Huyền cảm nhận được hơi lạnh lướt qua mặt, như có ai đó đang đứng gần bên. Cô nuốt nước bọt, quay sang Nhã, thấy đôi mắt bạn có phần sợ hãi. “Cậu có thấy gì không?” Huyền hỏi, giọng thấp.
“Có vẻ như… có ai đó đang theo dõi chúng ta,” Nhã đáp, nét mặt cô căng thẳng.
Minh đang ngồi trên ghế, tay lật từng trang sách cũ. “Chắc chỉ là do cậu tưởng tượng. Chúng ta đang ở trong một thư viện cổ, nơi này không thể không bí ẩn,” anh cười, nhưng nụ cười của anh không đủ để xua tan sự lo lắng trong lòng mọi người.
“Có thể là như vậy,” Huyền nói, “nhưng chúng ta vẫn nên cẩn thận.” Cô quay lại với cuốn sách, tìm kiếm thông tin về Huyền Môn. Những dòng chữ trên trang giấy vàng ố mờ nhạt, nhưng cô vẫn cố gắng tập trung.
Quân vẫn đứng bên cạnh, mắt dán vào cuốn sách Nhã vừa tìm thấy. “Đây có thể là manh mối quan trọng,” anh nói. “Chúng ta cần phải nghiên cứu kỹ lưỡng.”
Nhã gật đầu, ánh mắt cô không rời khỏi hình ảnh cánh cổng trong sách. “Nếu đây là cánh cổng, nó có thể dẫn đến những linh hồn chưa siêu thoát. Chúng ta có thể tìm thấy mẹ Huyền ở đó,” cô nói, lòng tràn ngập hy vọng.
“Chúng ta cần chuẩn bị kỹ lưỡng cho việc này,” Minh nói. “Có thể sẽ có những thử thách không lường trước.”
“Đúng vậy,” Quân thêm vào. “Tôi sẽ chuẩn bị một số bùa chú để bảo vệ chúng ta.”
Huyền gật đầu, cảm giác hồi hộp dâng trào. “Tôi sẽ tìm hiểu thêm về cách mở cánh cổng này,” cô nói, quyết tâm trong giọng nói.
Thời gian trôi qua nhanh, không khí trong thư viện trở nên căng thẳng. Mỗi tiếng động nhẹ đều khiến họ giật mình. Huyền cảm thấy như có ai đó đang chờ đợi họ, điều gì đó không ổn đang hiện hữu xung quanh.
“Chúng ta cần phải làm gì đó,” Nhã nói, giọng cô bỗng trở nên mạnh mẽ hơn. “Nếu điều gì đó đang theo dõi chúng ta, chúng ta không thể ngồi đây mãi.”
“Đúng, chúng ta cần hành động,” Quân đồng tình. “Hãy bắt đầu từ những thông tin này.” Anh chỉ vào cuốn sách, nơi có hình ảnh cánh cổng và những ký tự bí ẩn.
Huyền bắt đầu đọc lớn từng dòng, cố gắng ghi nhớ những gì cần thiết. Cô cảm thấy như những lời nói đang dẫn dắt họ đến một điểm không thể quay đầu. “Cánh cổng này chỉ mở khi có đủ sức mạnh từ bốn yếu tố: đất, nước, lửa và gió. Chúng ta cần phải tìm được những biểu tượng tương ứng.”
“Có phải là những biểu tượng mà Nhã đã vẽ trong giấc mơ không?” Minh hỏi, ánh mắt anh sáng lên.
“Có thể,” Nhã đáp, gương mặt cô hiện lên sự suy tư. “Nếu chúng ta tìm thấy chúng, có thể chúng ta sẽ mở được cánh cổng.”
Minh đứng dậy, tựa vào bàn. “Vậy chúng ta cần tìm kiếm những biểu tượng đó. Nơi nào có thể có chúng?”“Chúng ta có thể bắt đầu từ những khu vực gần đây. Có thể là những địa điểm cổ xưa,” Huyền đề xuất. “Tôi đã nghe ông nội nói về một số nơi.”
“Chúng ta sẽ đi ngay,” Quân nói. “Thời gian không chờ đợi ai cả.”
Khi cả nhóm chuẩn bị rời thư viện, Nhã chợt dừng lại, như cảm nhận được điều gì đó. “Huyền, cậu có chắc là chúng ta nên đi không? Tôi có cảm giác như có ai đó đang chờ chúng ta ở ngoài kia.”
“Chúng ta không thể lùi bước,” Huyền nói, nhưng cô cũng không thể xóa bỏ cảm giác lo lắng trong lòng. “Dù sao, chúng ta cũng không thể ở lại đây mãi.”
Khi bước ra khỏi thư viện, không khí bên ngoài cũng lạnh hơn. Những bóng cây đổ dài trên mặt đất như thể chúng đang chờ đợi điều gì đó sắp xảy ra. Minh và Quân đi phía trước, trong khi Huyền và Nhã theo sau, cả hai đều cảm thấy sự căng thẳng trong không khí.
“Đi đâu bây giờ?” Minh hỏi, nhìn vào bản đồ mà Huyền đã chuẩn bị.
“Chúng ta có thể bắt đầu từ khu rừng gần đây,” Huyền đề xuất. “Nghe nói có nhiều truyền thuyết về những điều kỳ bí ở đó.”
“Rừng ư? Nghe có vẻ thú vị,” Quân cười, nhưng ánh mắt anh vẫn nghiêm túc.
Họ bắt đầu bước đi, nhưng Nhã không ngừng cảm thấy ánh mắt từ đâu đó đang dõi theo. Cô cố gắng gạt bỏ cảm giác kỳ quặc đó, nhưng nó vẫn hiện hữu trong tâm trí. Nhóm bạn tiến vào rừng, nơi mà những âm thanh của thiên nhiên hòa quyện với những bí ẩn chưa được khám phá.
“Cẩn thận,” Huyền nhắc nhở, “không biết điều gì đang chờ đợi chúng ta phía trước.”
Khi họ đi sâu vào rừng, những tiếng động lạ bắt đầu vang lên xung quanh. Nhã nắm chặt tay Huyền, cảm giác lo lắng lại dâng lên. “Huyền, mình có thể quay lại không?” cô thì thầm.
“Không, chúng ta đã quyết định rồi,” Huyền kiên quyết. “Chúng ta cần phải tìm kiếm sự thật.”
“Nhưng…” Nhã ngập ngừng, nhưng Quân đã quay lại, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc. Hãy đi tiếp.”
Huyền gật đầu, cô cảm nhận được sự mạnh mẽ từ Quân. “Chúng ta cùng nhau, sẽ không có gì xảy ra.”
Và họ tiếp tục bước đi, lòng tràn đầy quyết tâm, nhưng cũng không thể xóa bỏ cảm giác hồi hộp và bất an. Những bí ẩn đang chờ đợi, và họ biết rằng hành trình này không chỉ là để tìm kiếm sự thật, mà còn để khám phá chính bản thân mình.