Bí Mật Bên Dưới

Chương 12: Đối đầu với Trần Lâm

Trong một căn phòng tối tăm, không khí căng thẳng và nặng nề. Vũ Minh, Huyền và Đào Phong đứng đối diện với Trần Lâm, người đàn ông quyền lực mà họ đã nghe nhiều về trong suốt cuộc điều tra. Lâm, với ánh mắt lạnh lùng và dáng vẻ tự tin, ngồi ở giữa bàn lớn, một ly rượu vang đỏ trong tay, như thể đang tận hưởng sự đối đầu này.

“Chào mừng các bạn đến với thế giới của tôi,” Lâm cười nhạt. “Thật thú vị khi thấy những kẻ tìm kiếm sự thật lại dám đứng trước mặt tôi.”

“Chúng tôi không đến đây để chào hỏi,” Vũ Minh lạnh lùng đáp. “Chúng tôi muốn biết sự thật về vụ án biến mất của nhà khảo cổ.”

“Và tại sao tôi lại phải chia sẻ điều đó với các bạn?” Lâm nhướng mày, giọng điệu mỉa mai. “Các bạn thật sự nghĩ rằng mình có thể lật tẩy tôi?”

Huyền không thể kiềm chế được cơn tức giận. “Chúng tôi đã tìm ra những manh mối liên quan đến bạn. Bạn không thể che giấu mãi được!”

“Manh mối?” Lâm cười, nụ cười tự mãn. “Tôi có thể cho các bạn biết rằng những manh mối ấy chỉ là những mảnh ghép không đầy đủ. Các bạn không hiểu gì về những gì đang diễn ra.”

“Đúng, nhưng chúng tôi sẽ không dừng lại,” Vũ Minh nói, giọng đầy quyết tâm. “Chúng tôi sẽ tìm ra sự thật, dù có phải đối mặt với ai đi chăng nữa.”

Lâm đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh. “Các bạn không biết mình đang đối đầu với ai. Những kẻ như tôi không dễ dàng bị đánh bại.”

“Chúng tôi không sợ hãi,” Huyền nói, cảm thấy sự tự tin trong lòng. “Chúng tôi đã chứng kiến quá nhiều điều xấu xa và không thể để bạn tiếp tục thao túng mọi thứ.”

“Thật đáng tiếc,” Lâm lắc đầu, “Các bạn đã chọn sai thời điểm để trở thành những anh hùng.”

“Thời điểm không quan trọng. Điều quan trọng là chúng tôi sẽ không im lặng,” Vũ Minh khẳng định.

“Vậy thì, hãy để tôi cho các bạn thấy điều gì sẽ xảy ra khi các bạn bướng bỉnh,” Lâm nói, và trong khoảnh khắc, không khí trong phòng trở nên ngột ngạt.

Huyền và Vũ Minh nhìn nhau, sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt. Họ biết rằng không chỉ đơn thuần là một cuộc đối đầu bằng lời nói. Trần Lâm không phải là người dễ bị khuất phục.

“Các bạn có biết không, có những bí mật mà nếu được biết đến, có thể thay đổi cả thành phố này?” Lâm nói, giọng điệu bắt đầu chuyển sang một âm sắc khác, như thể đang đe dọa.

“Chúng tôi không quan tâm đến những lời dọa dẫm,” Huyền đáp, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Nhưng các bạn nên,” Lâm nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt Huyền. “Bởi vì có những điều mà các bạn không thể quay lại sau khi đã biết.”

Đột nhiên, Đào Phong lên tiếng, phá vỡ bầu không khí căng thẳng. “Chúng tôi không sợ bạn. Nếu bạn có gì để nói, hãy nói thẳng ra!”Lâm quay sang Đào Phong, ánh mắt châm biếm. “Thật dũng cảm, nhưng dũng cảm không phải lúc nào cũng là một điều tốt.”

“Chúng tôi đã đến đây không phải để nghe những lời sáo rỗng,” Vũ Minh cắt ngang. “Chúng tôi cần chứng cứ, không phải lời đe dọa.”

“Tốt,” Lâm thở dài, như thể đã quyết định. “Vậy thì, hãy để tôi cho các bạn một manh mối.”

“Manh mối gì?” Huyền hỏi, sự tò mò lấn át nỗi sợ hãi.

“Có một cuộc giao dịch lớn sắp diễn ra, nơi mà cổ vật sẽ được chuyển giao cho những kẻ quyền lực. Nếu các bạn muốn biết về vụ án, hãy đến đó,” Lâm nói, ánh mắt thoáng chút thách thức.

“Còn bạn?” Vũ Minh hỏi. “Tại sao bạn lại giúp chúng tôi?”

“Bởi vì tôi thích trò chơi này,” Lâm cười. “Và tôi muốn xem các bạn có đủ thông minh để vượt qua những thử thách sắp tới hay không.”

“Chúng tôi sẽ không để bạn thao túng,” Huyền khẳng định.

“Nhưng các bạn đã ở trong tay tôi,” Lâm nói, và sự tự mãn trong giọng nói của anh ta khiến bầu không khí càng thêm căng thẳng.

Vũ Minh cảm thấy bất an. “Nếu bạn thực sự có thông tin, hãy cho chúng tôi biết rõ hơn.”

“Đến thời điểm đó, các bạn sẽ biết,” Lâm nói, rồi quay lưng lại, như thể không còn gì để nói.

“Đừng nghĩ rằng chúng tôi sẽ dừng lại,” Vũ Minh nhấn mạnh. “Chúng tôi sẽ tiếp tục tìm ra sự thật.”

“Thật tốt,” Lâm đáp, giọng điệu có chút mỉa mai. “Tôi rất muốn xem các bạn sẽ làm gì tiếp theo.”

Khi Lâm rời khỏi phòng, không khí trở lại bình thường nhưng sự căng thẳng vẫn chưa tan biến. Vũ Minh và Huyền nhìn nhau, cảm nhận được một cuộc chiến mới đang bắt đầu.

“Chúng ta phải đi ngay bây giờ,” Huyền nói, quyết tâm trong ánh mắt.

“Đúng vậy,” Vũ Minh đồng ý. “Nhưng hãy cẩn thận. Trần Lâm không phải là người dễ đối phó.”

Họ ra khỏi căn phòng, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Cuộc chiến chống lại những bí mật đen tối chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn