Huy hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Trước mặt anh, Tố Tâm đứng lặng lẽ, ánh mắt lạnh lẽo như băng đá. Trong khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh xung quanh dường như tắt lịm, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực. Huy không thể hiểu nổi, tại sao cô lại ở đây, giữa những âm mưu tăm tối của giang hồ.
“Tại sao, Tâm?” Huy hỏi, giọng điệu vừa kiên quyết vừa chứa đựng sự hoang mang. “Cô đã chọn con đường này, sao lại muốn hủy hoại tất cả?”
“Ngươi không hiểu,” Tố Tâm đáp, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo sức nặng. “Mọi thứ ta làm đều có lý do. Ngươi không thể thấy được điều đó, Huy. Ngươi sống trong cái gọi là tình cảm, nhưng ta đã mất hết rồi.”
Huy chớp mắt, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cô gái mà anh từng coi như một phần của gia đình giờ đây đã trở thành kẻ thù, quyết tâm theo đuổi quyền lực bằng mọi giá. “Nếu cô có lý do, hãy nói ra. Tôi sẽ lắng nghe.”
“Lắng nghe?” Tố Tâm bật cười, tiếng cười sắc lạnh như lưỡi dao. “Ngươi không thể lắng nghe một kẻ đã bị lãng quên. Ta chính là em gái thất lạc của ngươi, Huy.”
Lời nói của Tố Tâm như một cú đấm mạnh, khiến Huy choáng váng. Anh lùi lại một bước, không thể tin vào tai mình. “Cô... cô nói gì?”
“Ngươi không biết sao?” Tố Tâm tiến lại gần, ánh mắt chứa đầy nỗi đau và thù hận. “Chúng ta từng là một gia đình, nhưng ngươi đã quên mất. Ngươi đã sống trong hạnh phúc, còn ta thì luôn bị chà đạp. Bây giờ, ta sẽ lấy lại những gì đã mất.”
Huy cảm thấy như trái tim mình bị bóp nghẹt. Tố Tâm, cô gái mà anh từng xem là bạn, giờ đây lại là em gái anh. Một sự thật quá bất ngờ, nhưng cũng không thể phủ nhận. “Tâm, tôi không biết cô đã phải chịu đựng những gì. Nhưng con đường này không đúng. Hãy dừng lại trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.”
Tố Tâm lắc đầu, ánh mắt không còn là ánh mắt của một đứa em gái mà anh từng yêu thương. “Ngươi không thể ngăn cản ta. Ngươi sẽ phải lựa chọn: giữa tình cảm gia đình và trách nhiệm với giang hồ.”
Huy nhìn thẳng vào mắt cô, một nỗi đau sâu thẳm dâng lên. “Tôi không muốn mất cô lần nữa. Chúng ta có thể tìm cách khác.”
“Không!” Tố Tâm gào lên, sức mạnh trong người cô bùng nổ. “Ngươi không có quyền quyết định! Ta sẽ không bao giờ chấp nhận sống dưới cái bóng của ngươi.”
Một cuộc chiến không thể tránh khỏi đang chực chờ. Huy cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, mọi thứ như sắp bùng nổ. Anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bảo vệ những gì quý giá nhất.
“Cẩn thận!” Liên kêu lên, lao tới bên Huy, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm. “Chúng ta phải đối mặt với cô ấy.”
“Đúng vậy,” Huy nói, nhưng lòng anh nặng trĩu. “Tâm, tôi sẽ không để cô hủy hoại bản thân mình.”
“Ngươi có thể thử,” Tố Tâm đáp, nắm chặt bàn tay, một luồng khí lạnh lẽo bao trùm lấy cô. “Nhưng ta sẽ không dừng lại.”
Hai bên đối diện, không khí căng thẳng như sợi dây đàn. Huy và Liên đứng sẵn sàng, đôi mắt sắc lạnh nhìn về phía Tố Tâm. “Cô đã chọn con đường này, nhưng tôi sẽ không để cô đi xa hơn nữa.”
Tố Tâm nhếch môi cười, một nụ cười lạnh lẽo. “Hãy xem ai là người thắng trong cuộc chiến này.”Huy không còn thời gian để suy nghĩ. Anh cảm nhận được sức mạnh trong từng chiêu thức của mình, lòng dũng cảm bừng cháy. “Thiên Long Quyền!” Huy gầm lên, lao về phía Tố Tâm với quyết tâm không gì ngăn cản.
Tố Tâm phản ứng nhanh như cắt, luồn lách tránh né đòn tấn công của Huy. “Ngươi thật sự nghĩ mình có thể đánh bại ta?” Cô hét lên, tung ra một cú đá mạnh mẽ, nhưng Huy đã kịp thời tránh được.
“Cô không còn là Tố Tâm mà tôi biết nữa,” Huy thở hổn hển, nhưng không chịu lùi bước. “Cô đã để cho thù hận chiếm lấy tâm trí mình.”
“Ngươi không hiểu gì cả!” Tố Tâm gầm lên, đôi mắt trở nên điên cuồng. “Ta sẽ không để bất cứ ai cản đường mình!”
Cuộc chiến diễn ra ác liệt, từng đòn tấn công và phản đòn như những nhát dao chém vào tâm hồn Huy. Anh không chỉ chiến đấu với Tố Tâm mà còn với chính những ký ức đẹp đẽ về quá khứ. Những hình ảnh về một đứa em gái tươi cười, hạnh phúc, giờ đây đã biến mất.
“Đừng để thù hận g**t ch*t những gì còn lại trong cô,” Huy thét lên, nhưng giọng nói của anh dường như không thể chạm tới trái tim đã bị lạnh lẽo.
Tố Tâm không trả lời, chỉ đẩy mạnh sức mạnh, từng cú đấm mang theo nỗi đau và sự căm ghét. Huy cảm thấy mình như đang lạc vào một vòng xoáy tăm tối, nơi không có lối thoát.
Liên, đứng bên cạnh, cũng không thể đứng yên. Cô lao vào trận chiến, sử dụng “Bát Quái Thần Công” để hỗ trợ Huy. “Huy! Cố lên!” Cô kêu lên, nhưng trong lòng cũng đầy lo lắng.
Cuộc chiến kéo dài, cả hai bên đều không chịu nhường bước. Huy cảm thấy mồ hôi chảy ròng ròng, từng nhịp thở trở nên nặng nề. Anh biết, nếu không dừng lại, mọi thứ sẽ đi đến hồi kết bi thảm.
“Đủ rồi!” Huy gào lên, lòng tràn đầy nỗi tuyệt vọng. “Tâm, hãy dừng lại! Tôi không muốn hủy hoại cô!”
Tố Tâm dừng lại, ánh mắt bỗng chốc đổi thay. Một thoáng yếu đuối hiện lên trong đôi mắt lạnh lẽo ấy. “Ngươi... không thể hiểu được.”
“Tôi hiểu hơn ai hết,” Huy nói, từng chữ như chạm đến trái tim cô. “Chúng ta có thể tìm cách khác. Đừng để thù hận dẫn lối.”
Tố Tâm ngập ngừng, ánh mắt bối rối. Huy cảm thấy một tia hy vọng le lói. Nhưng chỉ trong chớp mắt, sự điên cuồng lại trở về. Cô gầm lên, sức mạnh bùng nổ, “Ngươi sẽ phải trả giá!”
Huy không còn thời gian suy nghĩ, anh lao vào cuộc chiến một lần nữa. Tâm lý rối bời, nhưng anh biết, đây không chỉ là cuộc chiến vì bí kíp mà còn vì chính tâm hồn của Tố Tâm. Anh phải cứu cô, dù phải hy sinh tất cả.
Khi hai bên giao tranh, những đòn tấn công mạnh mẽ vang lên, từng cú chạm vào không khí như tiếng sấm. Huy cảm nhận được sức mạnh của “Thiên Long Quyền” trong từng cú đấm, và quyết tâm không ngừng gia tăng.
“Không thể thất bại!” Huy thầm nhủ, và lao vào trận chiến với tất cả sức mạnh của mình.
Cuộc chiến chỉ mới bắt đầu, và tương lai vẫn còn chờ đợi.