Bí Mật Ẩn Nhiệt - Tô Tiền Tiền

Chương 11: Váy ngủ gợi cảm

Trang nhất mục giải trí của truyền thông Hồng Kông sáng nay bị chiếm trọn bởi tin nữ minh tinh Thù Địch nhập viện vì viêm ruột thừa cấp tính.

Tin tức nóng đến mức điện thoại của Kenneth cũng nhận được thông báo đẩy. Lúc dừng đèn đỏ, anh nói với Thương Triệt:

“Ngôi sao này hình như là đại diện thương hiệu của cô Lương.”

“Vậy à.” Thương Triệt đáp hờ hững, rõ ràng không hứng thú với chuyện showbiz.

Kenneth lái xe một lúc, lại nói: “Thật ra đôi khi phụ nữ nói không, chưa chắc đã là không.”

Thương Triệt không ngẩng đầu, giọng vẫn thản nhiên: “Lại định phân tích cái gì nữa đây.”

Kenneth đi thẳng vào vấn đề: “Lúc nãy nếu ngài dừng lại chờ cô Lương, tôi nghĩ cô ấy sẽ lên xe.”

“Thì sao.”

Kenneth bị hỏi ngược đến sững lại: “Tôi đang nói là, có thêm cơ hội ở bên nhau, biết đâu hai người—”

“Không cần.”

Thương Triệt cắt ngang.

Việc Lương Tư Vũ đề nghị giữ khoảng cách hôm nay lại trùng khớp với suy nghĩ của anh. Anh cũng không muốn lặp lại tình huống như tối quam trong một mối quan hệ vốn không nên tồn tại, lại nảy sinh những suy nghĩ càng không nên tồn tại hơn, vừa vô lý vừa nực cười.

Bên kia, Lương Tư Vũ dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến công ty.

Thù Địch là điểm nhấn lớn nhất cho lễ khai trương flagship tại Thượng Hải, việc cô vắng mặt là một sự cố PR nghiêm trọng. Dù bệnh tật là ngoài ý muốn, nhưng trải nghiệm tiêu cực của khách hàng cuối cùng vẫn do thương hiệu gánh chịu.

Trong văn phòng, bộ phận PR, marketing, thậm chí cả quản lý cửa hàng flagship tại Hồng Kông đều có mặt để bàn phương án giải quyết.

“Đã xác nhận Thù Địch ít nhất một tuần nữa mới có thể tham gia hoạt động đơn giản. Cư dân mạng đại lục đã có người biết tin, hiện phản hồi nhìn chung vẫn tích cực, đều chúc cô ấy mau hồi phục.”

“Nhưng không thể phủ nhận, chúng ta đã mất đi một lượng lớn người theo dõi và độ nóng của sự kiện.”

Quản lý PR báo cáo xong, Lương Tư Vũ trầm ngâm một lúc rồi nói: “Đăng thông báo trên tài khoản chính thức, nói rõ Thù Địch vắng mặt vì lý do sức khỏe, nhưng lễ cắt băng vẫn diễn ra đúng lịch. Đồng thời khởi động phương án dự phòng, công bố sẽ có một khách mời bí ẩn chưa từng tiết lộ xuất hiện. Ngoài ra, tất cả khách tham dự hôm đó đều sẽ nhận được một món quà kỷ niệm đặc biệt.”

Dù mới 24 tuổi, nhưng Lương Tư Vũ rất có đầu óc kinh doanh. Sau khi tốt nghiệp, cô chủ động lập công ty để rèn luyện. Tầm nhìn tốt, biết marketing, biết nắm bắt xu hướng, những tình huống bất ngờ kiểu này, cô không phải lần đầu gặp.

Địch Ngọc, người theo sát dự án từ đầu, có chút mơ hồ: “Khách mời bí ẩn chưa công bố? Là ai?”

Các quản lý khác cũng nhìn cô với ánh mắt tương tự.

Địch Ngọc bỗng sáng mắt: “Cậu ba à?”

Mọi người lập tức đầy mong đợi nhìn Lương Tư Vũ.

Cô có chút bất lực: “…Mọi người rất muốn anh ấy tham dự sao?”

Quản lý PR nói: “Không phải chúng tôi muốn, mà xét tình hình hiện tại, cậu ba đúng là lựa chọn phù hợp nhất. Nghĩ mà xem, khi đại diện thương hiệu không thể có mặt, chồng cô đích thân xuất hiện cùng vợ, thể hiện sự ủng hộ tuyệt đối, hiệu ứng truyền thông đó còn mạnh hơn bất kỳ hợp đồng quảng cáo nào. Hơn nữa, dù không xét thân phận chồng của cô, với vị thế của gia tộc Thương và tập đoàn Đỉnh Quân, anh ấy hoàn toàn đủ sức đảm nhiệm vai trò khách mời.”

Quản lý cửa hàng tại Landmark cũng nói: “Gần đây có khách du lịch đại lục hỏi liệu hai người có cùng xuất hiện ở Thượng Hải không. Họ khá tò mò.”

Địch Ngọc lập tức phụ họa: “Ai mà không thích xem vợ hát chồng phụ họa chứ? Hơn nữa cậu ba trẻ, đẹp trai, chắc chắn sẽ thu hút thêm khách nữ.”

Bị công kích từ bốn phía, Lương Tư Vũ khẽ hít một hơi, xoay ghế đi.

Thật ra, với tư cách người thừa kế được đào tạo từ nhỏ, cô hiểu rõ hơn ai hết giá trị truyền thông khi vợ chồng cùng xuất hiện. Đối với nhân viên và đối tác ở đại lục, hình ảnh hai người đồng lòng cũng là một dạng khích lệ.

Nhưng mà, nhưng mà…

Đầu óc Lương Tư Vũ rối tung. Sau khi cân nhắc vô số phương án, cô nói: “Cứ làm theo lời tôi, đăng thông báo trước.”

Mọi người nhìn nhau, đành gật đầu làm theo. Dù không biết khách mời bí ẩn là ai, thậm chí không chắc có thật hay không, nhưng không ai nghi ngờ năng lực của vị tiểu thư này.

Cô đã nói có, thì đến lúc đó nhất định sẽ có.

Thông báo được đăng trong giờ vàng, phản ứng đúng như dự đoán. Việc Thù Địch vắng mặt là sự thật, nhưng khách mời bí ẩn lại kéo nhiệt độ thảo luận trở lại.

“Khách mời bí ẩn? Có phải nghệ sĩ khác cùng công ty không?”

“Haha tự nhiên có cảm giác mở blind box.”

“Hy vọng không phải tìm đại người thay thế nhé.”

“Chắc là phương án khẩn cấp, nhưng lại càng tò mò hơn rồi.”

“Fun fact: chủ thương hiệu Lunaris là tiểu thư nhà Lương Thụy Xương.”

“+1, chồng cô ấy là cậu ba nhà Thương, chính là tập đoàn Đỉnh Quân đó. Nghe nói ngoài đời còn đẹp trai hơn cả sao nam.”

“Có khoa trương vậy không? Cho xem ảnh đi.”

“Tôi cũng muốn xem.”

“Ảnh đâu? Comment toàn đòi xem?”

Nhìn khu bình luận lệch hẳn sang tò mò về Thương Triệt, Lương Tư Vũ càng đau đầu.

Trong tình huống này, ai cũng sẽ nghĩ việc nhờ chồng là tiện nhất. Mà Thương Triệt đúng là lựa chọn PR tốt nhất. Nếu đến lúc này mà vợ chồng không cùng nhau đối mặt, cô thật sự không biết lấy gì để bịt miệng thiên hạ.

Lương Tư Vũ cúi đầu, hai tay luồn vào tóc, mái tóc đen trượt qua kẽ tay. Một lúc sau, cô như mèo xù lông, vò tóc rối tung.

Rất lâu sau, đại tiểu thư mới như tự thuyết phục được bản thân, lấy điện thoại ra, mở khung chat với Thương Triệt.

Cuộc trò chuyện vẫn dừng ở câu “giữ khoảng cách” ban sáng của cô.

Ngón tay cô lơ lửng trên màn hình một lúc, cuối cùng mượn cớ đề nghị tối qua của anh, bình thản nhắn: [Tối nay tôi sẽ mang quần áo qua.]

Thực ra, với tuyên bố như vậy, cô đương nhiên đã có phương án giải quyết. Chỉ là cả công ty đều trông đợi vào Thương Triệt, nhiều ánh mắt như vậy nhìn vào, dù không muốn, cô cũng phải cắn răng diễn tiếp vở kịch này. Nếu không, rất dễ bị dị nghị.

Phản hồi của Thương Triệt vẫn ngắn gọn: [Được.]

Dù cả hai đều tỏ ra như chưa có chuyện gì xảy ra, nhưng sự ngượng ngùng vẫn bao trùm. Lương Tư Vũ vốn quen muốn gì được nấy, giờ lại có chút không chắc, liệu đám mây thất thường mang tên Thương Triệt kia có chịu thuận theo ý mình hay không.

6 giờ tối, Lương Tư Vũ tan làm về nhà.

Việc mang đồ sinh hoạt qua là do Thương Triệt đề xuất từ hôm qua. May mà có cái cớ này, nếu không cô nhất thời cũng không tìm được lý do hợp lý để gặp anh.

Trong phòng thay đồ có rất nhiều quần áo và giày dép còn chưa bóc tem, có cái do các thương hiệu tặng, cũng có cái tự cô mua về nhưng chưa kịp mặc. Lương Tư Vũ tiện tay ôm một ít nhét vào vali, rồi tự lái xe đến căn nhà tân hôn.

Bên này, ngoài Kenneth còn có năm sáu người giúp việc, đều là người từng theo Thương Triệt ở nước ngoài, kín miệng khỏi nói, chuyện Lương Tư Vũ ra vào đã sớm quen thuộc.

Lần trước cô đến quá vội, lần này vừa bước vào cửa, đã có người mang dép da cừu mềm mại đến cho cô: “Bà chủ.”

Đồng thời nhận lấy vali của cô: “Ông chủ đã dặn trước, biết cô sẽ đến. Để tôi lo.”

Lương Tư Vũ nhìn quanh một vòng: “Anh ấy đâu rồi?”

“Ông chủ ở trên lầu.”

Ý của Thương Triệt rất rõ, cô chỉ cần để đồ lại, sẽ có người sắp xếp.

Với hai người vừa sáng nay còn nói sẽ giữ khoảng cách, cách xử lý này đúng là hợp lý nhất. Nhưng bây giờ tình hình đã khác.

“Đem lên cho tôi.” Lương Tư Vũ đi thẳng vào thang máy.

Đến trước cửa phòng ngủ, người giúp việc đặt vali xuống bên cạnh cô rồi lặng lẽ rời đi. Lương Tư Vũ hơi ngẩng cằm, lại hắng giọng, hiếm khi lịch sự gõ cửa hai cái rồi mới bước vào.

Trong phòng ánh đèn vàng ấm áp. Thương Triệt đã thay đồ ở nhà, ngồi trên sofa. Sự sắc bén thường ngày của anh có phần dịu đi, nhưng thần sắc vẫn nhàn nhạt, không nhìn ra cảm xúc.

Trong lòng anh là một chú Schnauzer, đang vươn cổ nhìn Lương Tư Vũ.

Nếu nói trong căn nhà này có gì khiến Lương Tư Vũ thấy hài lòng, thì chắc là con chó tên AK này.

Lần đầu gặp nó, nó đeo kính bảo hộ màu đen, mặc áo khoác streetwear, cực kỳ ngầu mà nhìn cô.

Khi đó Lương Tư Vũ còn nghĩ, con chó gì mà giống Thương Triệt thế này.

Chính xác hơn, trên người AK con chỉ còn bóng dáng của Thương Triệt ngày trước. Từ khi anh từ nước ngoài trở về, cô luôn cảm thấy anh đã thay đổi, nhưng không nói ra được.

Thấy cô bước vào, Thương Triệt ngẩng mắt nhìn, không nói gì, nhưng ánh mắt đã rõ ràng: Chỉ để đồ thôi mà cũng cần đích thân đến?

Lương Tư Vũ mím môi.

So với chuyện tình cảm cá nhân, cô coi trọng sự nghiệp hơn. Hiện tại phương án vợ chồng cùng xuất hiện rõ ràng có lợi nhất, nên chút thể diện, cũng không phải không thể tạm gác sang một bên.

Hai người nhìn nhau vài giây, cô chậm rãi kéo vali vào phòng thay đồ, dùng giọng nũng nịu đến mức chính mình cũng nổi da gà nói: “Nhìn gì, không qua giúp à?”

Thương Triệt: “?”

Sáng nay còn ra lệnh giữ khoảng cách, giờ lại là ý gì?

Còn nữa, cô đang làm nũng với anh?

AK trong lòng anh sủa một tiếng, tự giác nhảy xuống, như thúc giục anh đi giúp Lương Tư Vũ.

Thương Triệt vốn không muốn để ý, nhưng dừng lại một chút, vẫn bất đắc dĩ đứng dậy đi theo.

Phòng thay đồ chính nằm ngay trong phòng ngủ của hai người, thông với giường và phòng tắm, chủ yếu treo quần áo thường ngày. Những lễ phục, trang sức, thì có phòng trưng bày riêng ở tầng trên.

Hiện tại trong phòng toàn là quần áo của Thương Triệt, sơ mi đen trắng xám, khu vest toàn màu đen, phân loại theo chất liệu và cắt may, treo ngay ngắn không chút sai lệch.

Chỉ có khu đồ ở nhà bằng vải cotton mềm mại là phá vỡ sự quy củ đó, mang lại cảm giác trẻ trung, thoải mái.

Nhưng tổng thể vẫn quá đơn điệu.

Lương Tư Vũ mở vali, bên trong là từng túi giấy đủ màu sắc tinh xảo: “Treo ở đâu?”

Thương Triệt đút tay túi quần, dựa vào cửa đáp: “Tùy.”

Lương Tư Vũ không động, chỉ chớp mắt: “Tôi có thể có một người chồng cũ lịch thiệp một chút không?”

“… ”

Thương Triệt nhìn thẳng vào cô, dừng một nhịp, như bị chọc cười: “Tối qua cô đâu có nói tôi như vậy.”

Tối qua cô còn mắng anh là đồ khốn, vô sỉ, hạ lưu.

Nhưng Lương Tư Vũ co được duỗi được, mỉm cười giả ngu: “Có à? Tôi không nhớ.”

Đại tiểu thư bình thản vô cùng, không hề chột dạ.

Ánh mắt Thương Triệt dừng lại trên mặt cô vài giây, khẽ nhếch môi, cũng lười vạch trần. Anh bước tới, lấy từng bộ đồ trong túi ra, treo bên cạnh quần áo của mình.

Rất nhanh, trong phòng xuất hiện những gam màu rực rỡ không thuộc về anh, có phần lạc lõng, nhưng lại kỳ lạ hòa hợp.

Lương Tư Vũ khoanh tay đứng dựa tường, thấy không khí đã đủ, tiện miệng hỏi: “Hai ngày nữa anh có rảnh không?”

Thương Triệt không dừng tay, lại cầm một túi màu hồng lên: “Sao?”

“Cửa hàng flagship của tôi ở Thượng Hải khai trương, nếu rảnh thì đi cùng tôi cắt băng.”

“Vốn là Thù Địch đi cùng, nhưng cô ấy đột nhiên nhập viện.”

“Thị trường đại lục rất quan trọng với tôi, đây cũng là cửa hàng flagship đầu tiên.”

Nói xong ba câu, thấy Thương Triệt vẫn không phản ứng, chút kiên nhẫn cuối cùng của cô cũng hết: “Tôi mặc kệ, dù sao anh cũng phải đi.”

Không giả vờ được lâu, Lương Tư Vũ trực tiếp quay về trạng thái mạnh mẽ. Nhưng Thương Triệt cúi đầu không biết đang nhìn gì, mãi không đáp.

“Này.” Cô thúc giục.

Thương Triệt quay người lại—

Lương Tư Vũ đang định nói, ánh mắt lại bất chợt hạ xuống, nhìn thấy thứ anh đang cầm, đồng tử khẽ co lại.

Đó là chiếc váy ngủ ren cô mua tháng trước khi đi dạo phố cùng Nhạc Hân, vải mỏng như cánh ve, hai dây vai nhỏ đến mức như chỉ cần kéo nhẹ là đứt. Vì thấy quá gợi cảm, cô mua về rồi ném vào phòng thay đồ, quên luôn.

Nhưng lúc này, chiếc váy ấy đang treo trên ngón tay thon dài của Thương Triệt, dưới ánh đèn gần như trong suốt.

Không khí đông cứng vài giây.

“Trước khi trả lời câu hỏi của cô, tôi có thể hỏi một chuyện không—” Thương Triệt ngẩng mắt, lười biếng nâng tay lên, “Đây là cái gì?”

[Lời tác giả]

—— Trước khi quay người lại, thật ra A Triệt đã nghiên cứu kỹ lắm rồi đó, ai hiểu thì hiểu. Cười chết mất.

Vũ Vũ (bình tĩnh): Đồ mặc trong nhà thôi mà. 😳