Huy đứng giữa căn phòng tối tăm, hơi thở gấp gáp. Trận chiến vừa qua khiến anh mệt lả, nhưng nỗi lo lắng còn lớn hơn cả thể xác. Những lời của sát thủ ám ảnh tâm trí anh, kéo theo những nghi ngờ về người thầy mà mình kính trọng.
Trần Phúc Đạt, người đã dạy anh bao điều, giờ đây bỗng trở thành tâm điểm của sự nghi ngờ. Huy không thể phủ nhận tài năng và sự thông minh của Đạt, nhưng mối liên hệ giữa ông và Ma Giáo là điều không thể xem nhẹ. Huy tự hỏi: “Liệu Đạt có thật sự đứng về phía công lý như anh từng nghĩ?”
Trong đầu anh, hình ảnh Đạt hiện lên. Gương mặt nghiêm nghị của ông, những bài học võ thuật và chiến thuật tinh vi. Nhưng tại sao lại có mối liên hệ với Ma Giáo? Huy rùng mình khi nghĩ đến khả năng Đạt có thể đang lợi dụng anh và Liên.
“Huy!” Giọng Liên vang lên từ bên ngoài, cắt đứt dòng suy nghĩ của anh. “Ngươi đâu rồi?”
“Ta ở đây!” Huy đáp, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Anh mở cửa, thấy Liên đứng đó, đôi mắt cô ánh lên lo lắng.
“Ngươi sao vậy? Có phải vẫn còn đau sau trận chiến?” Liên hỏi, đưa tay chạm vào vai anh.
“Không sao.” Huy lắc đầu, nhưng sự thật là nỗi lo lắng trong lòng không thể che giấu. “Liên, có điều ta cần phải nói với ngươi.”
“Điều gì?” Cô hỏi, vẻ nghi ngờ hiện rõ.
“Ta vừa có cuộc nói chuyện với một sát thủ. Hắn nói rằng Tố Tâm có một kế hoạch lớn… và Đạt có liên quan đến Ma Giáo.” Giọng Huy lộ rõ sự hồi hộp.
Liên ngạc nhiên, nhưng không tức giận. “Ngươi chắc không? Đạt đã giúp chúng ta nhiều lắm. Không thể nào…”
“Nhưng nếu ông ấy đang âm thầm thao túng chúng ta, thì sao?” Huy ngắt lời, giọng anh trở nên cương quyết. “Chúng ta cần phải điều tra.”
“Được rồi.” Liên gật đầu, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi Huy. “Chúng ta phải tìm hiểu thêm về Đạt. Có thể hắn đang bị ép buộc.”
Huy nhận ra rằng Liên có lý. Đạt không phải là kẻ xấu, nhưng nếu ông ấy bị đe dọa bởi Ma Giáo thì mọi thứ sẽ khác. “Chúng ta cần phải tìm Đạt ngay bây giờ,” Huy nói, quyết tâm hiện rõ trong giọng nói.
Huy và Liên rời khỏi căn phòng, tiến về phía nhà của Đạt. Dù bầu không khí xung quanh có phần nặng nề, nhưng họ không thể chần chừ thêm nữa. Mọi thứ phụ thuộc vào quyết định của họ trong giây phút này.
Khi đến nơi, Huy gõ cửa. Chờ đợi một lúc, cuối cùng Đạt xuất hiện, vẻ mặt ông không hề thay đổi. “Các ngươi đến tìm ta có việc gì?” Ông hỏi, giọng điềm tĩnh như thường lệ.
Huy nuốt khan, cảm giác hồi hộp dâng lên. “Chúng ta cần nói chuyện. Về Tố Tâm… và Ma Giáo.”
Gương mặt Đạt thoáng chút ngạc nhiên, nhưng ông nhanh chóng lấy lại vẻ nghiêm nghị. “Có chuyện gì xảy ra?”“Ta nghe nói rằng ông có mối liên hệ với Ma Giáo,” Huy nói, không vòng vo. “Điều đó có thật không?”
Ánh mắt Đạt sắc bén như dao, nhưng trong đó có chút gì đó buồn bã. “Huy, mọi thứ không như ngươi nghĩ.”
“Vậy hãy nói cho ta biết! Tại sao ông lại dính líu đến họ?” Huy gặng hỏi, cảm giác tức giận trào lên.
Đạt thở dài, như cố gắng tìm từ ngữ thích hợp. “Ta không muốn các ngươi liên quan đến chuyện này. Ma Giáo có những bí mật mà ta không thể để các ngươi biết.”
“Bí mật gì?” Liên xen vào, giọng cô tràn đầy quyết tâm.
Đạt nhìn cả hai, vẻ mặt ông lộ rõ sự mệt mỏi. “Bí kíp ‘Đoạt Hồn’ là một trong những thứ mà họ đang tìm kiếm. Ta đã từng có một quá khứ không dễ dàng, và điều đó khiến ta không thể tránh khỏi sự liên lụy.”
“Ông đã giúp chúng ta nhiều lần,” Huy nói, “nhưng tại sao ông không thể nói cho chúng ta biết? Tại sao phải giấu giếm?”
“Bởi vì ta không muốn các ngươi phải gánh chịu nguy hiểm,” Đạt đáp, giọng ông trở nên cứng rắn. “Mọi chuyện đã qua, nhưng Ma Giáo không dễ dàng từ bỏ những gì họ đã từng muốn.”
“Vậy ông đang đứng về phía nào?” Huy hỏi, sự nghi ngờ vẫn hiện hữu trong lòng anh.
Đạt im lặng một lúc, rồi nói: “Ta đã chọn con đường của chính nghĩa. Nhưng đôi khi, để bảo vệ những người ta yêu thương, ta phải chấp nhận những quyết định khó khăn.”
Liên và Huy nhìn nhau, dường như họ đều cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Nếu ông thực sự muốn bảo vệ chúng ta, thì hãy giúp chúng ta ngăn chặn Tố Tâm,” Huy khẩn cầu.
Đạt gật đầu, nhưng ánh mắt ông đầy lo lắng. “Ta sẽ giúp, nhưng các ngươi cần phải chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất.”
Khi cuộc trò chuyện kết thúc, Huy cảm thấy trong lòng mình vẫn còn nhiều điều chưa rõ. Họ đã có được sự hỗ trợ từ Đạt, nhưng liệu ông có thể giữ lời hứa? Đêm đã buông xuống, và những bóng tối trong lòng Huy vẫn chưa được xua tan.
Huy và Liên rời khỏi nhà Đạt, nhưng nỗi lo lắng vẫn bám lấy họ như những cái bóng. Họ cần phải hành động nhanh chóng, bởi vì thời gian không còn nhiều. Tố Tâm chắc chắn đang chuẩn bị cho một kế hoạch lớn hơn, và họ không thể để mình bị bất ngờ thêm một lần nữa.
“Chúng ta sẽ tìm hiểu thêm về bí kíp ‘Đoạt Hồn’,” Liên nói, ánh mắt cô đầy quyết tâm. “Đó có thể là chìa khóa để ngăn chặn Tố Tâm.”
“Đúng vậy,” Huy đáp, lòng anh tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai phải chịu đựng thêm nỗi đau nào nữa.”
Và trong đêm tối, họ bước đi, không biết rằng cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Những bí mật chờ đợi họ ở phía trước, và chỉ có thời gian mới trả lời được liệu họ có thể vượt qua được những thử thách đang đợi sẵn.