Bí Mật Ẩn Nhiệt - Tô Tiền Tiền

Chương 51: Gả lại cho anh

Tin tức về Lương Tư Vũ và Thương Triệt gây chấn động như vậy mà lại không có bất kỳ diễn biến tiếp theo nào. Một bức ảnh nắm tay làm dậy sóng cả thành phố, nhưng hai người lại không hề lên tiếng thêm. Giống như cái nắm tay làm rung chuyển cả Hồng Kông ấy thật sự chỉ là một cái nắm tay bình thường.

Ngược lại, chỉ vài ngày sau, một tin nhân sự của tập đoàn Đỉnh Quân lại leo thẳng lên trang nhất mục tài chính.

Thương Hoằng Viễn từ chức chủ tịch hội đồng quản trị, vị trí do con trai thứ ba Thương Triệt tiếp nhận. Ngay ngày đầu nhậm chức, Thương Triệt đã công bố hợp tác với tập đoàn Ivyer.

Độ nặng ký của tin này, người hóng drama chưa chắc hiểu, nhưng giới kinh doanh Hồng Kông đều rõ, nhà họ Thương đã hoàn tất quá trình chuyển giao, chính thức bước vào thời đại của Thương Triệt.

Trong khoảng thời gian đó, Thương Triệt vẫn đều đặn đưa đón Lương Tư Vũ đi làm, ngày nào cũng cẩn thận đưa cô đến tận cửa thang máy. Có lúc còn hào phóng mời cả công ty trà chiều, chu đáo đến mức không ai có thể chê được.

Cái gì cũng tốt, chỉ là lời “sẽ trả lời” kia vẫn chưa thấy đâu.

Lương Tư Vũ thừa nhận mình bị anh khơi gợi sự tò mò. Từ ngày anh nói sẽ lên tiếng, lòng cô cứ ngứa ngáy, muốn biết anh định làm gì. Dù sao những câu hỏi kia, với họ mà nói, giống như lớp giấy mỏng đã bị Lương Huệ Trân chọc thủng, chỉ còn thiếu một người xé toạc hoàn toàn.

Vậy mà người kia lại không có động tĩnh.

Chờ mãi, Lương Tư Vũ dần mất kiên nhẫn. Tối hôm đó, hai người cùng về nhà số 16. Sau khi tắm xong lên giường, Thương Triệt như thường lệ tiến lại ôm cô, cô lập tức quay lưng lại: “Không làm.”

Thương Triệt vẫn ôn hòa dán sát phía sau, tựa vào vai cô hỏi: “Sao vậy?”

Lương Tư Vũ không muốn nói thẳng, như thể cô đang rất mong chờ câu trả lời của anh, nên chỉ hừ một tiếng: “Anh tự nghĩ đi.”

Cánh tay Thương Triệt vòng qua dưới cổ cô, ôm trọn cô từ phía sau, giả vờ suy nghĩ rồi nói: “Xin lỗi, sau này anh sẽ không trói em nữa.”

Lương Tư Vũ sững lại, xoay người trừng anh: “Anh—”

Đêm trước đó, Thương Triệt lại phát điên một lần.

Lúc ấy anh ngồi trên sofa trả lời email, Lương Tư Vũ nằm trên đùi anh, cố ý trêu chọc. Sau nhiều lần ngăn không được, anh trực tiếp dùng cà vạt trói hai tay cô lại.

Ban đầu cô còn thấy thú vị, vừa lắc cổ tay vừa khiêu khích cười. Nhưng đến khi cả người gần như bị ép cong trên sofa thì không cười nổi nữa.

Sau đó dù cô cầu xin thế nào, Thương Triệt cũng không thả.

Cô cứ như vậy bị giữ chặt rất lâu, làm sofa ướt nhẹp từ đầu này đến đầu kia.

Giờ anh còn dám nhắc lại.

“Đừng diễn nữa.” Lương Tư Vũ nhớ lại mà chân vẫn còn mềm, “Gu của anh lúc nào cũng tệ vậy.”

Thương Triệt hôn lên vai cô, rồi đến xương quai xanh, dừng lại ở cổ, động tác rất nhẹ: “Anh sai rồi.”

“….”

Cách nhận lỗi của người này chính là định thể hiện lại cho tốt hơn.

Đôi khi Lương Tư Vũ cũng nghĩ, cô chẳng phải cũng bị anh nắm trong tay hay sao.

Bị anh hôn đến mềm nhũn, chút lý trí còn sót lại vẫn cố chống đỡ: “…đừng dùng chiêu này.”

Nhưng còn chưa kịp nói hết, cơ thể đã phản ứng trước.

Tối đó, Thương Triệt quả thật dịu dàng hơn, vẫn có lực nhưng biết tiết chế. Lúc nhanh lúc chậm, từng nhịp đều chạm đúng điểm nhạy cảm, khiến cô thoải mái đến mức như đang ngâm mình trong nước ấm, toàn thân thả lỏng, đầu ngón chân cũng tê dại.

Khi kết thúc, cô buồn ngủ đến mức không còn nhớ chuyện muốn hỏi ban đầu. Ngược lại, Thương Triệt ôm cô nói ngày mai là sinh nhật AK, buổi tối cả gia đình ba người sẽ cùng ăn cơm.

“…Sao em nhớ anh nói KIKI sinh vào mùa hè mà?” Lương Tư Vũ mơ màng hỏi.

Thương Triệt hôn cô: “Em nhớ nhầm rồi.”

“….”

Không nghĩ thêm nữa, Lương Tư Vũ ngủ say trong lòng anh.

Đến sáng hôm sau tỉnh dậy, cô mới mơ hồ nhớ ra trước đây hình như Thương Triệt từng nói AK con là cún Sư Tử, sao giờ lại sinh nhật hôm nay?

Nhưng cô cũng không nghi ngờ gì, dù sao AK con do Thương Triệt nuôi từ nhỏ, có thể cô nhớ nhầm với thú cưng nhà người khác.

Giờ nghỉ trưa, Lương Tư Vũ còn tranh thủ đi mua quà cho AK con.

Chiều tối, xe của Thương Triệt đến đón, nhưng chỉ có mỗi Kenneth.

“Anh ấy đâu?” cô hỏi.

Kenneth đáp: “Casper đi đón AK con rồi, họ sẽ đến thẳng nhà hàng.”

Lương Tư Vũ gật đầu, không nghĩ nhiều. Nhưng vừa lên xe đã phát hiện, hôm nay Kenneth ăn mặc vô cùng trang trọng.

Bộ vest xám đậm, khăn cài túi ngay ngắn, tóc tai chỉnh chu hơn hẳn ngày thường.

Cô nhìn anh một lúc rồi cười hỏi: “Hôm nay anh đi xem mắt à Ken?”

Kenneth lịch thiệp đáp: “Là việc còn quan trọng hơn xem mắt, cô Lương.”

Hiếm khi thấy Kenneth như vậy, cô thấy thú vị, lén chụp một tấm gửi cho Thương Triệt: “Anh Ken của anh có phải sắp có mùa xuân thứ hai không, hôm nay ăn mặc như đi kết hôn vậy.”

Thương Triệt trả lời: “Bảo anh ta đợi đi, anh còn chưa được cưới đâu.”

“……”

Dòng chữ trên màn hình lặng lẽ sáng lên.

Lương Tư Vũ không hỏi thêm. Cũng không cần hỏi, giữa họ đã có một đáp án ngầm hiểu, không cần nói ra vẫn biết.

Cô cất điện thoại, nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ mím môi.

Một lúc sau, Kenneth dừng xe bên đường, xuống mở cửa.

Hôm nay anh thậm chí còn đeo găng tay trắng, mọi thứ đều tao nhã đến mức hoàn hảo: “Cô Lương, đến rồi.”

Khoảnh khắc nhìn thấy nhà hàng trước mắt, Lương Tư Vũ khựng lại.

Cô có ấn tượng với nơi này, nhưng thật sự không phải ký ức tốt đẹp.

Hàng mi thanh tú khẽ nhíu lại, cô cúi mắt, vừa định bước xuống xe thì trước mắt bỗng xuất hiện một bàn tay đưa tới.

Bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng, quen thuộc đến mức không thể quen hơn.

Lương Tư Vũ ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy bóng dáng cao ráo, điển trai của Thương Triệt. Hôm nay anh cũng mặc đồ vest, là bộ cô chưa từng thấy, có vẻ được may đo riêng. Vai lưng thẳng tắp, eo ôm gọn, khuy măng sét tinh xảo, chỉ có chiếc cà vạt bạc kia là vẫn không đổi.

Anh cứ thế đứng ngoài cửa xe, một tay vẫn giữ tư thế đưa về phía cô. Ánh sáng đổ xuống gương mặt anh, khiến Lương Tư Vũ thoáng chốc có chút thất thần.

Cô khẽ đặt tay vào tay anh, vừa định hỏi anh muốn làm gì thì dưới chân bỗng có một cục lông mềm mềm cọ tới.

Cúi xuống nhìn—

Ánh mắt Lương Tư Vũ lập tức sáng lên, quên luôn lời định nói với Thương Triệt, vội cúi người bế AK lên: “Trời ơi bé con, hôm nay sinh nhật nên mặc đẹp thế này à?”

Thương Triệt: “……”

Hôm nay AK con cũng mặc một bộ vest nhỏ, gần như copy nguyên bản trang phục của Thương Triệt, ngay cả chiếc cà vạt trước ngực cũng là phiên bản mini màu bạc.

Chú chó chưa bao giờ đẹp trai đến vậy.

Đến mức Lương Tư Vũ hoàn toàn quên mất bên cạnh còn có một người đàn ông, ôm AK vào lòng: “Đáng yêu quá, bé con của mẹ hôm nay là chú chó quý ông đáng yêu nhất thế giới, mẹ thơm cái nào.”

Thương Triệt đứng bên cạnh, bất lực: “Còn anh thì sao.”

Ý của anh là, nụ hôn của anh đâu?

Nhưng Lương Tư Vũ quay sang nhìn anh một lượt, cố nhịn cười: “Anh là quý ông chó lớn.”

“……?”

Thương Triệt tức đến bật cười, trực tiếp bế AK khỏi tay cô, rồi nắm lấy tay cô: “Vào trong trước đã.”

Dưới lầu nhà hàng có người đứng chờ, tất cả đều mặc vest đen, đeo găng tay trắng. Thấy Lương Tư Vũ liền đồng loạt cúi đầu:
“Chào buổi tối, ngài Thương, cô Lương.”

Xung quanh trống trải không một bóng người, Lương Tư Vũ lập tức hiểu ra điều gì đó. Vào thang máy, cô hỏi Thương Triệt: “Bao cả nhà hàng, long trọng vậy à?”

“Đương nhiên phải long trọng một chút.”

“……”

Thế là Lương Tư Vũ xoa đầu chú chó: “Con xem ba con coi trọng sinh nhật của con thế nào.”

AK con cụp tai, “ư ử” hai tiếng đáp lại.

Cửa thang máy mở ra, còn chưa bước ra ngoài, hương thơm trong không khí đã tràn vào mũi trước.

Lương Tư Vũ khựng lại, theo mùi hương bước vào, lập tức phát hiện từ cửa vào đến bệ cửa sổ, từ mặt bàn đến sàn nhà, cả nhà hàng gần như chìm trong một biển hoa mẫu đơn.

Màu san hô hoàng hôn, xanh Fuji, còn có cả loại vàng nhạt hiếm thấy, tất cả đều được cắm trong bình pha lê trong suốt, mềm mại tinh tế.

Có thể thấy từng góc đều được phối hợp kỹ lưỡng, ngay cả độ cao cũng được sắp xếp so le, khiến các màu sắc hòa hợp với nhau, hoàn hảo như một bức tranh sơn dầu vừa hoàn thành.

Yên tĩnh mà lại rực rỡ.

Lương Tư Vũ đứng giữa nhà hàng, nhìn quanh một vòng. Trong lòng cô mơ hồ nhận ra điều gì đó, nhưng lại chưa dám chắc.

“Anh sắp xếp à?” cô hỏi.

Thương Triệt gật đầu: “Thích không?”

Tim cô khẽ đập nhanh, mím môi, cố ý nói: “Có phải sinh nhật em đâu.”

“Em là mẹ của AK, em thích thì nó cũng thích.” Nói rồi, Thương Triệt cúi đầu nhìn chú chó. AK lập tức vẫy đuôi cười ngốc, như đang hưởng ứng lời ba nói.

Lương Tư Vũ bật cười: “Anh đúng là lợi dụng nó không biết nói.”

Thương Triệt lịch thiệp kéo ghế cho cô: “Vậy em cứ coi như anh có tâm tư, mượn nó để làm em vui.”

“……”

Khóe môi Lương Tư Vũ cong lên, ngồi xuống.

Cả đội ngũ đầu bếp đều chờ sẵn phía sau bếp, từ khâu chọn nguyên liệu đến trình bày đều do đầu bếp trưởng trực tiếp kiểm soát. Ngay cả dụng cụ nấu ăn cũng là bộ bạc và sứ xương cao cấp nhập khẩu. Mỗi món ăn đều như một tác phẩm nghệ thuật được thiết kế riêng cho buổi tối này.

Hai người nâng ly rượu đầu tiên, AK cũng ngồi trên ghế riêng của mình, nghiêm túc uống nước ép cà rốt.

Uống xong, Lương Tư Vũ mới nhẹ nhàng đặt ly xuống:

“Bày ra thế này, Thương tổng, không giống chỉ để làm em vui đơn giản đâu.”

Thương Triệt không giấu giếm. Lương Tư Vũ thông minh, đến mức này rồi, cô hẳn cũng đã nhận ra phần nào.

Anh tựa lưng vào ghế, nửa cười nửa không nhìn cô: “Em nghĩ anh còn có mục đích gì?”

“Ai mà biết.” Lương Tư Vũ khẽ hừ cười, “Người lúc nào cũng đầy toan tính.”

Thương Triệt bật cười: “Trong hoàn cảnh này mà nói vậy, có hợp không, em yêu?”

“Có gì không hợp?”

Thương Triệt liếc sang AK: “Không phù hợp với trẻ nhỏ.”

Lương Tư Vũ: “……”

Thôi đi.

Cô bế quý ông nhỏ lên, cố ý hỏi: “Bé con nói mẹ nghe xem, hôm nay ba con có mục đích gì nào?”

AK “gâu” hai tiếng với cô, rồi bất ngờ vùng khỏi tay cô chạy xuống đất. Cục lông nhỏ lon ton chạy thẳng về phía khu vực piano của nhà hàng, nơi đó lúc này không có ai biểu diễn, đèn cũng đang tắt.

Chú chó cứ thế chạy qua, chiếc cà vạt nhỏ trước ngực lắc lư theo từng bước.

Thương Triệt: “……”

Lương Tư Vũ liếc nhìn một cái, tưởng AK chỉ ham chơi nên chạy qua, cũng không để ý, lại quay sang hỏi Thương Triệt: “Rốt cuộc anh định làm gì? Không nói là tối nay khỏi ngủ chung giường với em.”

Đó quả thật là một hình phạt rất nghiêm trọng.

Thương Triệt làm ra vẻ nghiêm túc, ngồi thẳng người, dừng một chút rồi nói: “Anh chỉ muốn hỏi em, mấy câu hỏi của phóng viên hôm trước, anh nên trả lời thế nào.”

Tim Lương Tư Vũ khẽ động.

Cuối cùng hai người cũng trực diện vấn đề này. Cô nâng ly rượu, uống một ngụm, hắng giọng: “Anh muốn nói thế nào thì nói, hỏi em làm gì.”

“Lại để anh tự quyết?” Thương Triệt khẽ cười, “Vậy anh sẽ nói…”

Anh dừng vài giây, ánh mắt nhìn thẳng vào cô, rất đương nhiên mà nói: “Chúng ta đang trong quá trình tái hôn.”

Đúng lúc đó AK chạy từ sân khấu nhỏ về bên chân Lương Tư Vũ, sủa “gâu gâu”.

“Đợi chút đã nào.” Lương Tư Vũ không rảnh để ý đến nó, quay sang hỏi Thương Triệt, “’Trong quá trình tái hôn’ là sao?”

“Là đang tiến hành.”

“……” Lương Tư Vũ tặc lưỡi, “Ai tiến hành với anh.”

AK vẫn quấn quýt, Lương Tư Vũ đành cúi xuống dỗ, rồi hỏi: “Có phải bên sân khấu chưa bật đèn nên nó không chơi được không?”

Thương Triệt thản nhiên đáp: “Không biết, em qua xem thử đi.”

Lương Tư Vũ mím môi, bế AK lên đi về phía sân khấu nhỏ, vừa đi vừa lẩm bẩm với nó: “Ba con là kiểu người gì vậy, đã cầu hôn chưa, mẹ có đồng ý chưa mà đã ‘đang tiến hành’ cái gì không biết xấu hổ.”

Thương Triệt nghe thấy cô lầm bầm, cúi đầu cười nhẹ, không đáp.

Sân khấu nhỏ của nhà hàng là một bệ tròn nhô cao, bên cạnh đặt yên lặng một cây đàn piano ba chân. Lương Tư Vũ bước lên theo bậc thang, ánh sáng rất tối. Cô vừa định đưa tay tìm công tắc trên tường thì trên đầu bỗng vang lên một tiếng “tách” rất khẽ.

Một luồng đèn rọi từ trên cao chiếu xuống.

Lương Tư Vũ sững lại, vô thức ngẩng đầu lên, liền thấy giữa sân khấu, lặng lẽ đặt một bức tranh.

Ánh đèn chiếu thẳng vào bức tranh, phủ lên toàn bộ khung hình một lớp ánh sáng vàng ấm. Xung quanh không còn gì khác, như thể cả biển hoa mẫu đơn tối nay đều chỉ để làm nền cho bức tranh này.

Lương Tư Vũ ngẩn người.

Trong lòng cô thật ra đã mơ hồ có dự cảm, nhưng khi tận mắt nhìn thấy bức tranh này, vẫn như bị thứ gì đó đánh trúng. Cô vô thức bước lên một bước rồi lại dừng lại, môi khẽ hé, vừa bất ngờ vừa lúng túng.

Đây là khoảnh khắc mà Lạc Khắc Luân từng chụp cho cô từ rất lâu trước.

Lúc đó tại hiện trường, bức tranh đã được một người mua đi. Lương Tư Vũ cũng từng hỏi là ai, nhưng trợ lý của Lạc Khắc Luân chỉ nói là một vị khách không muốn tiết lộ danh tính. Về sau thời gian trôi qua, cô cũng dần quên mất chuyện này.

Cô chưa từng biết người đó lại là Thương Triệt.

Ngày hôm đó họ còn đang cãi nhau. Cãi đến mức dữ dội, đến mức cô tưởng rằng hai người sẽ không bao giờ còn tương lai.

Nhưng giờ đây, bức tranh ghi lại nét đẹp của cô lại lặng lẽ đứng trước mắt cô.

Vậy nên, khi cô giận dỗi, khi anh rời đi, khi hai người căng thẳng đến mức không ai chịu nhường, anh vẫn luôn giấu cô trong lòng.

Âm thanh piano bỗng vang lên, cả nhà hàng dần lan tỏa một bầu không khí lãng mạn dịu dàng.

Lương Tư Vũ quay đầu lại, liền thấy Thương Triệt đứng phía sau.

Anh đứng đó, đẹp trai và bình tĩnh, ánh mắt mang theo chút ý cười, đáp lại lời càu nhàu ban nãy của cô: “Bây giờ anh cầu hôn có còn kịp không, cô Lương?”

Hốc mắt vừa rồi còn hơi cay, Lương Tư Vũ lại bật cười: “Anh cố ý chọn chỗ này đúng không?”

Thương Triệt không phủ nhận: “Nói sai, làm sai thì phải quay lại chính nơi đó để làm lại.”

“……”

Ngày trước, lần đàm phán trước hôn nhân đầu tiên của họ, cũng là lúc nói đến chuyện ly hôn, chính là ở nhà hàng này.

Lúc vừa đến, Lương Tư Vũ đã nhận ra, chỉ là sợ gợi lại ký ức không vui nên không nói.

Không ngờ…

Anh lại muốn xoa dịu tiếc nuối, viết lại ký ức.

Lúc này AK con bỗng nhảy nhót dữ hơn, thân nhỏ cứ chui về phía sau bức tranh. Có kinh nghiệm vừa rồi, Lương Tư Vũ biết chắc phía sau có thứ gì đó, lập tức bước tới.

Thương Triệt còn chưa kịp ngăn, cô đã lấy ra một chiếc hộp nhẫn giấu phía sau bức tranh.

Thương Triệt: “……”

Mang theo con chó ngốc này đến có lẽ không phải quyết định sáng suốt, liên tục làm lộ bí mật.

Thực ra Lương Tư Vũ cũng đoán được là nhẫn. Cô cầm trong tay, vừa định tự mở thì ánh mắt chợt dừng lại trên chiếc hộp.

Hộp nhung đỏ sẫm, góc cạnh tròn trịa, không có trang trí cầu kỳ, chỉ in một logo tối giản ở góc: Lương Thụy Xương.

Đây là hộp chuyên dùng cho dòng nhẫn cưới của Lương Thụy Xương.

Tim Lương Tư Vũ đập mạnh.

Ánh đèn chiếu từ trên xuống, bao trùm hai người trong ánh sáng vàng ấm áp. Tiếng piano không biết từ lúc nào đã dừng lại, cả nhà hàng tĩnh lặng đến mức chỉ còn tiếng hô hấp đan xen của hai người.

“Chiếc nhẫn này, anh đã chuẩn bị từ lâu.” Thương Triệt lấy hộp nhẫn từ tay cô, bình tĩnh nói, “Nhân viên trong cửa hàng của em rất tốt, họ nói cho anh biết sở thích của em, cả kích cỡ nữa.”

“Anh gần như đã xem hết tất cả các mẫu trong cửa hàng, cuối cùng chọn chiếc này, định dùng nó để cầu hôn em.”

“……”

“Nhưng có thể là thời điểm không đúng, hoặc là ông trời cảm thấy anh vẫn chưa đủ tư cách, nên cuối cùng anh không thể trao nó cho em.”

Rất nhiều chuyện bất ngờ ùa về trong khoảnh khắc này. Suy nghĩ của Lương Tư Vũ như bị chặn lại, cả người rơi vào trạng thái ngơ ngác.

Cô chợt nhớ ra, khi tin ly hôn của họ bị tung ra, từng có một nhân viên của Lương Thụy Xương mà cô tưởng là tài khoản marketing nói rằng Thương Triệt rất yêu cô.

Hóa ra…

Lại nhớ đến những chuyện thú vị mà Lương Huệ Trân từng nói anh làm ở cửa hàng Trung Hoàn…

Mọi thứ nối lại với nhau, gần như trong chớp mắt, cô hiểu ra tất cả: “Vậy nên, món trang sức anh nói mua ở Lương Thụy Xương, là chiếc nhẫn này?”

Thương Triệt thừa nhận: “Đúng.”

“……”

Mắt cô dâng lên một tầng nước mỏng. Lương Tư Vũ nhìn anh, nhất thời không nói thành lời.

Cô không thể tin được, hóa ra từ rất sớm, anh đã có ý định tái hôn.

Còn những ấm ức, giận dỗi, buồn bã của cô trước kia, giờ nhìn lại lại trở nên thật vô nghĩa.

Họ đã bỏ lỡ quá nhiều.

Lúc này, Thương Triệt mở hộp nhẫn. Anh cúi đầu nhìn chiếc nhẫn kim cương bên trong, dù đã ngắm nó vô số lần trong những đêm dài, nhưng hôm nay, cuối cùng nó cũng được ra ánh sáng, xuất hiện trước mặt Lương Tư Vũ.

Và anh cuối cùng cũng có thể nói ra những lời đã giấu kín bấy lâu.

“Anh muốn ở bên em mãi mãi. Muốn mỗi buổi sớm hoàng hôn, mỗi dịp lễ, mỗi lần bốn mùa thay đổi, bên cạnh đều có em.”

“Không muốn chờ nữa, cũng không muốn bỏ lỡ nữa.”

Lời vừa dứt, không gian im lặng vài giây.

“Lương Tư Vũ.”

Yết hầu Thương Triệt khẽ chuyển động, giây sau, anh quỳ một gối xuống.

“Em có đồng ý cho anh thêm một cơ hội, để lần nữa cưới em không?”

Lương Tư Vũ nghe rõ tiếng tim mình đập, từng nhịp, từng nhịp, như chấn động cả lồng ngực.

Môi cô khẽ run, nước mắt xoay tròn trong hốc mắt. Khoảnh khắc này, cô như nhìn thấy hai người họ của hơn mười năm trước, lần đầu gặp nhau. Thời gian trôi qua, vòng vèo bao nhiêu, hóa ra ngay từ lần đầu ấy, định mệnh đã an bài, chỉ là họ đi một vòng rất xa mới quay lại bên nhau.

Cô hơi muốn khóc, khẽ quay mặt đi.

Nhưng AK con đứng bên cạnh nghiêng đầu nhìn, tưởng mẹ không đồng ý, bỗng bước lên một bước, co chân sau lại, “bịch” một tiếng, cũng quỳ xuống theo.

Hai “cha con chó” cứ thế mỗi người một bên, quỳ ngay ngắn chỉnh tề.

Thương Triệt: “?”

Lương Tư Vũ lại bị chọc cười, vừa khóc vừa cười, chính cô cũng thấy mình như đồ ngốc. Cô lấy điện thoại ra, tháo ốp lưng, rút từ phía sau một tấm ảnh.

Cô không nói gì, chỉ đưa tấm ảnh cho Thương Triệt.

Anh nhận ra đó là tấm ảnh polaroid ba người họ chụp ở Thượng Hải trước đây.

Như hiểu ra điều gì, anh lật mặt sau tấm ảnh.

Phía sau có hai dòng chữ.

Một dòng là do anh viết: “Mẹ à: ba muốn làm bạn trai của mẹ, mẹ đồng ý được không?”

Và bên dưới là một dòng chữ mới, nét bút phóng khoáng, thẳng thắn:

“Không cần làm bạn trai nữa, làm chồng được không?”

Thương Triệt: “……”

Khi anh ngẩng đầu lên lần nữa, một bàn tay thon trắng đã đưa đến trước mặt.

Trong mắt Lương Tư Vũ lấp lánh chút nước, ánh nhìn kiên định hướng về anh, khóe môi cong lên dịu dàng,

“Em đồng ý.”

Khoảng hơn 8 giờ 50 tối, ở phía bên kia thành phố, trên sống núi của Thái Bình Sơn, từng ngọn đèn bỗng lần lượt sáng lên, nối tiếp nhau như một dải đèn treo lơ lửng trên không trung.

Ngay sau đó, trên bầu trời cảng Victoria nở tung đóa pháo hoa đầu tiên. Ánh sáng vàng bạc đan xen phản chiếu trên mặt biển, những con phà kéo còi, du khách hai bên bờ đồng loạt giơ điện thoại lên, hướng về phía bầu trời mà reo lên: “Đẹp quá!”

Nhưng không ai biết, pháo hoa này là vì ai mà bắn.

Gần như cùng lúc, phía Cửu Long, tháp chuông cũng vang lên.

Chiếc chuông cổ đã mấy chục năm không được gióng, vậy mà lúc này lại trầm trầm vang lên ba tiếng, như đang thông báo một tin vui giữa bầu trời ồn ào.

Đèn sáng trên Thái Bình Sơn, pháo hoa trên vịnh Victoria, tiếng còi phà, tiếng chuông cổ… không ai biết tối nay Hồng Kông đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy tò mò, kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn sự náo nhiệt rực rỡ ấy.

Cho đến khi Sở giao dịch chứng khoán Hồng Kông và website chính thức của Tập đoàn Đỉnh Quân đồng thời đăng một thông báo tự nguyện.

Tiêu đề là:

Nội dung chỉ có vài dòng:

“Ban quản trị công ty vui mừng thông báo, Chủ tịch kiêm Giám đốc điều hành công ty, ông Thương Triệt, cùng với Giám đốc điều hành Công ty cổ phần Lương Thụy Xương, bà Lương Tư Vũ, dự định sẽ đăng ký kết hôn trong thời gian tới.

Ông Thương Triệt và bà Lương Tư Vũ quen biết từ nhỏ, từng có một cuộc hôn nhân chưa trưởng thành. Nay hai người quay lại bên nhau, chỉ vì tình cảm, không liên quan đến bất kỳ điều gì khác. Ông Thương Triệt cho biết, lần kết hôn trước là chuyện của hai gia tộc. Nhưng lần này, là Thương Triệt muốn cưới Lương Tư Vũ.

Cũng nhân đây xin cảm ơn bà Lương, đã vào lúc 20 giờ 52 phút tối nay, đồng ý tái hôn với ông.”

[Lời tác giả]

Triệt tử: Mọi người nhớ kỹ thời khắc này nhé, từ phút giây này, tôi chính thức là người đàn ông của Lương Tư Vũ rồi. ✨

Chúc mừng Triệt tử và Vũ Vũ!!! Aaaa!!!

Hôm nay phát bao lì xì hết!!

À giải thích chút: công ty niêm yết công bố thông tin có hai loại, bắt buộc và tự nguyện. Sau khi kết hôn thì phải công bố bắt buộc, còn kiểu chuẩn bị kết hôn như này, muốn công bố cũng được, xếp vào loại tự nguyện, chỉ là hơi chấn động và hơi “lố thôi =)) ngày mai là chương cuối rồi nha!