Huy và Liên rời khỏi quán rượu, cảm giác lo lắng dâng cao khi họ bước vào con hẻm tối tăm. Ánh đèn mờ ảo từ những ngọn đèn lồng treo cao chỉ đủ để soi sáng đôi bước chân. Mặc dù bên ngoài có vẻ yên ắng, trong lòng Huy cảm nhận được sự chờ đợi của những nguy hiểm đang rình rập.
"Chúng ta cần phải tìm nơi trú ẩn an toàn," Huy nói, mắt quét quanh để tìm kiếm dấu hiệu của sự theo dõi.
Liên gật đầu, nhưng sự quyết tâm trong ánh mắt cô không hề giảm sút. "Chúng ta không thể lùi bước. Tố Tâm sẽ không từ bỏ dễ dàng đâu."
Khi cả hai tiến sâu vào những con phố u ám, một âm thanh nhẹ nhàng vang lên từ phía sau. Huy lập tức dừng lại, lắng nghe. Đó là tiếng chân nhẹ nhàng, nhưng không thể nhầm lẫn với sự tinh quái trong từng bước đi.
"Chúng ta không đơn độc," Huy thì thầm, bàn tay đã sẵn sàng nắm chặt lấy cán kiếm bên hông.
Liên đưa mắt nhìn về phía phát ra âm thanh, nhưng chỉ thấy bóng dáng một người phụ nữ lướt qua. Huy cảm thấy một cảm giác quen thuộc từ ánh mắt lạnh lùng của cô ta. "Lý Tố Tâm," anh thì thầm, nỗi lo lắng tăng lên trong lòng.
Tố Tâm, một cao thủ của Ma Giáo, đã theo dõi họ từ khi nào? Huy không thể biết, nhưng chắc chắn cô ta đang có ý đồ không tốt.
"Chúng ta cần phải hành động," Liên nói, giọng điệu đầy quyết tâm. "Nếu để cô ta tiếp cận bí kíp, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ."
Huy gật đầu, và hai người nhanh chóng di chuyển đến một căn nhà bỏ hoang gần đó. Họ lén lút vào trong, đóng chặt cánh cửa lại. Bên trong tối tăm, chỉ có tiếng thở nặng nề của hai người.
"Chúng ta cần phải lập kế hoạch," Huy nói, cố gắng giữ bình tĩnh. "Cô ta sẽ không ngừng truy đuổi cho đến khi có được bí kíp."
Liên ngồi xuống, nhìn thẳng vào mắt Huy. "Nếu chúng ta có thể tìm ra điểm yếu của cô ta, có lẽ chúng ta sẽ có cơ hội."
"Điểm yếu?" Huy suy nghĩ. "Cô ta là một cao thủ, nhưng bất kỳ ai cũng có thể mắc sai lầm. Chúng ta chỉ cần tìm ra cách để lợi dụng điều đó."
Họ tiếp tục thảo luận về chiến lược, tìm kiếm cách đối phó với Tố Tâm. Nhưng trong lòng Huy, nỗi lo sợ vẫn không nguôi. Liệu họ có đủ sức mạnh để đối đầu với một cao thủ như cô ta? Hay tất cả chỉ là sự mạo hiểm vô nghĩa?
Đêm dần buông xuống, không gian bên ngoài trở nên tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng gió thổi vù vù. Đột nhiên, có tiếng động phía ngoài căn nhà, như thể có ai đó đang tiếp cận.
"Chúng ta phải ra ngoài," Huy nói, kéo Liên đứng dậy. "Có thể là Tố Tâm."Họ nhẹ nhàng mở cửa, cẩn thận quan sát xung quanh. Một bóng dáng quen thuộc đứng ở đó, chính là Tố Tâm. Cô ta đứng dưới ánh trăng, như một bóng ma lạnh lẽo, đôi mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào họ.
"Cuối cùng cũng gặp được các ngươi," Tố Tâm nói, giọng điệu mang theo sự tự mãn. "Ta đã biết các ngươi sẽ đến đây."
Huy và Liên nhanh chóng chuẩn bị tư thế chiến đấu, nhưng Tố Tâm chỉ đứng đó, không có ý định tấn công ngay. "Các ngươi thật sự nghĩ có thể tìm được bí kíp mà không qua tay ta sao?"
"Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra," Huy đáp, lòng tràn đầy quyết tâm. "Cô không thể khống chế chúng tôi."
Tố Tâm mỉm cười, nụ cười lạnh lẽo như băng giá. "Đừng quá tự tin. Ta có sức mạnh mà các ngươi không thể tưởng tượng nổi. Bí kíp Đoạt Hồn sẽ nằm trong tay ta, và khi đó, tất cả sẽ phải phục tùng."
Liên không thể kiềm chế được sự tức giận. "Cô không thể dùng sức mạnh để khống chế người khác! Đó không phải là cách chúng ta nên sống!"
"Đó là cách của ta," Tố Tâm nói, và ngay lập tức, cô ta lao về phía Huy và Liên, như một cơn bão lửa.
Huy lùi lại, chuẩn bị cho cuộc chiến không thể tránh khỏi. "Liên, cẩn thận!"
Cả hai bắt đầu giao chiến với Tố Tâm, những chiêu thức nhanh như chớp, nhưng cô ta như một bóng ma, dễ dàng né tránh và phản công. Huy cảm nhận được sức mạnh tàn nhẫn trong từng đòn đánh của Tố Tâm, và lòng tin của anh bắt đầu lung lay.
"Chúng ta không thể thua!" Huy thét lên, nhưng trong lòng anh dâng lên một nỗi sợ hãi mơ hồ.
Liên cũng cảm nhận được áp lực từ Tố Tâm, nhưng cô không cho phép bản thân gục ngã. "Chúng ta phải tìm cách đánh bại cô ta, không thể để cô ta chiếm ưu thế!"
Cuộc chiến diễn ra kịch tính, nhưng không có dấu hiệu dừng lại. Mỗi cú đánh, mỗi chiêu thức đều mang theo sự sống và cái chết. Huy cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra, nhưng anh không thể lùi bước.
"Đừng từ bỏ!" Huy hô lớn, nỗ lực tập trung sức mạnh vào từng cú đấm. "Chúng ta phải chiến thắng!"
Nhưng Tố Tâm chỉ cười nhạo, sự tự mãn hiện rõ trong ánh mắt cô ta. "Các ngươi không thể hiểu được sức mạnh của Đoạt Hồn. Đến lúc ta chiếm lấy linh hồn của các ngươi."
Và ngay lúc đó, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo sự đe dọa đến từ bóng tối. Huy cảm thấy một cảm giác sợ hãi dâng lên trong lòng, như thể cái chết đang đến gần. Họ phải tìm cách đối phó với Tố Tâm, trước khi quá muộn.