Ba người về đến nhà, Lâm Thụy Phương đã làm xong bữa tối. Nam Mạt đưa quần áo đã mua cho bà: “Mẹ, mẹ thử xem có đẹp không ạ.”
Lâm Thụy Phương cầm bộ quần áo mới trong lòng vui không tả xiết, nhưng miệng lại nói: “Cái đứa nhỏ này, con mua cho mình thôi là được rồi, sao lại còn mua cho mẹ nữa.”
Nói rồi bà cầm quần áo mới vào phòng ngủ thay: “Chất vải này thoải mái thật đấy, mai mốt mẹ mua ít vải về may cho hai đứa nhỏ mấy bộ.”
Nam Mạt gật đầu: “Dạ được, hôm nào con đưa mẹ vào thành phố mua vải ạ.” Nói rồi cô bế hai đứa nhỏ lên lầu cho bú.
Thấy Nam Mạt đi rồi, Lâm Thụy Phương nghiêm mặt lại, kéo Cố Nhiên vào phòng ngủ dưới lầu.
“Mẹ nói cho con biết, Tiểu Mạt mới sinh con được một tháng, con đừng có mà làm bậy…”
Cố Nhiên bị mẹ nói đến đỏ mặt, vội ngắt lời: “Mẹ, mẹ nói gì vậy ạ?”
“Sao hả, con không biết mẹ nói gì sao. Vợ của mình thì mình phải yêu thương, sinh con là thực sự tổn hại đến sức khỏe đấy.
Con cũng phải chú ý một chút, đừng có đến lúc lại làm Tiểu Mạt bị thương, mẹ sẽ không tha cho con đâu.”
Lâm Thụy Phương cứ thế nhìn chằm chằm Cố Nhiên, nhất định muốn anh phải đưa ra một lời đảm bảo.
Cố Nhiên thực sự bị mẹ mình chọc cho bật cười, đúng là anh đã bật cười thành tiếng: “Con biết rồi ạ.”
Lâm Thụy Phương thấy anh nói vậy, yên tâm đi ra ngoài, nghĩ ngợi một lát rồi quay đầu lại nói:
“Con đừng có nói với Tiểu Mạt là mẹ đã nói những chuyện này với con nhé, con bé ngại lắm, nghe rõ chưa?”
Mèo Dịch Truyện
Nói xong, không đợi anh trả lời, bà liền đi ra dọn cơm lên bàn.
Cố Nhiên đi theo sau bà ra ngoài, Cố Thanh ghé lại hỏi: “Anh, mẹ nói gì với anh vậy?”
“Em rảnh lắm sao?” Cố Nhiên thực sự bó tay, số anh kiểu gì vậy.
Vừa rồi bị Mạt Mạt làm cho mất chừng mực, sau đó lại bị mẹ mình truy hỏi đòi lời đảm bảo, bây giờ lại còn có một cô em gái lắm chuyện như thế này.
Ăn tối xong, Nam Mạt và Cố Thanh tắm rửa cho hai đứa nhỏ trong phòng tắm. Cố Thanh nghĩ đi nghĩ lại vẫn không nhịn được, hỏi: “Chị dâu, chị nói xem sau này em nên tìm một người như thế nào?”
Nam Mạt nhướng mày: “Sao lại nghĩ đến việc hỏi câu này?”
“Thì… thì cứ hỏi đại thôi mà. Ái chà, thôi bỏ đi, cứ coi như em chưa hỏi gì hết.” Nói rồi cô bé đỏ mặt cúi đầu tiếp tục tắm cho Tiểu Dư.
Nam Mạt cũng không nói gì, đợi đến khi tắm rửa sạch sẽ cho hai đứa nhỏ, mặc quần áo xong, lúc cho con bú, Nam Mạt nhìn Cố Thanh:
“Tiểu Cố Thanh, đứng trên góc độ của một người phụ nữ, em thấy anh trai em là người như thế nào?”
Cố Thanh nghe Nam Mạt hỏi vậy, suy nghĩ một lát rồi nói: “Có gan dạ, có trách nhiệm, đẹp trai, năng lực mạnh, thương vợ…”
Nam Mạt cười ngắt lời: “Đừng nói ưu điểm, chúng ta hãy nói về khuyết điểm đi.”
Nói đến khuyết điểm, Cố Thanh liền gặp khó khăn, cô bé cảm thấy anh trai mình hình như thật sự chẳng có khuyết điểm nào, suy nghĩ kỹ rồi nói: “Nếu nói khuyết điểm thì có lẽ là tính cách lạnh lùng.
Nói chuyện với anh ấy thì em cứ như tự mình độc thoại, nhưng nếu nói anh ấy không quan tâm người khác thì không phải, mọi lời em nói anh ấy đều nghe hết, còn có thể làm mọi thứ giúp em nữa.
Với lại anh ấy đã không mở miệng thì thôi, một khi đã nói ra lời nào là có thể làm người ta nghẹn họng, nhưng người ta nói lại rất có lý, em cũng không có lời nào để nói.
Trước đây em luôn nghĩ rằng chị dâu tương lai sẽ không chịu nổi tính cách của anh ấy, dù sao ai lại thích một người lầm lì như vậy chứ, dù có đẹp trai đến mấy cũng không được, không ngờ anh ấy lại gặp được chị, em còn cảm thấy anh ấy đã thay đổi rất nhiều.”
Cố Thanh nói những lời này rất khách quan, Nam Mạt hỏi: “Vậy em thấy anh ấy đã thay đổi tốt hơn hay xấu đi?”
“Đương nhiên là tốt hơn rồi, bố em còn nói, sau khi kết hôn anh ấy có vẻ có ‘người’ hơn hẳn.
Chị đừng thấy bố em là đại đội trưởng, ngày nào cũng la hét trong làng, em thật sự cảm thấy bố em và mẹ em đều có chút sợ anh trai em.”
Nam Mạt cười gật đầu: “Đây chính là điều chị dâu muốn nói với em. Một người đàn ông tốt về mọi mặt, chỉ có thể chứng minh anh ta là một người tốt mà thôi, chứ không thể khẳng định anh ta sẽ là một người yêu tốt.
Mà chỉ có sự yêu thích chân thành mới có thể dùng tâm để vun đắp, anh ta sẽ thay đổi, sẽ bứt phá. Còn việc anh ta sẽ thay đổi tốt hơn hay xấu đi, thì phải xem anh ta thích một người như thế nào.
Nhưng có một tiền đề, người thích em ấy, cũng phải là người em thích thì mới phù hợp. Không phải anh ấy thích chị, là chị nhất định phải thích anh ấy.”
Cố Thanh nhíu mày suy nghĩ một lát: “Thế nào mới là thích?”
“Thích là ở giữa đám đông em liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy anh ta, em tò mò về tất cả mọi chuyện của anh ta, chỉ cần ở bên anh ta là em sẽ cảm thấy thoải mái và vui vẻ, đó có lẽ chính là thích rồi.”
Nam Mạt nói xong thấy cô bé chìm vào suy tư, nghiêng đầu hỏi: “Còn gì muốn hỏi nữa không?”
Cố Thanh đỏ mặt nói: “Vậy… chị dâu, thích đến mức nào thì có thể yêu đương ạ?”
Nam Mạt cố nén cười, nói: “Thích đến mức muốn chiếm hữu anh ta, muốn anh ta chỉ thích một mình em. Đến mức độ này thì em có thể cân nhắc xem có nên yêu đương với anh ta hay không rồi.”
Nghe cô nói vậy mặt Cố Thanh càng đỏ hơn, Nam Mạt đang định từ từ "khai thác" chuyện riêng của cô em chồng thì Cố Nhiên đột nhiên ho khan một tiếng ở cửa.