Anh muốn hôn em
Nam Tiêu nghe Cố Nhiên nói thế, cứng miệng đáp, “Nói linh tinh gì đấy.” Nghĩ rồi lại nhắc nhở hai người, “Hai đứa đừng có lo chuyện bao đồng đấy.”
Nam Mạt nhìn dáng vẻ anh trai còn có gì mà không hiểu, xem ra mình sắp có chị dâu rồi.
Ăn xong cơm nghỉ ngơi một lát, Nam Tiêu lại cùng nhau đi làm.
“Cố Nhiên, anh nói anh trai em và Viên Viên có thành thật không? Em không nghĩ sai chứ?”
Cố Nhiên thấy Nam Mạt vẫn còn nghĩ chuyện của Lục Viên Viên và bọn họ, anh cách cái bàn nhỏ trên giường, ôm lấy mặt Nam Mạt để cô nhìn mình, “Tiểu Mạt, bạn trai ở ngay trước mặt em mà em không chú ý à? Sao cứ nghĩ chuyện người khác thế.”
Nam Mạt cũng học theo Cố Nhiên ôm lấy mặt anh, “Vậy để em nhìn kỹ bạn trai em xem.”
Hai người cứ thế nhìn nhau chăm chú, cuối cùng Nam Mạt không chịu nổi mà đành chịu thua, nhanh chóng đỏ mặt buông anh ra.
Cố Nhiên thấy Nam Mạt ngại ngùng, liền đề nghị, “Anh đưa em lên núi đi dạo nhé.”
Nam Mạt cũng muốn tiếp xúc với Cố Nhiên nhiều hơn, hai người khóa cửa rồi đi về phía núi sau.
Trên đường Nam Mạt kể những chuyện kỳ lạ mà cô đã gặp kể từ khi về nông thôn,
“Này, chính là ở đó, chúng em đã nhìn thấy Ngô Minh Nguyệt và Đường Dịch Phàm ở đó. Cứ thế c** s*ch quần áo nằm lăn ra đất làm cái chuyện đó, em còn thấy cấn khó chịu thay cho họ nữa là.”
Hai người nắm tay nhau vừa đi vừa nói, Nam Mạt như trở về kiếp trước, tám chuyện với cô bạn thân vậy, chuyện gì cũng tuôn ra hết, hoàn toàn không có ý thức phải chú ý lời lẽ.
Cố Nhiên thấy Nam Mạt ăn nói chẳng kiêng nể gì liền thấy buồn cười, nhướng mày, “Em thấy rồi à?”
“Đừng nhắc đến nữa, em chẳng thấy gì cả! Tối om om không nhìn rõ gì hết, em muốn lên xem lắm chứ, nhưng bị Nhược Nam cản lại rồi.”
“Nhìn người khác làm gì, em đâu phải không có đàn ông.”
Mèo Dịch Truyện
“Không thể nói thế được, Đường Dịch Phàm tuy người không ra gì, nhưng vóc dáng cũng khá lắm, em còn muốn xem anh ta có múi bụng không nữa chứ.”
Cố Nhiên thật sự muốn bị cô làm cho tức cười, anh liền ôm lấy cổ cô, kéo cô vào lòng mình, vùi đầu vào cổ cô nói: “Múi bụng bạn trai em cũng có.”
Nam Mạt bị hành động đột ngột của anh làm cho giật mình, lại bị câu nói trẻ con của anh chọc cười.
Hai người cứ thế ôm nhau, không nói gì. Mãi đến khi Nam Mạt nghĩ chuyện múi bụng đã qua rồi, giọng Cố Nhiên lại vang lên, “Tiểu Mạt muốn xem không?”
Nam Mạt thật sự thấy anh quá đáng yêu rồi, đúng là đã cố chấp rồi mà.
Cô buông eo anh ra, ngẩng đầu nhìn anh, như là không hiểu hỏi, “Cố Nhiên, sao anh đáng yêu thế?”
Cố Nhiên cúi đầu nhìn Nam Mạt, thật sự chưa từng có ai dùng từ đáng yêu để hình dung về anh.
Hai người nhìn nhau một lúc, Cố Nhiên lại cúi thấp đầu xuống một chút, ghé sát vào tai Nam Mạt, “Tiểu Mạt, anh muốn hôn em.”
Nói xong anh nghiêng đầu nhìn phản ứng của Nam Mạt, vừa lúc Nam Mạt cũng nghiêng đầu nhìn anh, hai đôi môi cứ thế bất ngờ chạm vào nhau.
Ngay khoảnh khắc chạm vào nhau, cả hai đều sững sờ. Cố Nhiên là người hoàn hồn trước, anh lùi đầu ra một chút, tách môi mình ra khỏi môi Nam Mạt.
Nam Mạt cũng hoàn hồn, cười hỏi: “Thế thôi à?”
Cố Nhiên không ngờ Nam Mạt lại nói như vậy, một tay giữ gáy Nam Mạt, nói một câu "Không có." rồi cúi xuống hôn.
Ban đầu, Cố Nhiên hôn một cách vụng về, chỉ biết không ngừng dùng môi mình cọ xát môi Nam Mạt.
Nam Mạt cũng không có kinh nghiệm thực chiến, nhưng cô lại xem nhiều video và tiểu thuyết về khoản này mà.
Khẽ mở môi m*t nhẹ môi dưới của Cố Nhiên, lúc buông ra còn dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng l.i.ế.m một cái.
Cố Nhiên ngẩn người một chút, rồi đột nhiên ôm cô chặt hơn.
Phải nói là đàn ông trong chuyện này học hỏi nhanh thật, chẳng mấy chốc, Cố Nhiên đã hoàn toàn chiếm thế thượng phong.
Khẽ mở mắt, nhìn Nam Mạt trong lòng với ánh mắt mơ màng, đôi môi nhỏ hơi đỏ, anh nhẹ nhàng gọi một tiếng, "Mạt Mạt."
"Ừm?"
"Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thích một cô gái nhanh như vậy." Nói rồi anh nhẹ nhàng mổ một cái lên môi Nam Mạt.
"Cũng chưa từng nghĩ hóa ra thích một cô gái lại khiến người ta muốn trao cho cô ấy tất cả những điều tốt đẹp nhất." Lại hôn một cái nữa.
"Cho đến khi anh gặp em." Nói xong anh trực tiếp hôn lên.
Không biết bao lâu sau, đến khi Nam Mạt gần như không thở nổi thì Cố Nhiên mới buông cô ra.
Nam Mạt hai tay ôm cổ Cố Nhiên, vùi mặt vào n.g.ự.c anh, không cho anh hôn mình nữa.
Cố Nhiên nhìn vẻ ngượng ngùng của cô, bật cười, "Thôi được rồi không hôn nữa, mau ngẩng lên đi, đừng để mình bị ngạt thở."
Nam Mạt ngẩng đầu lườm Cố Nhiên, "Anh còn cười! Anh xem môi em có bị rách không, đau lắm đó."
Cố Nhiên thật sự cúi xuống nhìn kỹ, "Không không, hơi đỏ thôi, lần sau anh sẽ nhẹ nhàng hơn."
Hai người lại quấn quýt một lúc, rồi cùng đi xuống núi.
Ngoài đồng, Nam Tiêu kể từ trưa nghe Cố Nhiên nói anh và Lục Ớt hợp nhau thì ánh mắt cứ vô tình hữu ý rơi vào người Lục Viên Viên.
Lục Viên Viên bị anh nhìn đến phát cáu, ý gì chứ, chưa thấy con gái biết cãi nhau đ.á.n.h nhau bao giờ à.