Lữ Tri Tuệ rời đi
Hôm nay Lục Viên Viên và họ có nồi mới, đã thống nhất sẽ mời Nam Mạt ăn tối, cảm ơn chiếc nồi của chú cô.
Nam Mạt về phòng đặt gùi xuống rồi đi thẳng đến nhà Lục Viên Viên, vừa về đến nơi Lục Viên Viên liền đưa tiền mua nồi và tiền thuê phòng của Trần Nhược Nam cho cô. Nam Mạt cũng không khách sáo, thuận thế nhận lấy.
"Lục thanh niên trí thức, có nhà không?" Một giọng nữ vang lên ngoài sân.
Lục Viên Viên từ trong nhà đi ra, thấy Trần Hồng Hà đang đứng trong sân.
"Trần thanh niên trí thức? Tìm tôi có chuyện gì không?"
"Lục thanh niên trí thức, nghe nói hôm nay mấy người mua được một cái nồi ở thành phố, tôi muốn hỏi bạn đã tiêu… bao nhiêu tiền phiếu?"
Có lẽ vì tính cách hướng nội, Trần Hồng Hà nói rất khẽ.
"Tôi và Bành Lượng, Giang Hạo Đông cùng Trần Kiến Minh đã bàn bạc một chút, định tách ra ăn riêng với tiền viện."
Họ bị chuyện ở tiền viện hôm nay làm cho sợ hãi, cũng bị bữa tối hôm nay chỉ có đậu cove và cà tím làm cho kinh ngạc.
"Chúng tôi cũng nhờ người mua, 18 tệ cộng 6 phiếu công nghiệp, nếu các bạn muốn, chúng tôi sẽ giúp hỏi." Lục Viên Viên giữ ý, không nói là mối quen của chú Nam Mạt.
"Được, chúng tôi muốn, làm ơn giúp hỏi giùm." Trần Hồng Hà nói xong liền rời đi.
Lục Viên Viên về nhà kể lại chuyện này cho Nam Mạt, Nam Mạt gật đầu nhưng không lập tức đồng ý, chỉ nói lần sau vào thành phố sẽ xem thử.
Hôm nay ba người Lục Viên Viên để cảm ơn Nam Mạt đã chăm sóc họ mấy ngày qua, làm một đĩa lớn gà hầm khoai tây, rán mỡ khổ được một hũ nhỏ tóp mỡ và dầu.
Dùng tóp mỡ xào một đĩa cải lớn, nấu một nồi canh cá, còn hấp một nồi cơm độn lớn.
"Nhược Nam, tay nghề của cậu giỏi quá, tớ ăn no căng bụng rồi đây này." Lục Viên Viên xoa xoa cái bụng tròn vo của mình khen ngợi, Hồ Minh Lượng và Nam Mạt cũng gật đầu đồng tình.
Trần Nhược Nam thấy họ ăn uống hài lòng, bản thân cũng rất vui. Mỉm cười bắt đầu dọn dẹp bát đũa, bị Lục Viên Viên ngăn lại.
"Để tớ, để tớ làm, đã nói rồi, rửa bát là việc của tớ."
Trò chuyện một lúc, vừa định về phòng thì Phương Kiên đến gọi họ ra tiền viện họp.
Mấy người nhìn nhau, cùng nhau đi ra tiền viện.
Bốn người đến tiền viện thì phát hiện ngoài Lữ Tri Tuệ, tất cả mọi người đều có mặt.
Nam Mạt biết Lữ Tri Tuệ đã được gia đình sắp xếp rời đi.
Cũng đúng, gia đình họ Lữ ở thủ đô có thế lực không nhỏ, ban đầu cô con gái út một lòng muốn theo Đường Dịch Phàm về nông thôn, người nhà không ngăn được.
Bây giờ xảy ra chuyện này, ai cũng thấy Đường Dịch Phàm hoàn toàn không có ý định kết hôn với Lữ Tri Tuệ.
Gia đình họ Lữ cũng sẽ không đồng ý để Lữ Tri Tuệ ở lại bám riết không buông, buổi chiều đã tìm người đón Lữ Tri Tuệ đi rồi.
Cuộc họp chỉ diễn ra khoảng hơn mười phút, chủ yếu là Phương Kiên nói mấy câu xã giao về việc thanh niên trí thức cần đoàn kết yêu thương nhau rồi giải tán.
Ngô Minh Nguyệt vừa đến khu tập thể thanh niên trí thức ngày đầu đã bị thương, đại đội trưởng đã cho cô 3 ngày nghỉ phép, Đường Dịch Phàm còn ân cần hỏi han, xem ra cũng không phải là hoàn toàn không có lợi lộc gì.
Nam Mạt về phòng rồi vào không gian, sắp xếp gọn gàng các mặt hàng cần bán ở chợ đen, sau đó tắm rửa vệ sinh cá nhân một lượt rồi ra khỏi không gian.
Thấy trời đã gần 10 rưỡi, cô thay quần áo rồi nhẹ nhàng khẽ khàng rời khỏi điểm thanh niên trí thức, lấy một chiếc xe đạp từ không gian ra rồi đạp về phía trấn.
Khi đến gần rừng cây nhỏ thì cũng chưa đến 11 giờ, cô thu xe đạp vào không gian, tìm một chỗ trống, khẽ vung tay lấy hàng hóa ra.
Lại lấy ra chiếc xe tải đã cất giữ, rồi tạo ra một vài vết bánh xe tải đã đi qua gần đó.
Thu hồi xe tải vào không gian rồi trang điểm, ăn một bát hoành thánh tôm trong không gian, xem một tập phim truyền hình, tính toán thời gian thấy vừa đủ mới ra khỏi không gian.
Đợi không lâu sau, Nam Mạt liền nghe thấy tiếng bước chân của ai đó đang đến. Ông trùm chợ đen nhìn thấy cô, cười đi tới chào hỏi:
“Bà cô, tôi dẫn người tới lấy hàng đây.”
“Đây này, đều ở đằng đó cả.”
Mấy chàng trai trẻ tiến đến kiểm hàng, gật đầu ra hiệu cho ông trùm rằng không có vấn đề gì.
“Bà cô, đây là 2100 tệ, cô đếm thử đi.”
Nam Mạt chỉ đơn giản liếc qua một cái rồi nhận lấy túi tiền: “Không cần đếm, lần làm ăn đầu tiên này tôi tin anh sẽ không làm sai đâu.”
“Không đâu không đâu.” Nói rồi, hắn sắp xếp thuộc hạ đi chuyển hàng lên xe đẩy.
“Bà cô, vẫn chưa biết quý danh của cô là gì, khi nào thì hợp tác lần tới?”
“Tôi họ Tôn, Tôn Ngộ Không ấy mà. Còn về lần hợp tác tới, đợi khi nào có nhu cầu tôi sẽ tìm anh.”
Mèo Dịch Truyện
“Được, bà cô Tôn. Tôi họ Cố, trên giang hồ người ta đều gọi tôi là Cố Tam.
Sau này có nhu cầu cô cứ đến chợ đen tìm Trương Thiên, chính là cái thằng nhóc đứng ở cửa chiều nay, nó biết tôi ở đâu.”
Cố Tam nhìn Nam Mạt rồi nói tiếp: “Bà cô Tôn, cô xem lần tới có thể sắp xếp cho tôi ít hàng hóa khan hiếm được không?”
“Có thể thì có thể, nhưng chỗ anh có thể tiêu thụ được bao nhiêu?”
“Có hàng cô cứ gửi tới, đừng nói đến trấn Hồng Kỳ này, ngay cả toàn bộ thành phố Dương. Nếu là hàng mà tôi Cố Tam không thể tiêu thụ hết thì không ai có thể tiêu thụ được.”
Nam Mạt nghe xong, cẩn thận đ.á.n.h giá người đàn ông trẻ tuổi tự xưng họ Cố này, khẩu khí cũng khá cuồng.
Gật đầu: “Vậy anh chuẩn bị sẵn tiền đi, có hàng sẽ không thiếu phần anh đâu. Nếu không đủ tiền, tôi cũng nhận cả trang sức, đồ cổ.”
“Được thôi!”
Chỗ Trương Thiên và nhóm người đã xếp hàng xong, Cố Tam chào hỏi rồi rời đi.
Nam Mạt thấy mọi người đã đi xa, cất túi tiền vào không gian, từ từ đi ra khỏi rừng cây, nhìn quanh không thấy ai, lấy xe đạp ra phóng nhanh về làng.
Gần đến điểm thanh niên trí thức lại cất xe đạp vào không gian, rón rén đi cửa sau về nhà.
Nghe thấy Nam Mạt đã về, Trần Nhược Nam cũng yên tâm ngủ say.
Nam Mạt không biết Trần Nhược Nam ở phòng bên cạnh đã phát hiện ra cô từ khi cô ra ngoài, còn lo lắng cho cô suốt một đêm.
Về đến nhà đã gần 2 giờ sáng, Nam Mạt về không gian tẩy trang, tắm rửa, đặt chuông báo thức rồi nằm lên giường trong không gian ngủ thiếp đi.
Chuông báo thức 5 tiếng vang lên, Nam Mạt ra khỏi không gian, trở lại giường kang tiếp tục ngủ. Hôm nay trời sáng là phải đi làm rồi.