Khi bước ra khỏi Thuận Ký, biểu cảm trên mặt Lương Tư Vũ bình tĩnh như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Nhạc Hân cố tình nán lại phía sau hóng chuyện, một lúc sau mới theo lên xe, nói với cô: “Cái phòng riêng cậu định đặt hóa ra là do Thương Triệt đặt đấy.”
Lương Tư Vũ ôm AK con, không nói gì.
“Sau khi về cậu có liên lạc với anh ta không? Tên đó ghê thật, quen luôn gái Tây rồi.” Nhạc Hân nói được nửa chừng thì nhận ra sắc mặt cô không ổn, “Sao thế, ghen với chồng cũ à?”
Lương Tư Vũ như nghe chuyện cười, quay mặt đi, giọng cũng cao lên mấy phần: “Mình ghen cái gì?”
Nhạc Hân nghĩ lại cũng đúng. Tính cách Lương Tư Vũ cô hiểu rõ nhất, yêu ghét rõ ràng, dám làm dám chịu. Nếu còn để tâm Thương Triệt thì đã không ly hôn.
Nhưng nhìn kỹ lại, trong mắt cô rõ ràng có chút khó chịu.
Chẳng lẽ đây là kiểu đã chia tay mà vẫn còn chút chiếm hữu sao?
Nhạc Hân chưa từng trải qua, chỉ đành nổ máy hỏi: “Về nhà hay đi tăng hai?”
Lương Tư Vũ có chút bực bội: “Đến nhà cậu uống chút gì đi.”
Nhà Nhạc Hân có một hầm rượu nhỏ, bình thường mấy chị em thỉnh thoảng sẽ tụ tập uống chút vang đỏ. Nhạc Hân đáp “ok”, “Hay tối nay ở lại luôn, tiện kể mình nghe chuyện cậu với bạn trai mới.”
Lương Tư Vũ nhìn ra ngoài cửa sổ. Điện thoại trong túi vang lên hai tiếng báo tin nhắn.
Cô không động.
Chưa đầy hai phút sau lại có thêm một tin, cô vẫn không phản ứng.
Nhạc Hân vừa lái xe vừa nhắc: “Ngơ cái gì đấy, có người tìm cậu kìa.”
Lương Tư Vũ biết, cũng đoán là Thương Triệt, nhưng lúc này lại chẳng muốn xem anh nói gì.
Người phụ nữ nước ngoài kia gọi tên anh tự nhiên như thế, ôm AK con cũng rất quen thuộc, Lương Tư Vũ cảm thấy trực giác của mình không sai, họ tuyệt đối không phải bạn bè bình thường, thậm chí có thể đã từng sống cùng nhau rất lâu.
Cô hít sâu một hơi, tự nhắc mình bình tĩnh. Cô không phải kiểu phụ nữ suy diễn lung tung, chỉ vì một cách xưng hô, một câu nói hay một hình ảnh mà nổi cơn.
Nhưng…
Người đó gọi anh là Casper.
Gọi thân mật như vậy, rốt cuộc là quan hệ gì?
Là người yêu của anh khi ở nước ngoài sao?
Thậm chí Thương Triệt còn vì cô ta mà từ chối ăn tối với mình.
Nghĩ đến đây, Lương Tư Vũ càng bực.
Suốt bảy năm anh ở nước ngoài, cô hoàn toàn không biết gì. Giờ phút này, trong lòng cô dâng lên một cảm xúc rất lạ, nặng nề đè trong ngực, chính cô cũng không biết nên gọi là gì.
Một loại bất an và ghen tuông âm ỉ, sắc nhọn.
AK con tuy không hiểu vì sao gặp ba mà không được chơi cùng, nhưng dường như cũng cảm nhận được áp suất thấp của mẹ, ngoan ngoãn nằm trong lòng cô, thỉnh thoảng rên ư ử hai tiếng, chỉ dám lén liếc lên.
Điện thoại lại vang lên một tiếng. Lương Tư Vũ cuối cùng cũng lấy ra, mở màn hình.
Đúng là tin nhắn của Thương Triệt.
[Đừng nghĩ lung tung, lát nữa anh giải thích.]
[Thôi, anh qua tìm em.]
[Ở đâu.]
[Trả lời anh.]
Ngón tay cô khẽ động, không nói gì, nhưng gửi địa chỉ nhà Nhạc Hân cho anh.
Mười lăm phút sau, cô đến nơi.
Nhạc Hân sống ở đường Thọ Sơn Thôn, đường đi uốn lượn, người ngoài gần như không nhìn thấy toàn cảnh nhà, độ riêng tư cực cao.
Lương Tư Vũ cũng lâu rồi chưa đến đây.
Thương Triệt không nhắn thêm gì nữa. Cô cũng không hỏi, nghĩ rằng anh vẫn đang ăn tối với người phụ nữ xinh đẹp kia, trong lòng lại càng nặng nề.
Cô ngồi ở khu salon ngoài hầm rượu chờ. Nhạc Hân vào khu trữ rượu chọn một chai, đang quay lại thì nhận được một cuộc gọi. Nghe vài câu, cô lập tức chạy về phía Lương Tư Vũ, che ống nghe lại nói nhỏ: “Trời ơi, sao Thương Triệt tìm tới đây rồi?”
Lương Tư Vũ khẽ hít một hơi: “Mình gọi.”
“?” Nhạc Hân ngơ luôn, đầu như đứng hình, “Khoan đã, cậu với anh ta…”
“Xin lỗi A Hân.” Lương Tư Vũ cúi đầu, “Cho mình mượn nhà một chút.”
Chỗ ở của Nhạc Hân cực kỳ kín đáo, lại là địa điểm trung gian, để hai người gặp nhau ở đây là cách an toàn nhất lúc này.
“……” Nhạc Hân cạn lời, quay ra dặn bảo vệ cho vào.
Rất nhanh, Thương Triệt được dẫn đến hầm rượu. Anh không vào ngay, đứng ở cửa nhìn Lương Tư Vũ vài giây.
Giữa họ là Nhạc Hân.
Và AK con.
Chỉ đến khi nhìn thấy cô, lòng anh mới hơi yên lại, hít một hơi rồi bước tới bên cạnh: “Đi nhanh thế làm gì.”
Lương Tư Vũ không nhìn anh: “Không thì sao, ở lại làm kỳ đà cản mũi buổi hẹn của anh với mỹ nữ à?”
“……”
Nhạc Hân đứng bên cạnh mở to mắt, cảm giác vừa nghe được chuyện gì đó cực kỳ to, giả vờ bế AK con nhưng thực chất tai dựng thẳng lên hóng.
Giọng điệu châm chọc của Lương Tư Vũ khiến Thương Triệt bất giác bật cười, đưa tay kéo tay cô: “Lương Tư Vũ, em cũng biết ăn giấm à?”
Lương Tư Vũ hất tay anh ra, quay lưng lại: “Ăn cái đầu anh.”
Thương Triệt đành giữ vai cô xoay người lại, giải thích: “Trước đó anh có nói sẽ giới thiệu em gặp một bậc bề trên, người em thấy là con gái của ông ấy. Vừa rồi chỉ là bữa ăn nhẹ sau khi đón sân bay thôi.”
“Nhưng giờ anh bỏ cả bữa chưa ăn xong để chạy đến tìm em rồi.”
“Ồ.” Lương Tư Vũ không tỏ vẻ gì, “Nếu không đụng phải em thì ai biết tối nay thiếu gia Thương bận cái gì.”
Thương Triệt im lặng hai giây, bỗng khẽ cười: “Em thật sự không tin anh, hay chỉ là muốn anh dỗ em?”
Lương Tư Vũ cũng không giả vờ nữa, trực tiếp giơ tay đánh anh hai cái: “Đừng có cười hề hề với em. Hôm nay anh không nói rõ thì chia ngay lập tức.”
Nhạc Hân đứng bên cạnh giả vờ vuốt chó mà lại lần nữa sốc nặng.
Hóa ra bạn trai mới vẫn là Thương Triệt?
Hai người này rốt cuộc đang chơi trò gì vậy!
Thương Triệt nghe không nổi chữ “chia tay”, lập tức nghiêm túc lại: “Chị ấy tên Ivy, là một người rất dịu dàng, giống như chị gái vậy.”
“Ý là em không dịu dàng, nên tối nay anh giành phòng riêng của em để đi ăn với chị gái dịu dàng?”
“Anh đặt từ hôm qua rồi, không biết hôm nay em cũng muốn đến Thuận Ký.” Thương Triệt vô duyên vô cớ lại gánh thêm tội, bất lực nói, “Vốn dĩ bậc bề trên cũng sẽ tới, nhưng sau khi xuống máy bay còn có việc nên chỉ có hai bọn anh.”
“Bề trên không đến mà hai người vẫn đi ăn?”
“……”
“Rõ ràng là anh muốn đi ăn với người ta.”
“……”
Thương Triệt đột nhiên phát hiện, dù anh giải thích thế nào thì qua tai Lương Tư Vũ cũng thành càng che càng lộ.
Anh có chút bất lực, giọng càng mềm hơn: “Đó là người anh gọi là chị, chị ấy lớn hơn anh ba tuổi.”
“Thế thì hợp quá rồi, nữ hơn ba tuổi như ôm vàng, chị gái trưởng thành với cún con kém tuổi, chuẩn bài.”
“……”
Thương Triệt há miệng, thật sự không biết nói gì nữa, quay sang nhìn Nhạc Hân.
Nhạc Hân đang hóng chuyện cực kỳ hăng, bị ánh mắt anh bắt gặp, lập tức giả vờ tiếp tục vuốt AK con: “Nhìn tôi làm gì, tôi không nghe gì hết, cũng không biết gì đâu.”
“Ý tôi là…” Thương Triệt hất cằm về phía cửa, “có thể để tôi nói riêng với Tư Vũ vài câu không?”
Nhạc Hân: “…”
Cô hừ một tiếng, lẩm bẩm ôm AK con đứng dậy đi ra ngoài:
“Đúng là hai người ghê thật, mượn nhà tôi để yêu đương, còn bắt tôi trông chó. Chuyện này xong không có phí bịt miệng là chưa xong đâu.”
Đợi cô đi rồi, Thương Triệt mới cúi xuống nhìn Lương Tư Vũ, xoa xoa má cô: “Em đang nghĩ cái gì vậy, nào là chị gái trưởng thành với cún con kém tuổi.”
Lương Tư Vũ vừa định tiếp tục công kích, thì anh đột nhiên kéo cô vào lòng: “Nếu có làm cún, anh cũng chỉ làm cún của riêng Lương Tư Vũ.”
“……”
Lương Tư Vũ thừa nhận khóe môi mình khẽ cong lên vì câu nói đó, nhưng vẫn giãy ra: “Sao em không biết anh có người chị này? Cô ấy còn quen AK con, cảm giác hai người không phải bạn bè bình thường.”
“Đương nhiên không phải bạn bình thường.” Thương Triệt thẳng thắn thừa nhận, “Ivy và ngài ấy đều là người nhà rất quan trọng của anh.”
“Ngài?”
Thương Triệt vốn không định giới thiệu vội như vậy, nhưng lúc này Lương Tư Vũ đã hiểu lầm, anh cũng không để ý hoàn cảnh nữa: “Ivy là con gái lớn của gia tộc Evel ở Mỹ, chắc em có nghe qua.”
Lương Tư Vũ khẽ mở to mắt.
Cái tên này có thể không quá quen với người bình thường, nhưng trong tầng lớp như nhà họ Lương hay họ Thương thì đã sớm nghe qua. Một trong những tập đoàn lâu đời nhất New York, lịch sử còn lâu hơn cả Phố Wall. Nếu Đỉnh Quân và Lương Thụy Xương là hào môn lâu đời của Hồng Kông, thì Evel chính là đế chế tư bản trải khắp Âu Mỹ Á.
“Chuyện trung tâm Hằng Phong gần đây em chắc cũng biết.” Đã đến mức này, Thương Triệt không muốn giấu nữa, “Thương Thanh Lâm âm thầm làm rất nhiều động tác. Lần này ngài đến Hồng Kông, một là vì chuyện đó, hai là cũng muốn…”
Anh hơi dừng lại, nhìn cô: “Gặp chúng ta.”
Lương Tư Vũ sững người: “Chúng ta?”
Cô chợt nhớ lại rất lâu trước đây, anh từng nói đi New York thăm một bậc bề trên bị bệnh, chẳng lẽ là người này?
Quá nhiều thông tin dồn đến cùng lúc khiến đầu óc cô có chút rối loạn, nào là tập đoàn Mỹ, nào là Thương Thanh Lâm, giờ còn thêm việc Thương Triệt gặp rắc rối.
Lúc này cô không còn tâm trí ghen nữa, lo lắng hỏi: “Thế chuyện bên công ty anh có giải quyết được không?”
“Không biết.” Thương Triệt cố ý nói nhẹ nhàng, “Không giải quyết được thì thôi không làm nữa, làm cún của em. Em nuôi AK con thì nuôi thêm anh luôn.”
Lương Tư Vũ vừa bất lực vừa buồn cười, đánh anh một cái: “Anh nghĩ đẹp quá nhỉ.”
Thấy cô cuối cùng cũng cười, Thương Triệt mới thở phào, kéo cô vào lòng, nói khẽ: “Lần này là anh sai, không nói rõ trước với em. Sau này gặp ai anh cũng báo trước.”
Anh ôm rất chặt: “Nhưng không được tùy tiện nói chia tay nữa.”
Lương Tư Vũ mím môi, cũng dần bình tĩnh lại.
“Thỉnh thoảng cũng phải cho em được làm nũng kiểu đại tiểu thư chứ.”
“Thỉnh thoảng cũng phải…” Cô ngập ngừng, nói nhỏ, “Cho em được ghen một chút.”
Trái tim Thương Triệt lại mềm nhũn. Anh thật sự không có cách nào chống đỡ trước Lương Tư Vũ như vậy. Dù biết đang ở nhà Nhạc Hân, không thích hợp, không nên, anh vẫn không kìm được cúi xuống hôn cô.
Sau khi ghen, dường như đôi môi cô càng ngọt hơn, đầu lưỡi mềm mại khiến anh gần như không muốn buông.
Cuối cùng vẫn là Lương Tư Vũ đẩy anh ra trước: “…Được rồi.”
Cô vẫn còn chút lương tâm: “A Hân còn ở ngoài.”
Thương Triệt: “Thế chúng ta về trước nhé?”
Lương Tư Vũ lắc đầu: “Hôm nay em ở lại đây.”
Dù bị bỏ rơi khá phũ, nhưng Thương Triệt nghĩ như vậy cũng tốt. Anh còn phải quay lại khách sạn, vừa rồi rời đi vội như vậy, bỏ lại Ivy, dù đối phương không để ý, với phép tắc của anh vẫn là thất lễ.
“Vậy mai anh đến đón em.”
“…Ừ.”
Khi Thương Triệt mở cửa rời đi, Nhạc Hân vẫn đang chơi với AK con. Anh đi qua cũng bế con trai một cái: “Hôm khác ba lại đến tìm con.”
Sau đó quay sang nói với Nhạc Hân: “Cảm ơn, lần sau tôi mời cô ăn cơm.”
“Không phải chứ, thế là xong à?” Nhạc Hân cạn lời, hướng theo bóng lưng anh hét lên: “Thương Triệt, anh đừng hòng dùng một bữa cơm mà qua mặt tôi! Tin mai tôi tung hết chuyện của anh ra không!”
Nói xong, cô quay lại phòng, khoanh tay nhìn Lương Tư Vũ: “Nói đi, rốt cuộc hai người lại lén lút quay lại với nhau từ lúc nào?”
“…… A Hân.” Lương Tư Vũ im lặng ngồi xuống sofa, bỗng thở dài, “Cậu biết lúc đó vì sao Thương Triệt lại đi New York, còn đi một mạch bảy năm không về không?”
Nhạc Hân: “Không biết, sao vậy?”
Nhưng chính Lương Tư Vũ cũng không biết.
Cô hoàn toàn không biết gì về bảy năm đó của anh.
Tối nay tiếp nhận quá nhiều thông tin, Lương Tư Vũ bỗng cảm thấy Thương Triệt lại có thêm một tầng xa lạ vi diệu. Cô tin tình cảm của hai người là thật, nhưng bảy năm cô vắng mặt, anh sống trong một thế giới cô chưa từng biết, chưa từng chạm tới, điều đó khiến cô có chút khó chịu.
Cảm giác ấy không hẳn là ghen, có lẽ là một loại ghen tị. Nhưng dần dần, sự ghen tị ấy lại biến thành một nỗi tiếc nuối khó gọi tên.
Hai người đã bỏ lỡ nhau suốt bảy năm.
Từ năm mười bảy tuổi, đến hai mươi bốn tuổi.
Nếu lúc mười bảy tuổi, một trong hai người chịu chủ động nói một câu, bước lại gần thêm một bước, liệu có kết quả khác không?
—
Đêm đó, Lương Tư Vũ và Nhạc Hân nói chuyện đến tận ba giờ sáng mới ngủ. Sáng hôm sau còn đang ngủ thì nhận được tin nhắn của Thương Triệt, nói trưa nay hẹn ăn với ba con nhà Evel, sẽ đến đón cô.
Lương Tư Vũ lập tức dậy chuẩn bị. May mà trong tủ đồ của tiểu thư Nhạc Hân cũng có vô số quần áo hàng hiệu chưa bóc tem. Cô chọn một chiếc váy dài qua gối thanh lịch. Đứng trước gương thử đồ, Nhạc Hân còn trêu: “Sao thế, Thương Triệt dẫn cậu đi ra mắt gia đình à?”
Dù không phải gặp Thương Hoằng Viễn, nhưng Lương Tư Vũ quả thật có cảm giác như vậy.
Trong giọng Thương Triệt, sự kính trọng dành cho Evel còn vượt xa người ba ruột kia.
Hơn nữa, dù không phải ra mắt, thì với thân phận người đứng đầu gia tộc Evel, việc cô, người kế thừa tương lai của Lương Thụy Xương, đi gặp cũng là chuyện cần chuẩn bị kỹ càng.
9 giờ sáng, vừa ăn sáng xong với Nhạc Hân, Kenneth đột nhiên gọi điện, nói đã đến trước nhà.
Lương Tư Vũ hơi ngạc nhiên: “Không phải ăn trưa sao, sao sớm vậy?”
Kenneth trầm ngâm một chút: “Ngài muốn gặp cô trước.”
“……”
Cùng lúc đó, trong phòng suite khách sạn, Evel đang xem gì đó trên máy tính. Chuông cửa vang lên, Ivy ra mở.
Lương Tư Vũ đi thang máy riêng lên thẳng, thấy người mở cửa là Ivy, cô khựng lại vài giây, rồi vẫn thoải mái chào: “Hello, Ivy.”
Ivy buộc tóc nâu vàng gọn phía sau, thấy cô liền mỉm cười: “Tối qua chúng ta đã gặp rồi, mời vào.”
Nhắc đến tối qua, Lương Tư Vũ hơi ngượng, đáp lại bằng tiếng Anh trôi chảy: “Xin lỗi, tối qua em có chút thất lễ.”
Ivy xua tay: “Casper đã nói với chọ rồi, phải là tôi xin lỗi mới đúng, đã không nhận ra em ngay từ đầu.”
Theo cô đi vào phòng, Lương Tư Vũ hơi ngạc nhiên: “Chị biết em sao?”
“Tất nhiên.” Ivy mỉm cười, hạ giọng như chia sẻ bí mật giữa phụ nữ, “Lần trước Casper đến New York đã cho bọn chị xem ảnh của em.”
Lương Tư Vũ: “……”
Tim Lương Tư Vũ bất giác đập nhanh hơn. Cô không ngờ Thương Triệt đã sớm giới thiệu mình với họ.
Trong khi cô lại hoàn toàn không biết gì.
“Ba chị đang đợi em bên trong, đừng lo, ông là người rất tốt.” Ivy vỗ nhẹ tay cô, như an ủi, cũng như động viên.
Lương Tư Vũ bước vào phòng ngủ chính, thấy một người đàn ông trung niên đứng trước cửa sổ sát đất.
Evel mặc bộ vest xám đậm, không thắt cà vạt, cổ áo mở một cúc, phong thái quý ông cổ điển. Nghe tiếng động, ông quay lại, đánh giá cô vài giây rồi mỉm cười: “Cô bé, cháu giống hệt trong ảnh, rất xinh đẹp.”
Lần đầu gặp người đứng đầu một tập đoàn cổ xưa như vậy, khí chất của ông quá mạnh, dù đã chuẩn bị tâm lý, Lương Tư Vũ vẫn không tránh khỏi có chút căng thẳng.
“Ngài Evel.” Cô lịch sự đưa tay, “Rất vui được gặp ngài.”
Ông bắt tay nhẹ, ra hiệu cô ngồi.
“Xin lỗi vì đã chiếm thời gian buổi sáng của cháu.” Evel nói rất lịch thiệp, “Ta chỉ muốn nói chuyện riêng với cháu một chút khi Casper không có mặt.”
Lương Tư Vũ hơi căng thẳng, dù không biết ông muốn nói gì, vẫn gật đầu.
“Lần này ta đến Hồng Kông, tuy có công việc, nhưng thực ra là muốn hỏi Casper có muốn cùng ta về New York không. Cháu biết đấy, ta đã già rồi, cần nó và Ivy giúp đỡ.”
Lương Tư Vũ sững người: “…Về New York?”
“Đúng vậy.” Evel dừng một chút, “Tất nhiên, mọi quyết định vẫn là ở nó.”
Lương Tư Vũ im lặng.
“Ta rất tò mò, trước đây Casper là người không bao giờ chủ động theo đuổi tình cảm.” Evel nhìn cô, “Nhưng với cháu thì lại khác. Vì sao? Cháu đã thay đổi nó.”
Lương Tư Vũ mở miệng, chính cô cũng không biết mình đã thay đổi anh từ lúc nào.
“Nó có từng nói với cháu về gia đình mình chưa?” Evel đột nhiên hỏi.
Cô lắc đầu.
“Ồ~ đứa trẻ này vẫn lạnh lùng như vậy.” Evel vỗ chỗ bên cạnh, ra hiệu cô ngồi gần hơn, “Lại đây, cháu nên biết tất cả.”
……
Khi Lương Tư Vũ ngồi xuống, cô không hề ngờ rằng mình sẽ nghe những điều tiếp theo. Giọng Evel vẫn bình thản, thậm chí nhẹ nhàng, như đang kể một câu chuyện. Nhưng đến cuối, tai cô dường như không còn nghe thấy gì nữa.
Cô nhìn thấy môi ông đang động, thấy nụ cười nhàn nhạt trên mặt ông, nhưng từng câu từng chữ rơi xuống lại xa lạ đến vậy.
Ngón tay cô siết chặt lấy vạt váy trên đầu gối.
Như đang cố kìm nén điều gì đó.
“Xem đi,” giọng Evel bỗng rõ ràng trở lại, “Nó rất giỏi đúng không, một mình đi qua tất cả.”
Lương Tư Vũ không trả lời.
Trái tim như bị rút rỗng, đến cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Cô không dám tin những gì mình vừa nghe, lồng ngực đau nhói từng đợt. Mở miệng rất lâu mới tìm lại được giọng nói, nhưng chỉ hỏi được một câu: “Anh ấy đâu rồi ạ?”
Evel nhìn cô: “9 giờ sáng, anh trai của Casper vì chuyện trung tâm Hằng Phong đã triệu tập hội đồng quản trị, đề nghị tất cả cổ đông bãi nhiệm mọi chức vụ của nó tại Đỉnh Quân.”
Ông nhún vai: “Đứa trẻ đáng thương, giờ chắc đang chiến đấu rồi.”
“……”
9 giờ 10, Thương Triệt vẫn còn gọi điện cho cô, bình thản hẹn ăn trưa, hoàn toàn không nhắc đến chuyện công ty.
Mà lại là chuyện lớn như vậy!
“Xin lỗi ngài.” Lương Tư Vũ đột ngột đứng dậy, giọng có chút run, “Cháu phải đi trước.”
Sau khi tiếng bước chân của cô biến mất ngoài cửa, Ivy mới bưng một tách cà phê bước vào, đưa cho ba mình: “Tại sao lại dọa cô Lương? Rõ ràng Casper có thể tự xử lý mọi chuyện.”
Evel nhận cà phê, thong thả nhấp một ngụm: “Ba giúp họ làm quả dưa này ngọt hơn một chút, không tốt sao?”
Trời ạ, ông bay xa như vậy đến Hồng Kông, chẳng lẽ thật sự chỉ để du lịch.
[Lời tác giả]
Ông trùm cáo già: Ta đến để bẻ dưa cho ngọt. Không ăn hết quả dưa này ta không về!
Chương sau chuẩn bị có cảnh bá đạo bảo vệ bạn trai rồi!!