hơn.

Cơn bão tuyết càng lúc càng mạnh, nhưng Huyền không lùi bước. Bên cạnh cô, Ngọc Linh bắt đầu tạo ra những bẫy từ đất, những bức tường đá vững chắc chắn chắn sẽ giúp họ giữ vững vị trí.

“Cẩn thận!” Huyền gào lên khi Bạch Linh khởi động một đợt tấn công. Những cơn gió lạnh như dao cứa vào mặt họ. Huyền đưa tay ra, ánh sáng từ lòng bàn tay cô bắt đầu chói lòa, tạo thành một bức tường ánh sáng ngăn chặn các mảnh băng đang bay tới.

“Chúng ta phải tìm cách chống lại sức mạnh của cô ta!” Ngọc Linh nói, giọng đầy quyết tâm. “Huyền, hãy tận dụng sức mạnh trong dòng máu của mình!”

“Đúng, hãy để nó dẫn dắt chúng ta!” Huyền gật đầu, lòng dâng lên sự tự tin. Cô có thể cảm nhận được sức mạnh đó, như một ngọn lửa đang cháy trong lồng ngực.

Bạch Linh, thấy sự thay đổi trong Huyền, cười khẩy. “Các người thật sự nghĩ mình có thể thắng được tôi sao? Dòng máu của các người chỉ là những điều vô nghĩa.”

“Không phải vậy!” Huyền hét lên, ánh sáng từ tay cô như một ngọn hải đăng giữa cơn bão. “Chúng tôi sẽ không để cô thao túng bất cứ ai nữa!”Ánh sáng từ tay Huyền bùng nổ, tạo thành những tia sáng chói lòa, khiến Bạch Linh phải lùi lại. Ngọc Linh lợi dụng thời cơ, cô tạo ra một bẫy đất ngăn cản đường rút lui của đối thủ.

“Cô không thể trốn thoát!” Ngọc Linh nói, giọng đầy tự tin. “Chúng ta sẽ không để cô chạy thoát lần nữa.”

Bạch Linh, với vẻ mặt tức giận, bắt đầu triệu hồi những cơn bão tuyết mạnh mẽ hơn. Nhưng Huyền cảm nhận được sức mạnh trong mình ngày càng lớn. Cô ngước nhìn Ngọc Linh, và cả hai hiểu rằng đây là thời điểm quyết định.

“Hãy cùng nhau!” Huyền hô to. “Dòng máu của chúng ta sẽ không bị khuất phục!”

Cả hai đồng loạt tấn công. Ánh sáng từ Huyền hòa quyện với sức mạnh của Ngọc Linh, tạo thành một sức mạnh vĩ đại. Cơn bão tuyết bắt đầu suy yếu trước sức mạnh của họ.

Bạch Linh nhìn thấy sự kết hợp của hai người, cảm thấy lo sợ. “Không! Điều này không thể xảy ra!” Cô ta gào lên, nhưng đã quá muộn. Ánh sáng và đất đai hòa quyện, tạo thành một cơn sóng mạnh mẽ lao thẳng về phía Bạch Linh.

Khi ánh sáng chạm đến cô ta, một tiếng nổ vang lên, làm cho không gian xung quanh chao đảo. Huyền đứng vững, lòng đầy quyết tâm. Cô biết rằng điều này chưa kết thúc. Những mảnh vụn của bóng tối vẫn còn đó, chực chờ cơ hội để vùng dậy.

“Chúng ta phải kết thúc điều này,” Huyền nói, thở hổn hển. “Cô ta sẽ không dừng lại đâu.”

“Đúng,” Ngọc Linh đồng tình, ánh mắt cô sáng lên. “Chúng ta cần phải tìm ra cách để ngăn chặn cô ta vĩnh viễn.”

Huyền gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. Cuộc chiến này không chỉ là để bảo vệ bản thân mà còn để bảo vệ tương lai của tất cả mọi người. Cô cảm thấy sức mạnh trong dòng máu mình, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

“Đi nào,” Huyền nói, “Chúng ta cần phải tìm kiếm sự hỗ trợ từ những người khác. Chúng ta không thể làm điều này một mình.”

Khi cả hai bước ra khỏi ngôi đền, bầu không khí lạnh lẽo vẫn còn vương vấn. Huyền cảm nhận được rằng một cơn bão tố khác đang ập đến, không chỉ từ bên ngoài mà còn từ trong chính lòng họ. Những mâu thuẫn, nghi ngờ và sợ hãi vẫn còn đó, như một cơn bão đang chực chờ bùng nổ.

“Chúng ta sẽ không để cơn bão này đánh bại mình,” Huyền thầm nghĩ, quyết tâm trong lòng ngày càng mạnh mẽ. “Chúng ta sẽ đứng vững và tìm cách khôi phục lại tinh thần cho mọi người.”

Mọi thứ vẫn còn đang chờ đợi phía trước, và Huyền biết rằng hành trình của họ chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn