Bị Chẩn Đoán Nhầm Mắc Bệnh Nan Y, Tôi Quyến Rũ Đại Lão Cấm Dục

Chương 48

Sầm Khê nương theo tầm mắt của Lục Quyết, nhìn thấy chiếc hộp đựng bánh bướm trên bàn trà.

Trong lòng cô dâng lên một nỗi chua xót nhè nhẹ, đó là một cảm giác tủi thân và thỏa mãn đến muộn màng.

Trước đây ở nhà bố mẹ nuôi, em trai muốn gì, họ luôn đáp ứng ngay lập tức.

Trở về nhà họ Sầm, Sầm Văn và Sầm Tiêu muốn làm gì, vợ chồng nhà họ Sầm cũng tích cực hưởng ứng.

Cô luôn là người bị phớt lờ.

Cô cũng đã quen rồi.

Nhưng điều đó không có nghĩa là, khi có người nhớ đến cô, cô sẽ dửng dưng không cảm xúc.

"Lục Quyết, anh tốt thật đấy."

Sầm Khê không tìm thấy dép lê của mình, muốn lấy được bánh bướm, bắt buộc phải rướn qua người Lục Quyết.

Cô ước lượng khoảng cách một chút, nghiêng người, vươn tay ra lấy.

"—— Á?!"

Sầm Khê mất trọng tâm, lúc ngã nhào lên người anh, đã bị Lục Quyết kịp thời ôm lấy.

"Cẩn thận." Giọng nói mang theo ý cười của người đàn ông vang lên trên đỉnh đầu cô, "Xem ra Lục phu nhân muốn ăn anh trước."

Hơi nóng từ gốc tai lan ra, thiêu đốt đến tận gò má.

Cô dứt khoát bước qua người anh, ngồi xuống phía bên kia bàn trà.

Sau một hồi lăn lộn, mái tóc đen nhánh hơi rối, càng tôn lên đôi má mềm mại trắng ngần của cô.

Không giống với dáng vẻ thanh lãnh, nhạt nhòa vào ban ngày.

Lục Quyết chằm chằm nhìn cô.

Yết hầu khẽ lăn lộn.

Muốn hỏi cô, có từng tỏ ra kiều diễm đáng yêu như vậy trước mặt người khác hay không.

Nhưng lời đến khóe miệng, lại bị anh cứng rắn nuốt xuống.

Sợ đánh thức cô, sợ cô lại khoác lên mình lớp áo giáp, thu lại hết thảy những nét khác biệt hiếm hoi bộc lộ trước mặt anh.

Anh chợt nhận ra, anh hy vọng trong lòng cô, anh là một sự tồn tại khác biệt so với những người khác.

Sầm Khê ăn tối chưa lâu, không đói.

Liền bẻ một miếng bánh bướm nhẩn nha ăn.

Vốn dĩ phải là một khoảnh khắc rất hạnh phúc, nhưng cô ăn lại chẳng thấy yên tâm chút nào.

Bởi vì bên cạnh có một anh Lục đang nhìn chằm chằm như hổ rình mồi, người đã đặc biệt cho Dì Vương nghỉ phép, lại còn tắm rửa trước trên máy bay, lúc này đang dùng ánh mắt khiến người ta tim đập chân run để nhìn cô.

Muốn không ngượng ngùng, thì bắt buộc phải nắm thế chủ động.

Sầm Khê không phải là người thích bị động.

Cô cắn mẩu bánh bướm cuối cùng, đưa đến bên miệng Lục Quyết.

Đôi mắt người đàn ông tối sầm lại.

Anh há miệng, ăn mẩu bánh bướm đó, ngay sau đó, cúi đầu l**m m*t đôi môi cô.

Bị anh hôn đến mức khó thở, lại bị anh lật người lại, Sầm Khê túm chặt cạp quần của mình, giọng nói mềm nhũn như vắt ra nước: "Vào phòng ngủ đi... Ở đây không có đồ anh cần dùng."

Giọng nói trầm khàn của Lục Quyết vang lên bên tai cô, mang theo hơi thở nóng rực: "Trong áo khoác của anh có một hộp mới."

Sầm Khê còn có thể nói gì được nữa.

Trên thương trường biến hóa khôn lường anh còn có thể chu toàn mọi việc, huống hồ là làm chuyện này, sao anh có thể không tính đến những chi tiết quan trọng chứ.

Lúc hai người đang dần tiến vào trạng thái cao trào, không biết điện thoại của ai đổ chuông.

Điện thoại của Sầm Khê luôn để chế độ rung, vậy thì chỉ có thể là của Lục Quyết.

"Điện thoại, điện thoại của anh kìa Lục Quyết."

"Không nghe."

"Có thể là chuyện quan trọng đấy."

"..."

Lục Quyết thở hắt ra một hơi nặng nề, xách chiếc áo khoác âu phục bên cạnh lên, đắp lên người cô, che đi làn da trắng như tuyết.

Anh đi chân trần trên thảm, đi lấy chiếc điện thoại rơi trên mặt đất.

Nhìn thấy tên người gọi hiển thị, sắc mặt anh không hề thay đổi.

Sầm Khê nghiêng đầu.

Áo sơ mi trắng của Lục Quyết phanh ra, để lộ vòng eo săn chắc, giữa hàng lông mày vẫn còn vương lại d*c v*ng chưa tan, cả người toát lên một vẻ cấm dục của một kẻ cặn bã đội lốt thư sinh.

Sau khi chiêm ngưỡng một phen, cô hỏi: "Điện thoại của ai vậy? Sao anh không nghe."

Lục Quyết: "Cháu gái lớn của ông cụ Trịnh, Trịnh Tranh."

Sầm Khê: "Hóa ra là cô ta à."

Dứt lời, cô không bảo anh nghe điện thoại nữa.

Lục Quyết trực tiếp cúp máy, tắt nguồn.

Anh ngồi lại sô pha, nhìn cô lấy áo khoác của anh làm chăn quấn quanh người, che đi tất cả những dấu vết do anh tạo ra.

Sầm Khê khoanh chân, khoác áo của anh ngồi trên sô pha, sự mơ màng trong đáy mắt dần trở nên tỉnh táo.

Cô lên tiếng: "Tuyên bố trước nhé, em không có ý định dò hỏi đời tư của anh đâu, chỉ là em nghe nói trước đây anh có ý định liên hôn với Trịnh Tranh, còn tặng 5% cổ phần của Hàng không Vân Đoan làm sính lễ."

"Nếu em đã biết chuyện này rồi, chứng tỏ trong giới đều biết cả rồi, sau này có người hỏi em... Em nên đính chính sự thật, hay là mỉm cười ngầm thừa nhận?"

Lục Quyết đứng dậy, không nhanh không chậm nhìn cô.

Sau đó trực tiếp bế bổng cô lên, đi lên lầu.

Vừa đi vừa cắn tai cô: "Anh không có người yêu cũ, không đưa sính lễ cho ai cả, sau này nghe được tin đồn thất thiệt như vậy, còn phải phiền Lục phu nhân trực tiếp đính chính sự thật rồi."

Anh không vội vàng, chỉ là muốn hoàn thành chuyện còn dang dở, ngặt nỗi cô vợ của anh lúc thì bắt anh nghe điện thoại, lúc lại nói đông nói tây, cứng rắn làm rối loạn nhịp điệu của anh.

Nhưng cảm giác vẫn rất mãnh liệt.

Sau khi trở về phòng ngủ, Lục Quyết không thèm làm người nữa, không nặng không nhẹ bịt miệng cô lại.

Sau khi một lần nữa tiến vào trạng thái cao trào, anh mới buông tay ra.

Ý nghĩ duy nhất của Sầm Khê trước khi ngủ thiếp đi là, sinh hoạt vợ chồng với Lục Quyết có độ rủi ro rất cao.

Lần sau anh đi công tác về, thà cô uống rượu giả say, chiếm thế thượng phong chủ đạo còn hơn.

Sáng hôm sau, Sầm Khê nghe thấy tiếng chuông báo thức liền tỉnh dậy ngay.

Đánh răng rửa mặt, thay quần áo, xuống lầu.

Cô bước vào phòng ăn, nhìn thấy Lục Quyết đang thay nước cho hoa cát cánh, động tác rất thành thạo.

Anh mặc một bộ đồ mặc nhà dài tay màu xám đậm, ống tay áo xắn lên tùy ý, để lộ nhất đoạn cổ tay có đường nét sạch sẽ.

Mất đi vẻ sắc bén của bộ âu phục giày da, cả người anh đều trở nên thả lỏng nhàn nhã, mang theo vài phần hương vị của một người đàn ông của gia đình.

Lục Quyết nhìn về phía cô: "Anh chuẩn bị bữa sáng rồi, qua đây ăn đi."

Sầm Khê mặt không đỏ tim không đập, ngồi xuống trò chuyện với anh: "Em không có thói quen ăn đêm, có thể là tối qua ăn bánh bướm rồi, bây giờ em không đói."

"Ăn một chút đi." Anh hỏi: "Cơ thể còn khó chịu không? Anh đưa em đến công ty nhé."

Sầm Khê không làm kiêu, gật đầu.

Lúc xuống lầu cô phát hiện chân mình hơi bủn rủn, nếu trên đường đạp phanh mà chân cũng bủn rủn, thì chắc chắn sẽ xảy ra chuyện.

-

Chiếc Maybach dừng lại cách Tập đoàn Lan Tự không xa, lái thêm vài mét nữa là có thể đưa cô đến tận cửa.

Sầm Khê tháo dây an toàn: "Sao anh không đưa em vào tận trong luôn."

Lục Quyết: "Có thể sao?"

Sầm Khê: "..."

Coi như cô chưa nói gì.

"Tối nay có muốn về nhà chính ăn cơm không?"

Anh đi công tác bận rộn, về nhà ăn với cô một bữa cơm không đứng đắn, rồi lại về nhà chính ăn một bữa cơm đứng đắn, cô đã quen rồi.

Lục Quyết: "Anh đi là được rồi, em không cần đi."

Sầm Khê sửng sốt: "Hả?"

Vẻ mặt Lục Quyết nghiêm túc: "Ở biệt thự bán sơn chúng ta chưa từng cãi nhau, lần trước về nhà chính suýt chút nữa thì cãi nhau, có thể phong thủy nhà chính có vấn đề, anh tìm người xem lại đã, rồi mới đưa em về."

Sầm Khê "phụt" một tiếng bật cười.

"Đó là nơi anh lớn lên, sao anh còn chê bai thế."

Lục Quyết ngắm nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, giọng nói trở nên dịu dàng: "Em kết hôn với anh, là sống qua ngày với anh, chứ không phải sống với người nhà anh."

"Anh nhìn ra được em sống ở ngoài không được tự nhiên, đừng miễn cưỡng bản thân, ít nhất ở chỗ anh, em không cần phải thông cảm nhượng bộ mọi chuyện."

"Sầm Khê, em có thể tùy hứng một chút."

-

Tại bàn làm việc.

Sầm Khê cầm bút, mười mấy phút rồi mà vẫn chưa vẽ được một đường nét nào.

Trong đầu toàn là những lời Lục Quyết nói.

Từ Mỹ Di rửa một hộp việt quất đến hiếu kính sư phụ, đến gần mới phát hiện, sư phụ đang ngẩn người.

"Sư phụ?" Cô nàng đưa tay ra, quơ quơ trước mặt Sầm Khê.

Sầm Khê hoàn hồn: "Sao vậy?"

Từ Mỹ Di: "Ăn việt quất đi chị."

Sầm Khê lấy bánh bướm của mình ra chia sẻ với cô nàng.

Tâm hồn ăn uống như Từ Mỹ Di liếc mắt một cái đã nhận ra đây là bánh bướm của Thân Thành.

"Oa, là bánh bướm sư công đi công tác về mang cho chị sao." Giọng điệu khẳng định, chắc nịch.

Sầm Khê thắc mắc: "Sao em biết?"

Từ Mỹ Di đẩy gọng kính không tồn tại trên sống mũi: "Sư phụ không đi Thân Thành, nhưng trong tay lại có bánh bướm Thân Thành, vậy chắc chắn là sư công đặc biệt mang về cho chị rồi."

Sầm Khê bị dáng vẻ thám tử nhí của cô nàng chọc cười.

"Nhỡ đâu là người khác thì sao?"

Từ Mỹ Di chớp mắt: "Đương nhiên có thể là người khác, nhưng trong một năm rưỡi nay, em chưa từng thấy người khác có lòng với sư phụ như vậy, vừa đi công tác mang đặc sản về, tối lại còn mang cơm đến."

Sầm Khê bỗng chốc im lặng.

Những gì Lục Quyết cho cô, dường như đều là những thứ cô cần.

Vậy anh cần gì?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn