Cố Thanh đang ngó ra ngoài cửa, thấy người đến thì vội vàng gọi bố mình ra châm pháo.
Theo tiếng pháo nổ, Nam Mạt được Cố Nhiên ôm vào tân phòng.
Cả đoàn người cũng theo vào tân phòng, Cố Thanh chen lên trước nhất: "Chị dâu, hôm nay chị đẹp thật đấy."
Nam Mạt cười khẽ chạm vào đầu cô bé: "Chị dâu của em ngày nào mà chẳng đẹp."
Mấy người anh họ đẩy Cố Nhiên ra ngoài: "Đi đi đi, ra ngoài uống rượu, hôm nay cậu phải uống thêm mấy chén đấy."
Lâm Thụy Phương cũng đi vào mời khách ra ngoài ăn cỗ, quay người cười nói với Nam Mạt: "Tiểu Mạt, con cứ ngồi nghỉ một lát, lát nữa đến lúc mời rượu thì mẹ sẽ gọi con."
Nam Mạt cười gật đầu: "Vâng, mẹ vất vả rồi ạ."
Lâm Thụy Phương nghe Nam Mạt gọi mình là mẹ thì cười càng tươi hơn: "Không vất vả, mẹ không vất vả."
Tiệc cưới ăn đến hai ba giờ chiều mới kết thúc, sau khi tiễn xong đợt khách cuối cùng, Lâm Thụy Phương và những người dân làng giúp đỡ đang dọn dẹp bát đũa trong sân.
Bố mẹ Nam Mạt và Cố Bảo Lâm đang trò chuyện trong sảnh chính.
Bên này, Cố Nhiên mang theo hơi rượu bước vào tân phòng, vừa vào cửa đã khóa trái cửa lại, đôi mắt không chớp nhìn Nam Mạt đang nghiêng đầu nhìn mình.
Nam Mạt buồn cười nhìn người đàn ông ngây ngốc này: "Sao vậy, ngốc ra rồi à?"
Anh bước tới, ôm bổng cô lên, đặt cô xuống giường, hai tay chống mép giường, giam giữ cô giữa hai cánh tay mình: "Vợ yêu."
Nam Mạt cũng vòng hai tay ôm lấy cổ anh, kéo đầu anh cúi thấp hơn một chút, khẽ gọi một tiếng: "Chồng ơi."
Không biết có phải bị tiếng "chồng ơi" này k*ch th*ch hay không, Cố Nhiên đưa tay giữ chặt gáy cô, tay kia kéo cô dậy, để cô dán chặt vào người mình.
Nụ hôn từ nông đến sâu, rồi lại từ sâu đến nông. Trong tân phòng yên tĩnh, mùi hormone đặc trưng của Cố Nhiên lan tỏa một cách cuồng nhiệt.
Nụ hôn như bão táp khiến Nam Mạt không tài nào chống đỡ, mật ngọt trơn trượt ma sát nơi đầu lưỡi quấn quýt, cô ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Khi sắp mất kiểm soát, Cố Nhiên dừng lại. Anh ôm chặt Nam Mạt đang nằm dưới thân mình, giọng nói trầm khàn vang lên bên tai Nam Mạt: "Em đợi tối nhé."
Nam Mạt nhìn người đàn ông đang cố gắng kiềm chế trước mặt, cười chớp mắt: "Cố đoàn trưởng, vậy em sẽ mong chờ màn thể hiện của anh đấy."
Cố Nhiên đúng là muốn bị cô giày vò đến c.h.ế.t, anh vùi đầu vào cổ Nam Mạt thở hổn hển, sau một lúc lâu bình tĩnh lại, Nam Mạt vỗ vỗ lưng anh:
"Dậy đi, mọi người đang ở bên ngoài đấy, chúng ta phải ra ngoài thôi."
Cố Nhiên đứng dậy, chỉnh lại quần áo của mình. Anh đưa tay kéo Nam Mạt dậy, cũng chỉnh lại quần áo cho cô.
Hai người nắm tay nhau bước ra khỏi phòng: "Bố mẹ, ba mẹ, chúng con mau đến chụp ảnh đi ạ."
"Ối, đến đây đến đây." Lâm Thụy Phương nghe Nam Mạt nói vậy, vội vàng rửa tay từ bếp ra.
"Cố Bảo Lâm, mau đi mặc chiếc áo khoác mới mà Tiểu Mạt đã tặng ông vào, tiện thể rửa mặt nữa."
Nam Mạt chụp cho họ mấy tấm ảnh, có ảnh đơn, ảnh đôi, ảnh gia đình, Lục Viên Viên và mấy người kia cũng chụp chung mấy tấm.
Cuối cùng để Hồ Minh Lượng giúp họ chụp một tấm ảnh gia đình lớn.
"Tiểu Mạt, trước khi các con đi, ảnh này có rửa ra được không?
Tấm ảnh gia đình đó mẹ muốn để một tấm lớn, mẹ sẽ treo ở tường phòng khách."
Xem giờ, bố mẹ Nam Mạt liền từ biệt mọi người ra về, lần này đến chủ yếu là để tham dự đám cưới của con gái, Hải Thị thực sự không thể rời đi được.
Sau bữa tối, Lâm Thụy Phương đã đun hai nồi nước nóng lớn trong bếp, rồi sớm cùng Cố Bảo Lâm và Cố Thanh ai về phòng nấy.
Nam Mạt bị Cố Nhiên đưa về tân phòng, buổi chiều cô dũng cảm bao nhiêu thì bây giờ lại nhút nhát bấy nhiêu.
Cố Nhiên nhận ra sự căng thẳng của cô: "Anh đi lấy nước cho em."
Đợi Cố Nhiên vào phòng trở lại, Nam Mạt đã không còn ở tân phòng nữa. Biết cô đã vào không gian, Cố Nhiên cũng không vội. Anh đặt nước nóng xuống đất, ngồi bên giường đợi cô.
Trong không gian, Nam Mạt đứng trước gương trong phòng tắm nhìn chính mình vừa mới tắm xong.
Cô vào phòng thay đồ lấy một chiếc váy ngủ lụa hai dây mặc vào, hít một hơi sâu, rồi ra khỏi không gian.
Cố Nhiên lần đầu tiên trải qua việc Nam Mạt đột ngột xuất hiện, anh giật mình một cái rồi lập tức bị cô cuốn hút.
Nam Mạt bước tới, nắm lấy tay anh đưa anh vào không gian, sắp xếp cho anh đi tắm, còn mình thì ngồi trên giường chờ đợi.
Lúc này, trong đầu Nam Mạt đang điên cuồng nhớ lại những cuốn tiểu thuyết và phim ngắn mà cô đã xem.
Ngây ngô? Rất đau? Một đêm bảy lần? Cái quỷ gì vậy!
Nam Mạt suy nghĩ nghiêm túc đến mức không nghe thấy tiếng Cố Nhiên đi ra, cho đến khi trước mắt cô xuất hiện hai đôi chân thon dài thẳng tắp.
Ngẩng đầu nhìn lên, Cố Nhiên đang mặc áo choàng tắm, n.g.ự.c bán trần, những giọt nước trên tóc đang lăn xuống n.g.ự.c anh.
Cố Nhiên đưa tay nâng mặt Nam Mạt, nhìn vào mắt cô: "Em chuẩn bị sẵn sàng chưa?"
Nam Mạt liều mình, đưa tay một phát cởi dây áo choàng tắm của Cố Nhiên, cô không ngờ Cố Nhiên lại không mặc cả q**n l*t.
Lúc này nhìn thấy cơ thể của Cố Nhiên, cô cũng không cho phép mình nhút nhát, một tay ấn công tắc trên tủ đầu giường, tắt hết rèm và đèn, một tay kéo Cố Nhiên lên giường.
Cảm nhận được bàn tay run rẩy của Nam Mạt, Cố Nhiên khẽ bật cười, Mạt Mạt nhà anh thật sự vừa nhút nhát vừa gan dạ.
Anh đưa tay ôm cô vào lòng, lật người đè cô xuống dưới, mò mẫm trong bóng tối vẫn bắt được môi cô. Anh hôn từng chút một, rất nhẹ nhàng, dẫn dắt Nam Mạt chìm đắm dần.
Mèo Dịch Truyện
Nụ hôn từ từ di chuyển xuống, vành tai, cổ, cảm nhận được sự căng thẳng của Nam Mạt, anh v**t v* d** tai cô để an ủi, nụ hôn vẫn tiếp tục.
Xương quai xanh, vai, cho đến khi c.ắ.n nhẹ một sợi dây áo, Cố Nhiên ngẩng đầu lên, khẽ gọi cô: "Mạt Mạt, nâng tay lên."
Nam Mạt ngoan ngoãn nâng tay lên, chiếc váy ngủ cứ thế bị cởi ra. Lúc này giữa hai người không còn bất kỳ vật cản nào, cảm nhận được sự nóng bỏng của đối phương.
"Mạt Mạt, được không em?" Cố Nhiên hỏi.
Nam Mạt không trả lời, mà ngẩng cằm hôn lên môi anh.
…………
"Sì..." Một tiếng hít sâu, anh l.i.ế.m l**m chỗ bị Nam Mạt c.ắ.n rách.
Anh cúi xuống, ngậm lấy đôi môi Nam Mạt, tước đoạt hơi thở của cô, m*t nhẹ và cắn, hai tay ôm cô càng chặt hơn
………………………………