Bị Lừa Xuyên Sách, Tôi Cầm Kịch Bản Và Hàng Tích Trữ Xuyên Về Những Năm 70

Chương 122

Có Lâm Thụy Phương và Cố Thanh giành nhau trông con, ban ngày Nam Mạt ngoài việc cho con b.ú sữa, cơ bản là nằm trên giường trong phòng ngủ.

 

Thực ra cô căn bản không cần kiêng cữ cái gọi là “tháng ở cữ”, mấy ngày nay nhờ sự tẩm bổ của nước suối linh, cơ thể cô ngoài việc chưa thon gọn như trước thì cơ bản đã khôi phục lại trạng thái trước khi mang thai.

 

Buổi chiều, ba người đang ngồi trong phòng khách ăn canh táo đỏ do Lâm Thụy Phương nấu cho họ, trong canh táo đỏ của Nam Mạt còn có thêm 3 quả trứng chần.

 

“Cốc cốc.”

 

Lâm Thụy Phương nghe tiếng liền ra mở cửa, ngoài cửa là Ân Tuyết Hoa và thím Đinh Tử cùng với con của họ đang đứng.

 

Thấy Nam Mạt đang ngồi trong phòng khách ăn uống, thím Đinh Tử cười nói: “Tôi đoán giờ này các cô đã thức dậy sau giấc ngủ trưa rồi, bọn trẻ đâu?” Vừa nói vừa đưa hai con gà trong tay cho Lâm Thụy Phương.

 

“Cái nóng c.h.ế.t người này mà chị còn đi mua gà làm gì. Bọn trẻ đang ngủ trên lầu, có muốn lên xem không?” Lâm Thụy Phương nhận lấy gà, thấy chân gà đều bị buộc, liền đặt gà vào bếp trước.

 

Rửa tay xong định múc canh táo đỏ thì bị thím Đinh Tử đi vào ngăn lại: “Chị đừng múc cho chúng tôi, tôi chỉ đến xem hai c* cậu mũm mĩm nhà chị thôi, lát nữa phải về nấu cơm rồi.”

 

Lâm Thụy Phương cũng không miễn cưỡng, rửa tay xong liền dẫn bà lên lầu: “Tôi nói cho chị nghe, tôi chưa từng thấy đứa trẻ nào sinh ra đã đẹp như vậy. Tóc đen nhánh, sống mũi cao, hàng lông mày nhỏ như vẽ ấy.”

 

Thím Đinh Tử còn chưa vào phòng, Lâm Thụy Phương đã vội vàng khoe về hai đứa cháu.

 

Lúc này hai đứa trẻ đều đang ngủ, thím Đinh Tử nhìn hai anh em khẽ nói: “Đừng nói, người đẹp sinh con đúng là đẹp thật. Chị nhìn d** tai của hai đứa trẻ này xem, sau này nhất định cũng có phúc khí lớn.”

 

Lâm Thụy Phương nghe bà khen cháu mình đắc ý không thôi: “Tiểu An, Tiểu Dự nhà tôi còn ngoan lắm, chẳng quấy rầy ai cả, so với Cố Nhiên và Cố Thanh nhà tôi hồi nhỏ thì không biết đỡ lo hơn bao nhiêu.”

 

“Ai mà chẳng nói thế, con cái không quấy rầy đúng là thoải mái hơn nhiều.”

 

“Tiểu Hải nhà chị cũng ngoan lắm, cái miệng nhỏ cứ bập bập nói chuyện, nhìn là thấy đáng yêu.”

 

Hai người tâng bốc nhau một hồi, hai đứa trẻ liền thức dậy. Thím Đinh Tử thấy Nam Mạt chuẩn bị cho con b.ú thì liền dẫn Ân Tuyết Hoa và Tiểu Hải về.

 

Sáng sớm hôm sau, Cố Nhiên lái xe vào thành phố, mua thức ăn rồi đến ga xe lửa đón Nam Mẫu.

 

Nam Mẫu còn chưa biết Nam Mạt đã sinh con, trên đường nghe con rể nói mới biết.

 

Xe vừa đến cổng sân viện, Lâm Thụy Phương đã ra đón: “Lạc Từ, trên đường chắc vất vả lắm nhỉ.”

 

Nam Mẫu cười đáp: “Không vất vả đâu, hai ngày nay chị vất vả rồi. Ôi, lẽ ra tôi nên đến sớm hơn, để chị một mình ở đây, chắc bận rộn lắm phải không?”

 

“Không bận không bận, tôi mừng lắm đây này, đi, đồ đạc để Cố Nhiên mang, hai chị em mình vào nhà.”

 

Nam Mạt nghe mẹ ruột đến liền từ phòng ngủ ra: “Mẹ!”

 

Nam Mẫu nhìn thấy Nam Mạt vội vàng bảo cô vào nhà: “Sức khỏe con vẫn tốt chứ? Có chỗ nào không thoải mái không? Sữa có nhiều không?”

 

“Con khỏe lắm ạ, mẹ chồng chăm sóc con rất tốt.”

 

Nam Mạt dẫn Nam Mẫu đến phòng ngủ bên cạnh xem hai đứa trẻ, chỉ anh và em cho Nam Mẫu nhận mặt:

 

“Ôi chao, lớn đẹp quá. Em trai giống y hệt con hồi nhỏ, trông vui ghê.”

 

Nam Mạt cũng cười nói: “Đúng không ạ, con đã nói Tiểu Dự trông giống như một bé gái mà. Mẹ chồng cũng nói Tiểu An giống Cố Nhiên hồi nhỏ.”

 

“Ừm, nói như vậy đúng thật, càng nhìn càng giống. Hai đứa trẻ mỗi đứa có một vẻ đẹp riêng.”

 

Nói rồi Nam Mẫu lấy ra hai miếng ngọc bội từ gói đồ đưa cho Nam Mạt: “Cậu con nhờ người mang cho mẹ, nói là tặng cho hai đứa trẻ.

 

Nghe nói là do một lão thợ ở Hong Kong khắc, con giữ giúp bọn trẻ, lớn lên thì đưa cho chúng.”

 

Nam Mạt nhận lấy ngọc bội, trên đó khắc một đôi thanh loan sống động như thật, hai cánh hơi mở, như muốn bay lên mây, lông vũ tinh xảo, tầng tầng lớp lớp rõ ràng.

 

Xung quanh khắc đầy những bông hoa nhài, như khói mây bao quanh, bồng bềnh như ảo ảnh, như thể thanh loan đang ở trong tiên cảnh. Mặt sau của ngọc bội khắc nổi chữ “Cố” theo kiểu triện.

 

Nhìn hai miếng ngọc bội y hệt nhau, Nam Mạt không khỏi cảm thán nhà ngoại cô thật có nhiều bảo vật. Cẩn thận đặt ngọc bội vào hộp cất đi, hai bảo vật này không cần bao nhiêu năm nữa sẽ có giá trên trời.

 

Nam Mẫu lại lấy ra 4 phong bao lì xì: “Hai cái này là của mẹ và ba con tặng cho hai đứa trẻ. Hai cái này là của Nam Tiêu tặng chúng.”

 

Nam Mạt vui vẻ nhận lấy: “Cảm ơn mẹ ạ.”

 

Mèo Dịch Truyện

“Đồ mê tiền!” Nam Mẫu cười khẽ chấm lên trán cô.

 

Hai mẹ con chưa trò chuyện được bao lâu, Lâm Thụy Phương đã lên: “Lạc Từ, ăn cơm thôi, chỗ này để Cố Nhiên trông, chúng ta xuống ăn cơm.”

 

——————————————

 

Thoáng cái hai đứa trẻ đã đầy tháng, trẻ con ở cữ lớn nhanh như thổi, mỗi ngày một khác.

 

Cố Thời An càng lớn càng giống Cố Nhiên, đôi khi Nam Mạt cho con b.ú còn cảm thấy mình đang cho phiên bản mini của Cố Nhiên bú.

 

Cảm xúc cũng vô cùng ổn định, không khóc không quấy, chỉ là luôn thích cau mày. Cậu bé càng như vậy Nam Mạt càng thích trêu chọc, chọc đến mức tức giận thì mặt đỏ bừng.

 

Nếu không phải có lần Nam Mạt cố tình bỏ đói cậu bé, nhất định phải nghe thấy cậu khóc, cô đã nghi ngờ Tiểu An có phải không biết phát ra âm thanh hay không.

 

Cố Thời Dự thì hoàn toàn khác với anh trai, gặp người là cười, đôi khi nói chuyện với cậu bé còn “ô ô a a” đáp lại hai tiếng.

 

Phải nói điểm duy nhất giống nhau là hai đứa trẻ đứa nào cũng béo ú, cứ như hai cục bột nở vậy.

 

Mỗi ngày tắm cho chúng đều phải tắm rất lâu, chỉ sợ có khe thịt nào đó không được rửa sạch.