Màn đêm dần buông xuống, những ngọn đèn lấp lánh từ các ngôi nhà trong thị trấn tạo nên một bức tranh sống động. Lãnh Huyền, Vũ Thiên và Ngọc Linh đứng bên ngoài một quán rượu, nơi mà nhóm đã hẹn nhau để thảo luận về kế hoạch tiếp theo. Nhưng không khí hôm nay khác hẳn mọi ngày. Một nỗi lo lắng, hồi hộp bao trùm không gian.
“Cô cảm thấy thế nào?” Ngọc Linh lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. Huyền nhìn bạn, ánh mắt đầy quyết tâm.
“Tôi cảm thấy chúng ta sắp phải đối mặt với một cơn bão.” Huyền nói, giọng trầm nhưng kiên định.
Vũ Thiên gãi đầu, “Cơn bão? Chúng ta có cần phải chuẩn bị thuyền không?” Câu hỏi của anh khiến Ngọc Linh không nhịn được cười, nhưng Huyền chỉ khẽ lắc đầu.
“Cơn bão mang tên Bạch Linh,” Huyền nói, tên của một kẻ thù mà họ đã nghe đồn từ lâu. “Ma thuật gia tàn nhẫn, cô ta không chỉ sở hữu sức mạnh băng giá mà còn vô cùng xảo quyệt.”
Ngọc Linh nhíu mày. “Chúng ta đã nghe về cô ta, nhưng chưa bao giờ thấy mặt. Cô ta mạnh đến mức nào?”
“Đủ để khiến mọi người phải sợ hãi.” Huyền nói, “Cô ta có thể tạo ra bão tuyết, đóng băng mọi thứ trong tầm tay. Nếu chúng ta không cẩn thận, có thể sẽ không còn cơ hội để chiến đấu.”
Vũ Thiên mím môi, “Vậy thì, chúng ta phải tìm cách đối phó với cô ta trước khi cô ta tìm thấy chúng ta.”
Huyền gật đầu, “Đúng. Chúng ta cần thông tin về cô ta. Nếu không, chúng ta sẽ không thể đoán trước được những gì cô ta đang tính toán.”
“Để tôi thử tìm hiểu,” Ngọc Linh đề xuất, “Tôi có một số mối quan hệ trong thị trấn. Họ có thể biết điều gì đó.”
“Và tôi sẽ lo phần tìm kiếm,” Vũ Thiên nói, “Tôi có thể nhờ một vài người bạn trong quân đội.”
Huyền nhìn hai người bạn, lòng tràn đầy cảm kích. “Cảm ơn các cậu. Chúng ta cần phải nhanh chóng.”
Khi nhóm bắt đầu phân chia công việc, một cơn gió lạnh bất ngờ thổi qua, khiến họ cảm thấy rùng mình. Ngọc Linh bỗng dừng lại, ánh mắt nhìn về phía con đường dẫn vào rừng.
“Mình có cảm giác có người đang theo dõi,” cô nói, giọng nói có phần lo lắng.
Vũ Thiên quay sang, “Cậu chắc không?”
“Chắc chắn,” Ngọc Linh khẳng định. “Tôi có thể cảm nhận được sự hiện diện của một sức mạnh nào đó.”
Huyền chợt nhớ đến những lời đồn đại về Bạch Linh, một cảm giác bất an dâng lên trong lòng. “Chúng ta cần phải cẩn thận. Không thể để cô ta phát hiện ra.”
Chưa kịp nói xong, một bóng dáng xuất hiện từ phía rừng, lướt nhanh như gió. Một cô gái với làn da trắng như tuyết, tóc bạc và đôi mắt đỏ như máu — Bạch Linh. Huyền không thể tin vào mắt mình.
“Các người đang bàn về tôi sao?” Giọng nói của Bạch Linh lạnh lẽo như băng tuyết, từng từ rơi xuống như những nhát dao sắc nhọn.“Cô…!” Huyền thốt lên, trái tim đập nhanh hơn. Cô cảm nhận được sức mạnh băng giá đang tỏa ra từ Bạch Linh, như thể không khí xung quanh bị đóng băng.
“Không cần phải sợ,” Bạch Linh nói, ánh mắt sắc lạnh. “Tôi chỉ muốn nói chuyện. Các người đang tìm kiếm tôi, đúng không?”
“Chúng tôi không muốn làm rắc rối,” Huyền cố gắng giữ bình tĩnh, “Chúng tôi chỉ muốn biết thêm về cô.”
Bạch Linh cười nhạt, “Biết thêm về tôi? Các người không cần phải làm điều đó. Tôi không phải là người mà các người có thể dễ dàng hiểu.”
“Cô đang âm thầm thao túng các vương quốc,” Huyền không ngần ngại đối diện. “Chúng tôi không thể để cô tiếp tục như vậy.”
“Thật đáng tiếc,” Bạch Linh nói, “Các người thật sự không hiểu. Tôi không phải là kẻ thù của các người. Mà là những người khác mới là mục tiêu thật sự.”
Vũ Thiên, không kiềm chế được, lên tiếng, “Vậy thì cô đang tính toán điều gì?”
Bạch Linh không trả lời, chỉ khẽ vẫy tay. Một cơn gió lạnh bất ngờ thổi qua, mang theo hơi lạnh thấu xương. Ngọc Linh và Vũ Thiên lùi lại, nhưng Huyền đứng vững, ánh mắt không rời khỏi kẻ đối diện.
“Cô muốn gì?” Huyền hỏi, giọng cứng rắn.
“Tôi muốn sức mạnh,” Bạch Linh đáp, “và tôi sẽ không dừng lại cho đến khi có được nó.”
Khi những từ cuối cùng rời khỏi môi, Bạch Linh đột ngột biến mất, để lại một cảm giác ngột ngạt trong không khí. Huyền cảm thấy như mình vừa trải qua một cơn ác mộng, nhưng biết rằng đó không phải là kết thúc.
“Chúng ta phải tìm cách ngăn cô ta lại,” Huyền nói, lòng đầy quyết tâm. “Cô ta sẽ không dừng lại cho đến khi có được điều mình muốn.”
“Nhưng làm thế nào?” Ngọc Linh hỏi, vẫn còn run rẩy.
Huyền cắn môi, “Chúng ta sẽ phải tìm hiểu về sức mạnh của cô ta. Đó là cách duy nhất để có thể chống lại.”
“Để tôi xem có thể tìm được thông tin gì từ các mối quan hệ của mình,” Ngọc Linh nói, ánh mắt rực lửa.
“Tôi sẽ đi cùng cậu,” Vũ Thiên nói, “Chúng ta sẽ không để cô ta có cơ hội nào.”
Huyền nhìn hai người bạn, trái tim tràn đầy hy vọng. “Chúng ta sẽ không để bất cứ ai có thể tước đoạt giấc mơ của mình.”
Cuộc chiến với Bạch Linh chỉ mới bắt đầu. Nhưng họ đã sẵn sàng đối mặt với thử thách, bất kể sự tàn nhẫn mà cô ta có thể mang đến. Huyền biết rằng, chỉ cần họ bên nhau, không gì có thể ngăn cản được họ.