Bị Chẩn Đoán Nhầm Mắc Bệnh Nan Y, Tôi Quyến Rũ Đại Lão Cấm Dục

Chương 37

Sầm Khê ngủ vùi cả ngày cuối tuần, thứ Hai đi làm tinh thần coi như sung mãn.

Cô xuống lầu, nhìn thấy Dì Vương.

Năm rưỡi Dì Vương đã trở lại biệt thự bán sơn, tiên sinh và thái thái đều là những người bận rộn, không ai làm bữa sáng cho họ thì phải làm sao.

Dì Vương nhiệt tình chào hỏi: "Thái thái dậy rồi à, mau ra ăn sáng đi."

Ánh mắt Sầm Khê lơ đãng.

Không dám nhìn thẳng vào Dì Vương, đối mặt với chiếc bàn ăn đó tâm trạng cũng rất phức tạp...

Sầm Khê ăn một quả trứng, lại uống vài ngụm cháo.

Lục Quyết chạy bộ buổi sáng về.

Anh nhìn Sầm Khê, một bộ đồ công sở màu xanh nhạt, dịu dàng tháo vát, không khác gì ngày thường.

Trong đầu lại hiện lên dáng vẻ cô nằm trên giường ngày hôm qua, hai chân bủn rủn, sinh hoạt không thể tự lo liệu, đi vệ sinh cũng cần anh giúp đỡ.

"Em có lái xe được không, hay là để anh đưa em đi làm." Lục Quyết ngồi xuống bên cạnh cô, rất tự nhiên hỏi.

Sầm Khê suýt nữa thì sặc cháo, "Không cần!"

Dì Vương thắc mắc, sao hai người này chung sống với nhau cứ kỳ lạ thế nào ấy?

Lẽ nào là tiên sinh đi công tác quá lâu mới về, thái thái nhận người lạ?

Vậy thì đây là lỗi của tiên sinh rồi.

Dì Vương vun vào: "Thái thái, cô ngồi xe tiên sinh đi làm, trên đường còn có thể ngủ thêm một lát."

Lục Quyết: "Dì Vương nói đúng đấy."

Sầm Khê không hề lay động.

Cô lau miệng, xách túi lên.

"Em đi làm đây."

Lục Quyết nhìn theo bóng cô rời đi.

Dì Vương: "Tiên sinh, tôi thấy phòng giặt sấy khô hai bộ chăn ga gối đệm, sao lại giặt nhiều thế?"

Lục Quyết: "Đêm tôi đi công tác về, không cẩn thận mặc quần dài bên ngoài ngồi lên giường."

Hóa ra là chứng sạch sẽ tái phát, Dì Vương lại hỏi: "Vậy cũng chỉ cần giặt một bộ thôi chứ."

Lục Quyết ngước mắt lên: "Dì Vương, chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi."

Dì Vương gật đầu, tự đi làm việc của mình.

Ây da da, tiểu thiếu gia và tiểu thư chắc là đang trên đường đến rồi!

Lục Quyết ăn mặc chỉnh tề xuống gara tầng hầm, chiếc Volvo phiên bản chiến tổn của Sầm Khê lướt qua anh.

Anh đứng lại, nhìn theo chiếc xe chiến tổn chở vợ mình, khuất khỏi tầm mắt.

Hơi lo lắng.

Muốn đổi cho cô một chiếc xe khác, nhưng lại không tìm được lý do thích hợp.

Đường đột đề nghị, có thể cô sẽ không đồng ý.

Mặc dù thời gian chung sống sau khi kết hôn chưa lâu, nhưng Lục Quyết biết cô là người có ranh giới rất rõ ràng.

A Diệu chẳng qua chỉ nói giúp cô vài câu, cô đã muốn tặng cậu vài bộ vest.

-

Đến công ty, Sầm Khê xuống xe.

Lúc cất chìa khóa xe vào túi xách, cô nhìn thấy bàn tay phải trống trơn của mình.

Lục Quyết đồng ý ẩn hôn, nhưng anh luôn đeo nhẫn cưới.

Đêm anh đi công tác về, lúc bị anh ôm hôn nồng nhiệt ở cầu thang, cô đã sờ thấy chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của anh.

Sau đó vẫn là cô giúp anh tháo nhẫn cưới ra.

Nếu không... đau.

Sầm Khê vỗ vỗ mặt mình, đang đi làm đấy, nghĩ lung tung gì vậy.

Cô lấy nhẫn cưới từ trong túi ra, đeo vào.

Lúc này thang máy từ gara đi lên tầng một, cửa mở, rất nhiều đồng nghiệp bước vào.

Sầm Khê đứng nép sang một bên.

Hai nữ đồng nghiệp đang trò chuyện chào hỏi Sầm Khê.

Vốn dĩ họ chỉ chú ý Sầm Khê đeo túi mới, lúc quan sát túi xách của cô, lại bị chiếc nhẫn cưới của cô thu hút.

"Chủ quản Sầm, chị đeo nhẫn cưới rồi, đây là kết hôn rồi sao?!"

Một tiếng kêu này, toàn bộ đồng nghiệp trong thang máy đều nhìn về phía Sầm Khê.

Mặc dù chức vụ của Sầm Khê trong công ty không cao, nhưng cô rất nổi tiếng.

Lúc cô mới vào làm, tất cả các chàng trai trong công ty đều từng tặng hoa cho cô.

Có người ở phòng tài vụ tặng hoa cho cô suốt một năm trời, cô không hề lay động, từ đó danh tiếng ‘tu vô tình đạo’ của cô lan truyền khắp công ty.

Không còn ai không biết tự lượng sức mình theo đuổi cô nữa, ngoại trừ những chàng trai mới vào làm mỗi năm.

Sầm Khê giơ ngón tay lên, nhìn một cái, "Ừ, tôi kết hôn rồi."

Các đồng nghiệp trong thang máy thi nhau chúc mừng, rất lịch sự không hỏi nhiều.

Nhưng chưa đầy một lúc sau, cả công ty đều biết nữ thần Lan Tự đã kết hôn.

Người đau lòng nhất là Lưu Lợi của phòng thiết kế.

Tất nhiên không phải cậu ta yêu thầm Sầm Khê.

Mà là...

Lưu Lợi gào thét: "Lão Cố ở phòng tài vụ thất tình rồi, sau này tôi tìm anh ta thanh toán, anh ta còn sảng khoái thanh toán cho tôi nữa không?"

Từ Mỹ Di cười không phúc hậu: "Tất nhiên là không rồi, anh ta với sư phụ tôi hết hy vọng rồi, làm sao có thể tiếp tục lấy lòng những người xung quanh sư phụ nữa."

Lưu Lợi: "Cô còn cười, sau này cô thanh toán cũng khó khăn đấy!"

Từ Mỹ Di không cười nổi nữa.

Mặc dù cô không để tâm đến chút tiền lẻ đó, nhưng cái đáng được thanh toán mà không thanh toán, cô sẽ tức giận.

"Sư phụ"

Cô sán lại gần Sầm Khê, vừa định hóng hớt, đã bị Sầm Khê gõ nhẹ vào trán.

Sầm Khê nói với Lưu Lợi: "Hội nghị đặt hàng của SENG lần này rất suôn sẻ, có vài mẫu số lượng đặt hàng vượt xa dự kiến của tôi, họp giao ban sáng thứ Hai xong, tôi sẽ mở cuộc họp tổng kết hội nghị đặt hàng."

Cô lại nhìn sang Từ Mỹ Di, "Sắp đến hội nghị đặt hàng của Phù Duy Y rồi, em cũng đến nghe thử đi, có ích cho em đấy."

Từ Mỹ Di: "..."

Trời ơi! Trên thế giới này có nơi nào không cần họp hành không, cô cần đi gấp một chuyến.

Cô ghé sát vào Lưu Lợi lẩm bẩm, "Cũng may là lão Cố không làm việc cùng sư phụ, nếu anh ta đến phòng chúng ta trải nghiệm một phen, chắc chắn chạy nhanh hơn ai hết."

Lưu Lợi cảm thấy cô gái này suy nghĩ vẫn còn đơn giản quá, "Cô tưởng phòng thiết kế của chúng ta dễ vào lắm sao? Lão Cố muốn nhảy việc sang phòng chúng ta làm tạp vụ, cũng khó."

"Một năm trước cô, sinh viên đại học của Học viện Thời trang London còn vào được, bây giờ cô bắt buộc phải là thạc sĩ của các trường thời trang hàng đầu, mới có tư cách nộp hồ sơ vào phòng thiết kế của công ty chúng ta."

"Bây giờ tôi cũng hiểu tại sao sư phụ cô không vội thăng chức rồi."

Từ Mỹ Di: "Tại sao?"

Lưu Lợi: "Giám đốc phòng thiết kế của chúng ta, còn có giám đốc thiết kế của công ty đã thay đổi hai ba người rồi nhỉ."

Từ Mỹ Di gật đầu.

Lưu Lợi: "Ai không hợp với triết lý thiết kế của Sầm Khê, người đó sẽ bị tối ưu hóa, hàm lượng vàng của vị trí chủ quản này của sư phụ cô, vượt xa bọn họ."

Từ Mỹ Di ưỡn ngực, "Ai bảo sư phụ tôi trâu bò!"

Lưu Lợi mỉm cười.

SENG quá phụ thuộc vào Sầm Khê, điều này đối với công ty và Sầm Khê mà nói, đều không phải là chuyện tốt.

Nhưng đây không phải là chuyện cậu ta nên lo lắng.

-

Trong văn phòng phó tổng tài.

Sầm Văn xem lướt qua vài bản sơ yếu lý lịch, ánh mắt thất vọng.

"Cô tìm một công ty săn đầu người khác đi, cho dù đưa ra mức lương hàng năm ba năm triệu tệ, cũng phải tìm được nhà thiết kế có thể thay thế Sầm Khê."

Lily nhỏ giọng: "Chúng ta đã đổi ba công ty săn đầu người rồi."

Nếu tìm được thì đã tìm được từ lâu rồi.

Sầm Văn: "Vậy thì thêm tiền."

Lily kinh ngạc: "Vâng, Văn tổng."

Vốn dĩ cô ta không cảm thấy vị chủ quản nhỏ bé Sầm Khê này lợi hại đến mức nào, nhưng sau khi chào hỏi một vòng các công ty săn đầu người lớn, cô ta phát hiện Sầm Khê hình như thực sự hơi trâu bò.

Chuyện này cũng không thể trách cô ta coi thường Sầm Khê.

Ai bảo Sầm Khê trong công ty quá khiêm tốn, không hề ra vẻ bề trên chút nào.

"Cốc cốc"

Tiếng gõ cửa vang lên.

Sầm Văn: "Là Sầm Khê đến rồi, cô đi làm việc đi."

Lily mở cửa văn phòng, nở nụ cười với Sầm Khê, có chút nịnh nọt.

Sầm Khê cảm thấy khó hiểu.

Cô hỏi Sầm Văn: "Năm phút nữa tôi có một cuộc họp, cô gọi tôi qua có việc gì gấp?"

Sầm Văn liếc nhìn nhẫn cưới của Sầm Khê, "Cô quên cô đã hứa với cha mẹ những gì rồi sao?"

Sầm Khê: "Quên rồi."

Sầm Văn: "..."

Sầm Khê: "Không có việc gì thì tôi đi họp đây."

Sầm Văn tức đến phát run.

Trước đây Sầm Khê ỷ đẹp làm càn, bây giờ ỷ tài kiêu ngạo.

Khốn nỗi bây giờ cô ta không động vào Sầm Khê được.

Sầm Văn ném mạnh hai tập tài liệu, sau khi bình tĩnh lại, liền gọi điện thoại cho Sầm phu nhân.

Cô ta không trị được Sầm Khê, nhưng có người trị được.

-

Sầm Khê ngồi ở bàn làm việc, v**t v* chiếc nhẫn cưới bạch kim.

Đeo nhẫn làm việc cả một ngày, cũng khá mới mẻ.

Tối nay phải đến nhà chính họ Lục ăn cơm, đến giờ cô xách túi tan làm.

Xe của cô đỗ ở công ty, đi về phía con phố đối diện công ty, mở cửa xe Maybach ngồi vào.

Lục Quyết đưa cho cô một gói hạnh nhân nguyên vị, khoảng sáu bảy hạt.

"Lót dạ đi, bây giờ đang là giờ cao điểm tan tầm, đến nhà chính phải mất hơn một tiếng."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn