Sáng sớm hôm sau, Cố Nhiên và Cố Tấn lái máy kéo vào thành phố. Sau khi gửi báo cáo kết hôn, Cố Nhiên liền gọi một cuộc điện thoại đến Kinh Thị.
"Thủ trưởng, là cháu, Cố Nhiên."
Trương Bái Ngũ còn tưởng điện thoại từ Hồng Kỳ Trấn là do thằng cháu xui xẻo Trương Thiên của mình gọi đến.
"Thủ trưởng, báo cáo kết hôn của cháu vừa mới gửi đi, phiền ngài nói giúp với cấp trên một tiếng, cháu muốn được duyệt nhanh một chút."
"Ha ha ha, thằng nhóc này! Kết hôn thì tốt quá rồi, ta sẽ sắp xếp người xử lý ngay cho cháu. Mà nói đến Trương Thiên, nó ở đó không gây rắc rối gì cho các cháu chứ?"
"Không ạ, ngài cứ yên tâm, nó ở đây rất tốt."
"Vậy thì tốt, đừng nuông chiều nó, cứ để nó chịu khó chịu khổ nhiều vào."
Hai người hàn huyên vài câu rồi cúp điện thoại.
Hai người đến cái sân nhỏ hôm qua, Cố Tam và mấy người đã chuẩn bị sẵn mọi thứ.
"Anh Nhiên, tiền đã giúp anh gửi vào cái sổ tiết kiệm này rồi. Em dọn dẹp một chút, mấy thứ trong mấy cái thùng này anh xem có được không. Nếu không được em sẽ bảo Dương Liễu bọn họ đi nghĩ cách khác."
Cố Nhiên mở thùng ra xem, ngoài ba thùng vàng ra thì đều là trang sức, Mạt Mạt chắc sẽ thích.
"Được rồi, đồ đạc tôi mang đi trước, tiền thì trừ vào phần của tôi."
"Sao thế được, chút đồ này coi như anh em tặng anh và chị dâu làm quà cưới đi.
Mèo Dịch Truyện
Số ở đây anh cứ mang về trước đi, bọn em đã tung tin rồi, mấy ngày nữa chắc sẽ có đồ gửi đến, cũng không biết chị dâu thích cái gì, đến lúc đó để chị dâu tự đến chọn."
Cố Nhiên cũng không khách khí, gật đầu, bảo Cố Tấn chuyển đồ lên máy kéo rồi vội vã về làng.
Nam Mạt ở đây vừa gọi điện từ ban chỉ huy đại đội về thì thấy cái máy kéo ở cổng khu thanh niên trí thức.
Cố Tấn và Cố Nhiên vẫn đang vất vả chuyển đồ từ máy kéo lên xe đẩy, "Đang làm gì thế?"
Cố Tấn thấy Nam Mạt liền cười chào hỏi, "Đệ muội."
Nam Mạt bị gọi là đệ muội còn hơi không quen, "Khụ, anh Cố, anh đợi mấy hôm nữa rồi hẵng gọi."
"Hì hì, chuyện sớm muộn thôi mà."
"Mạt Mạt, em đi mở cửa trước đi, bọn anh chuyển đồ vào phòng em."
Bảy tám cái thùng lớn nhỏ cứ thế được chuyển vào phòng Nam Mạt.
Cố Tấn chào hai người xong liền rời khỏi khu thanh niên trí thức, Nam Mạt nhìn Cố Nhiên, "Đoàn trưởng Cố, anh xem chỗ của em còn chỗ đặt chân không?"
Cố Nhiên thấy chỗ này quả thực quá nhỏ, đợt hàng sau đến cũng không có chỗ mà để.
"Mạt Mạt, anh đào cho em một cái hầm nhé."
"Sính lễ?"
"Không phải." Vừa nói Cố Tam vừa rút mấy cái sổ tiết kiệm trong túi ra đưa vào tay Nam Mạt.
"Mạt Mạt, đây có ba cuốn sổ tiết kiệm, một cuốn là tiền trợ cấp mấy năm nay của anh.
Hai năm trước tiền trợ cấp ít, mỗi tháng anh gửi về nhà 10 tệ. Hai năm nay, mỗi tháng tiền trợ cấp của anh gửi về nhà 30 tệ, nên cũng không tiết kiệm được bao nhiêu.
Đây là tiền thưởng anh nhận được khi làm nhiệm vụ mấy năm nay, có 9800 tệ. Mẹ anh nói số tiền này không ai được động vào, sau này là để dành cho vợ.
Đây là tiền kiếm được từ chợ đen mấy năm nay, trừ tiền mua mấy căn nhà ra, anh chưa hề tiêu một đồng nào, tất cả đều ở đây."
Cố Nhiên thấy Nam Mạt cúi đầu không nói gì, tưởng cô hối hận vì đã đồng ý gả cho anh, liền đi đến nhẹ nhàng nâng mặt Nam Mạt lên.
Phát hiện Nam Mạt khóc, "Sao vậy? Có phải anh đã gây áp lực cho em không? Mạt Mạt, em đừng khóc..."
Lời còn chưa nói hết, đã bị Nam Mạt ôm chặt lấy mà hôn nồng nhiệt, Cố Nhiên hoàn toàn không phản ứng kịp, chỉ theo bản năng đáp lại nụ hôn mãnh liệt của Nam Mạt.
Đợi Nam Mạt dừng lại, Cố Nhiên v**t v* mặt cô, "Sao lại khóc rồi? Có phải cảm thấy kết hôn quá nhanh không?"
Nam Mạt lắc đầu, mắt đỏ hoe nhìn Cố Nhiên, "Cố Nhiên, mấy năm nay anh có vất vả lắm không? Có phải đã bị thương rất nhiều không?"
"Không vất vả. Anh chỉ cần nghĩ đến việc bây giờ anh còn sống khỏe mạnh để gặp được em là đã thấy mình đủ may mắn rồi."
Nghe anh nói vậy, Nam Mạt lại sụt sịt sắp khóc, Cố Nhiên ghé lại gần hôn nhẹ, "Không khóc nữa vợ ơi, anh không phải đang rất khỏe sao."
Nam Mạt mắt đỏ hoe lườm anh một cái, "Chưa phải vợ."
Cố Nhiên giở trò làm nũng, "Anh không quan tâm, em chính là vợ anh. Vợ ơi, vợ ơi..."
Nam Mạt bị anh gọi đến mức cảm xúc khó chịu cũng tiêu tan quá nửa, hai tay ra sức x** n*n mặt anh, "Được rồi, đừng gọi nữa. Bố mẹ em ngày kia sẽ đến, anh không được không nghiêm chỉnh như thế đâu."
"Ừm, đều nghe vợ." Vừa nói anh vừa buông Nam Mạt ra, "Anh đi gọi mấy người đến, trước hết đào cho em một cái hầm trong sân."
"Đào hầm cái gì." Nam Mạt đi đến sau cánh cửa, khóa cửa phòng lại. Rồi lại đóng và khóa chặt mấy cái cửa sổ, rèm cửa cũng kéo hết xuống.
Cô đi đến bên cạnh Cố Nhiên, nắm lấy tay anh, trực tiếp đi vào không gian.
Cố Nhiên ngây người, nắm c.h.ặ.t t.a.y Nam Mạt không buông, quay đầu nhìn Nam Mạt, "Mạt Mạt..."
Nam Mạt lay lay bàn tay đang nắm chặt của hai người, vỗ về nói, “Đừng căng thẳng, đây là căn cứ bí mật của tôi. Anh không phải muốn biết những món đồ đó từ đâu mà có sao? Đi, tôi đưa anh đi xem.”