Nguyệt đứng giữa căn phòng chật chội, ánh mắt cô như bùng lên ngọn lửa của quyết tâm. Hạ, với vẻ mặt lạnh lùng, không ngừng cau có khi nghe Nguyệt nói về cách tiếp cận băng nhóm tội phạm. “Chúng ta không thể chỉ dựa vào sức mạnh hay sự liều lĩnh,” Hạ cắt ngang. “Chúng ta cần một kế hoạch rõ ràng, không phải là những cú nhảy vào bóng tối.”
Nguyệt cảm thấy sự bức bối trong lòng. “Nhưng nếu không hành động ngay, sẽ không còn ai để cứu!” Giọng cô cao hơn, như một nốt nhạc chênh phếch giữa bản hòa tấu căng thẳng. “Chúng ta đã mất quá nhiều thời gian!”
“Và sẽ còn mất nhiều hơn nữa nếu chúng ta không cẩn thận.” Hạ đáp lại, ánh mắt sắc như dao. “Cậu không thể chỉ vì nỗi đau riêng mà quên đi an toàn của cả nhóm.”
“An toàn?” Nguyệt hừ mũi, “Chúng ta không phải là những người yếu đuối. Chúng ta có sức mạnh, có Linh khí! Tại sao phải sợ hãi?”
“Đó không phải là sợ hãi, mà là sự thận trọng,” Hạ khẳng định, giọng điệu cứng rắn. “Tôi không thể đứng yên nhìn cậu mạo hiểm tất cả vì những cảm xúc nhất thời.”
Cảm giác cô đơn ập đến, như cơn sóng vỗ về, Nguyệt nhìn Hạ, trong lòng dâng lên nỗi bất lực. “Tôi không thể làm điều này một mình,” cô nói, giọng nhẹ đi, như một lời cầu xin.
“Cô có thể, nếu cô chịu lắng nghe.” Hạ không nhượng bộ. “Tôi sẽ không tham gia vào kế hoạch điên rồ của cô.”
Nguyệt cảm thấy tức giận và hụt hẫng. “Vậy thì, nếu Hạ không muốn, tôi sẽ tự làm.” Cô quay lưng, quyết tâm trong từng bước đi. Hạ đứng đó, ánh mắt không thể hiện chút dao động nào.
“Nguyệt, đừng có ngu ngốc!” Hạ gọi với theo, nhưng Nguyệt đã ra khỏi cửa, để lại phía sau những lời lẽ lạnh lùng.
Bước ra ngoài, không khí lạnh giá như bao bọc lấy cô. Nguyệt cảm nhận được sự trống rỗng trong lòng, như một khoảng không vô tận. Đằng sau cô, Hạ vẫn đứng đó, ánh mắt tràn đầy lo lắng nhưng không thể làm gì hơn.
“Tôi sẽ không để ai ngăn cản mình,” Nguyệt thì thầm, tự nhủ. Cô cảm thấy Linh khí trong người mình chảy tràn, như một dòng sông cuồn cuộn, sẵn sàng tuôn trào.
Minh và Vân đang đợi ở một góc khuất. Khi thấy Nguyệt, Minh vội vã tiến lại, “Cậu có sao không?”
“Không sao cả,” Nguyệt đáp, nhưng không thể che giấu nỗi thất vọng. “Hạ không đồng ý với kế hoạch.”
“Cậu biết đấy, Hạ luôn như vậy. Cô ấy chỉ muốn bảo vệ chúng ta,” Vân nói, sự thông cảm hiện rõ trên nét mặt.
“Nhưng chúng ta không thể chỉ đứng im chờ đợi,” Nguyệt khẳng định. “Chúng ta cần phải hành động.”
“Cậu có ý tưởng gì không?” Minh hỏi, ánh mắt chăm chú.
“Chúng ta có thể tìm đến những người đã từng làm việc với Trần Khôi,” Nguyệt đề xuất. “Họ có thể biết thông tin cần thiết.”
“Nhưng nguy hiểm lắm,” Vân lo lắng. “Nếu bị phát hiện…”
“Tôi sẽ bảo vệ các cậu,” Nguyệt nói, sự tự tin trong giọng nói của cô khiến Minh và Vân cảm thấy an tâm hơn.
“Được rồi,” Minh đồng ý. “Chúng ta sẽ làm theo kế hoạch của cậu, nhưng phải cẩn thận.”
Khi cả nhóm chuẩn bị rời đi, Nguyệt cảm thấy như có một sức mạnh nào đó đang dẫn dắt mình. Cô không thể để nỗi sợ hãi của Hạ cản trở bước tiến của mình. Vùng Đất Chết này không chỉ là một nơi hoang tàn, mà còn là một cuộc chiến mà cô phải chiến đấu đến cùng.Họ di chuyển qua những con hẻm tối tăm, nơi mà những bí mật và nguy hiểm ẩn nấp. Nguyệt cảm nhận được linh khí xung quanh, như thể nó đang thì thầm với cô. “Hãy tiếp tục, đừng dừng lại.”
Khi họ đến một quán rượu cũ, nơi mà những kẻ tội phạm thường tụ tập, Nguyệt cảm thấy hồi hộp. “Chúng ta phải thận trọng,” cô nhắc nhở mọi người. “Đừng để lộ ra bất kỳ điều gì.”
Bên trong, tiếng cười nói râm ran, hòa cùng mùi rượu nồng nặc. Nguyệt bước vào, cảm giác như đang bước vào một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Từng ánh mắt nhìn về phía họ, một số người nhận ra nhóm của Nguyệt, và sự căng thẳng bao trùm không khí.
“Chúng ta cần tìm một người,” Nguyệt thì thầm với Minh và Vân. “Một người biết rõ về Trần Khôi.”
“Người nào?” Vân hỏi, vẻ mặt ngờ vực.
“Ngọc,” Nguyệt đáp, lòng cô tràn ngập sự quyết tâm. “Cô ấy có quan hệ với băng nhóm của hắn.”
“Cô ấy không phải là kẻ đáng tin cậy,” Minh nói. “Cô ấy có thể phản bội chúng ta.”
“Nhưng đó là cơ hội duy nhất,” Nguyệt khăng khăng. “Chúng ta không còn lựa chọn nào khác.”
Khi Nguyệt tìm kiếm Ngọc trong đám đông, cô cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Cuộc chiến này không chỉ đơn thuần là về sự sống còn, mà còn là về những mối quan hệ đổ vỡ. Hạ, với những nguyên tắc của mình, có thể không bao giờ hiểu được quyết định này.
“Nguyệt!” Một giọng nói vang lên từ phía sau, khiến cô quay lại. Ngọc đứng đó, nụ cười quyến rũ nhưng đầy toan tính. “Lâu không gặp. Cô tìm tôi có việc gì?”
Nguyệt hít một hơi thật sâu. “Tôi cần thông tin về Trần Khôi.”
“Thông tin? Tại sao tôi phải giúp cô?” Ngọc nhướng mày, ánh mắt lấp lánh sự thách thức.
“Tôi biết cô có mối quan hệ với hắn,” Nguyệt nói, không để sự lo lắng làm chệch hướng. “Và tôi cũng biết rằng cô không muốn bị cuốn vào cuộc chiến này mãi mãi.”
Ngọc cười khẩy. “Cô nghĩ tôi dễ dàng bị thuyết phục như vậy sao?”
“Cô có thể chọn ở lại trong bóng tối, hoặc đứng về phía ánh sáng,” Nguyệt trả lời, giọng điệu kiên quyết. “Cô có thể giúp chúng tôi giải cứu những người vô tội.”
Ngọc dừng lại, ánh mắt đầy tính toán. “Và nếu tôi từ chối?”
“Thì cô sẽ tự tay cắt đứt mọi cơ hội để thoát ra khỏi băng nhóm của hắn,” Nguyệt đáp, sự lạnh lùng trong lời nói khiến Ngọc phải suy nghĩ.
“Được rồi, tôi sẽ nghe,” Ngọc cuối cùng cũng thỏa hiệp, nhưng Nguyệt biết rằng mối quan hệ này vẫn đầy rẫy rủi ro.
Khi Ngọc bắt đầu chia sẻ thông tin, Nguyệt cảm thấy một làn sóng hồi hộp. Cô đã bước chân vào một cuộc chiến không thể quay đầu. Hạ có thể không hiểu, nhưng Nguyệt biết rằng mình phải tiếp tục.
Cô không thể đứng yên khi mà những người vô tội vẫn còn đang bị đe dọa. Đoạn đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng Nguyệt đã sẵn sàng cho bất cứ điều gì.
“Chúng ta không thể dừng lại,” cô thầm thì với chính mình, lòng đầy quyết tâm. “Vùng Đất Chết này sẽ không còn bóng dáng của cái ác.”