Bị Chẩn Đoán Nhầm Mắc Bệnh Nan Y, Tôi Quyến Rũ Đại Lão Cấm Dục

Chương 27

Sầm Khê càng muốn giải thích, miệng càng lắp bắp lợi hại.

"Tôi..."

Lục Quyết mỉm cười nhìn cô: "Từ từ nói."

Thấy bộ dạng thong dong này của anh, Sầm Khê hít sâu một hơi.

Cô không muốn thua kém khí thế trước mặt anh, thế là bình tĩnh lại, gằn từng chữ rõ ràng nói.

"Bộ đồ lót ren màu đen đó, không phải tôi mua."

Lục Quyết chằm chằm nhìn cô.

Sau đó mang theo giọng điệu nghi ngờ rõ ràng "Ừ" một tiếng.

Sầm Khê há miệng định khai ra Lục Hân Hân là kẻ đầu sỏ gây tội, nhưng lời đến khóe miệng lại nuốt trở vào.

Cô không chắc Lục Hân Hân trong lòng Lục Quyết là đóa hoa trắng nhỏ hay hoa vàng nhỏ.

Có vì chuyện này mà phá hỏng hình tượng của Lục Hân Hân trong lòng anh cả cô ấy hay không.

"Là một người bạn nữ của tôi," Sầm Khê cân nhắc nói: "Cô ấy biết tôi kết hôn rồi, tặng cho tôi quà tân hôn. Không phải tự tôi mua, tôi cũng không có nhu cầu sinh lý!"

Lục Quyết vuốt cằm, dường như đã tin rồi.

"Cô không có nhu cầu, tôi có."

"..." Khuôn mặt Sầm Khê đỏ bừng, có ai tiếp lời như anh vậy không?

Cái lợi của vợ chồng liên hôn nằm ở chỗ, có gì thì nói nấy.

Điểm không tốt cũng nằm ở chỗ, có gì thì nói nấy.

Cô mấp máy môi, vừa định tung ra một luận điểm, ví dụ như "Cho dù là vợ chồng liên hôn cũng nên có chút lòng tự trọng".

Liền nhìn thấy Lục Quyết đã đẩy tay vịn giữa hai chỗ ngồi ra.

Sầm Khê cảm thấy tò mò.

Cô cũng từng đến tầng hầm xem phim, nhưng chưa bao giờ biết tay vịn giữa các chỗ ngồi có thể đẩy ra như vậy.

Được mở mang tầm mắt rồi.

Chưa đợi cô hỏi đây là thiết kế gì, đã bị Lục Quyết ôm ngồi lên đùi anh.

Cô vừa định giãy giụa, lập tức nhận ra.

Người này là chồng cô, chuyện thân mật hơn trên giường cũng đã làm rồi.

Bây giờ giãy giụa, ngược lại có vẻ làm bộ làm tịch.

Sầm Khê ngoan ngoãn ngồi trên đùi Lục Quyết, hàng mày trắng trẻo nghiêm túc.

"Lục tiên sinh, vừa rồi tôi đã giải thích rất rõ ràng rồi, tôi không có nhu cầu sinh lý, anh không cần... thỏa mãn tôi cái gì cả."

"Ừ, vừa rồi tôi cũng nói rồi, tôi có nhu cầu." Khuôn mặt tuấn tú của anh vẫn bình tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm kia lại tăng thêm vài phần dục sắc.

"Sáng mai tôi lại phải đi công tác, lần này sẽ khá lâu. Có thể chạm vào cô không?"

"Bao lâu?" Cô hỏi.

"Có thể cần nửa tháng."

"Vậy quả thực khá lâu."

"Ừ."

Lục Quyết trả lời xong liền không có động tác gì nữa.

Sầm Khê vẫn còn nhớ "hình tượng ngoan ngoãn" của mình, không thể chủ động làm gì với anh, đành phải nhắm mắt lại, ám chỉ anh có thể tiếp tục.

Lòng bàn tay Lục Quyết nâng khuôn mặt cô nhẹ nhàng v**t v*, cố ý hỏi: "Không ở trên giường, ở đây cũng có thể chấp nhận sao?"

Cô đều đồng ý rồi, anh còn biết rõ mà cố hỏi.

"... Có thể."

Lục Quyết nhìn dáng vẻ xấu hổ nhưng vẫn cố gắng phối hợp của cô, hứng thú càng nồng đậm.

Anh không làm thêm động tác thừa thãi nào nữa, tháo chiếc kính gọng vàng, đồng hồ đeo tay và nhẫn ra.

Bàn tay lớn dọc theo lưng cô trượt xuống, định kéo khóa váy của cô.

Đúng lúc này, Sầm Khê đột nhiên mở mắt ra, nắm ngược lại tay anh.

"Tôi, tôi không muốn c** q**n áo." Cô đỏ mặt lắp bắp.

Lục Quyết nhíu mày: "Không muốn nữa sao?"

Sầm Khê: "Muốn, nhưng tôi không muốn c** q**n áo."

Còn chưa làm gì, trán cô đã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.

Lúc thay váy trước đó, cô ma xui quỷ khiến thế nào lại mặc thử bộ đồ lót ren màu đen đó, rồi quên cởi ra.

Lục Quyết dừng các động tác tiến thêm một bước.

Cơ thể anh ngửa ra sau, dùng khuôn mặt tuấn tú trưởng thành đó đánh giá cô.

"Không c** q**n áo, làm sao tiến hành bước tiếp theo, Lục phu nhân?"

"Có thể mà." Sầm Khê tháo cà vạt của anh ra, nhẹ nhàng bịt kín đôi mắt anh, nhỏ giọng nói: "Như vậy là được rồi."

Yết hầu Lục Quyết lăn lộn, lòng bàn tay siết chặt vòng eo cô nóng rực.

"Vậy thì làm theo tâm ý của Lục phu nhân."

-

Hai giờ đồng hồ sau.

Lục Quyết dắt Sầm Khê vẫn còn đang nức nở rời khỏi tầng hầm.

Ban đầu anh còn rất dịu dàng, cho đến khi biên độ động tác quá lớn, chiếc cà vạt bịt mắt tuột xuống.

Lục Quyết nhìn thấy bộ đồ lót ren màu đen trên người cô.

Mỹ diễm tột cùng.

Anh trong nháy mắt liền có chút không kiểm soát được bản thân.

"Lục phu nhân sao lại là một kẻ lừa gạt nhỏ vậy?"

Đây là câu nói duy nhất Sầm Khê nghe anh nói trong suốt hai giờ đồng hồ.

Lúc anh làm loại chuyện đó luôn rất ít nói, người không biết còn tưởng cô đang một mình tự mua vui.

-

Dằn vặt lâu như vậy, Lục Quyết cũng đói rồi.

Sau khi tắm xong, anh dắt Sầm Khê đến phòng ăn.

Dì Vương mở to đôi mắt buồn ngủ rũ rượi: "Xem phim gì mà muộn thế, ây dô, mắt phu nhân sao lại đỏ thế này?"

Sầm Khê mím môi không nói lời nào.

Lục Quyết bình tĩnh nói: "Cô ấy xem phim cảm động khóc, dỗ thế nào cũng không nín."

Sầm Khê hất tay anh ra, một mình ngồi xuống ăn cơm.

Dì Vương nhìn thấy tình hình này, nhỏ giọng nói với Lục Quyết: "Vậy ngài dỗ dành nhiều vào nhé, tôi không thức nổi nữa rồi, phiền hai người ăn xong bỏ bát đũa vào máy rửa bát, ngày mai tôi sẽ dọn dẹp."

Lục Quyết: "Dì đi nghỉ ngơi đi, tôi dọn."

Anh múc một bát canh cà chua tôm nõn đặt trước mặt Sầm Khê: "Hơi nóng, để nguội chút rồi hẵng uống."

Sầm Khê không nghe lời anh, ăn cơm thật nhanh, trở về phòng ngủ đánh răng rửa mặt xong liền ngã đầu ra ngủ.

Một lúc sau Lục Quyết mới trở về phòng ngủ.

Anh còn một chuyện chưa nói với Sầm Khê, lại không tiện gọi cô dậy, liền vặn bút máy, viết một tờ giấy nhớ đặt ở đầu giường.

—— Chuyến bay tám giờ sáng mai, ngày về khoảng nửa tháng sau, lịch trình đã được đồng bộ vào email của em. Nếu trong thời gian này gặp chuyện giải quyết không được, có thể đến thư phòng của anh xem thử.

-

Chỉ ngủ năm tiếng, Lục Quyết đã tỉnh.

Anh nhìn Sầm Khê đang ngủ say bên cạnh.

Đôi môi đỏ hơi sưng chu lên, dường như đang giận dỗi ai đó.

Lục Quyết làm một động tác trước đây chưa từng làm, đặt một nụ hôn cực nhẹ lên trán cô.

Lúc xách hành lý xuống lầu, dì Vương đã chuẩn bị bữa sáng trong bếp.

"Tiên sinh, ăn sáng xong hẵng đi."

"Không ăn nữa. Loại nước có ga mà Sầm Khê thích uống, chuẩn bị cho cô ấy nhiều một chút." Lục Quyết dặn dò, "Dì cũng bảo trọng sức khỏe."

Dì Vương nhìn theo anh rời đi.

Tiên sinh thực ra rất yêu thương phu nhân.

Tối qua phu nhân làm nũng, cho dù là Lục Linh tiểu thư mà tiên sinh cưng chiều nhất, cũng không dám làm như vậy trước mặt tiên sinh đâu.

-

Sầm Khê ngủ một giấc đến hai giờ chiều.

Lúc cô tỉnh lại, đang ngủ ở bên phía Lục Quyết, thế là lật người đi sờ điện thoại.

Điện thoại không sờ thấy, lại sờ thấy một tờ giấy nhớ.

Là nét chữ của Lục Quyết.

Gặp chuyện giải quyết không được, thì đến thư phòng của anh?

Nếu không phải biết thư phòng là khu vực cấm, Sầm Khê bây giờ đã muốn đi xem thử rồi.

Cất kỹ tờ giấy nhớ, cô ngồi dậy, xoa xoa cái eo đau nhức bước xuống giường.

Tốn một phen công sức mới lết được đến phòng ăn, sau này chuyện đó vẫn nên cố gắng làm trên giường thì hơn...

Dì Vương cười nói: "Phu nhân dậy rồi à."

"Vâng." Sầm Khê ậm ờ một tiếng, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào mắt dì Vương, chỉ sợ dì Vương nhìn ra manh mối.

Dù sao cô cũng không mặt dày như Lục Quyết.

Sau khi dì Vương bưng thức ăn lên, lại ôm đến hai bó hoa cát cánh.

"Hoa tiên sinh đặt sáng nay, sau này ngày nào cũng có người giao hoa đến."

Sầm Khê: "Người anh ấy cũng không có ở nhà rồi, sao còn phải ngày nào cũng đặt hoa, tiên sinh nhà dì rốt cuộc thích hoa cát cánh đến mức nào vậy."

Cô thuận miệng trêu chọc, không mong đợi dì Vương đáp lại.

Dì Vương lấy làm lạ: "Tiên sinh không thích hoa, đương nhiên ngài ấy cũng không ghét hoa, chưa từng nghe nói tiên sinh thích hoa cát cánh nha."

Bàn tay cầm đũa của Sầm Khê khựng lại, "Anh ấy không thích hoa cát cánh? Vậy anh ấy nghiêm túc học cách chăm sóc hoa cát cánh với tôi như vậy... là vì sao?"

Dì Vương: "Chắc là phu nhân thích hoa cát cánh, cho nên tiên sinh cũng thích thôi."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn