Nhã ngồi im lặng, mắt chăm chú vào những hình vẽ mà Quân đang phác thảo. Những nét bùa chú uốn lượn trên mặt bàn gỗ, tạo ra những biểu tượng kỳ bí khiến không khí trong quán trà trở nên nặng nề. Huyền cảm nhận được sức mạnh từ những hình vẽ ấy, như thể chúng đang thì thầm một điều gì đó.
“Bùa chú này sẽ bảo vệ các bạn khỏi những linh hồn không an nghỉ,” Quân nói, ngẩng lên nhìn cả nhóm. “Nhưng hãy nhớ, không phải linh hồn nào cũng xấu. Một số chỉ muốn giao tiếp, trong khi những cái khác lại có ý định xấu.”
“Vậy làm thế nào để phân biệt?” Huyền hỏi, trong lòng dâng lên nỗi lo lắng.
“Cảm nhận,” Quân đáp, giọng anh trầm xuống. “Cảm giác của bạn sẽ mách bảo bạn. Hãy tin vào trực giác của mình.”
Minh gật đầu, như để khẳng định rằng họ đã sẵn sàng. “Chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?”
“Tạo ra một nghi thức để mở cánh cổng Huyền Môn,” Quân trả lời. “Đây là bước đầu tiên để các bạn bước vào thế giới khác.”
Huyền nuốt nước bọt, hồi hộp lẫn phấn khích. Một phần trong cô muốn khám phá những bí ẩn, nhưng phần còn lại lại lo sợ về những điều có thể xảy ra. Cô lén nhìn Nhã, thấy cô bạn cũng đang mím chặt môi, ánh mắt đầy quyết tâm.
Quân bắt đầu hướng dẫn họ từng bước. “Trước tiên, các bạn cần một vật phẩm mang tính chất cá nhân. Nó sẽ giúp kết nối với linh hồn của bạn.” Anh đưa cho mỗi người một mảnh giấy nhỏ. “Hãy viết tên của mình lên đó, kèm theo một điều ước.”
Huyền cầm mảnh giấy, cảm thấy sự kỳ diệu của khoảnh khắc này. Cô viết tên mình, rồi ngập ngừng ghi thêm: “Tìm thấy mẹ.” Nhã và Minh cũng làm tương tự, chỉ có Quân là không viết gì.
“Và giờ thì đến phần quan trọng nhất,” Quân nói, ánh mắt trở nên nghiêm túc. “Các bạn cần phải tạo ra vòng tròn bảo vệ. Đặt những mảnh giấy này ở bốn góc.”
Huyền, Nhã và Minh làm theo. Họ đặt mảnh giấy xuống và bắt đầu vẽ một vòng tròn quanh chúng bằng bùa chú mà Quân đã hướng dẫn. Huyền cảm thấy một luồng sức mạnh kỳ lạ từ những nét bùa, như thể chúng đang kết nối với nhau.
“Giờ thì hãy tập trung,” Quân nói, giọng anh trầm và mạnh mẽ. “Hãy nghĩ đến điều bạn muốn tìm kiếm.”
Huyền nhắm mắt lại, hình ảnh của mẹ cô hiện lên trong tâm trí. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ ký ức, nhưng cũng có sự trống vắng mà cô không thể phủ nhận. Cô muốn tìm thấy mẹ, nhưng điều gì đang chờ đợi họ bên kia cánh cổng?
“Bắt đầu đi,” Quân ra lệnh. “Hãy cùng nhau niệm câu thần chú.”Cả nhóm đồng thanh đọc những lời Quân dạy, âm thanh vang vọng trong không gian nhỏ hẹp của quán trà. Huyền cảm thấy một cơn gió lạnh lướt qua, như thể có một thứ gì đó đang tỉnh dậy.
Một ánh sáng mờ ảo xuất hiện giữa vòng tròn, từ từ mở ra một khoảng không gian khác. Huyền mở mắt, tim đập nhanh, cô cảm thấy như mình sắp sửa bước vào một thế giới hoàn toàn khác.
“Chúng ta đã làm được!” Nhã thốt lên, sự phấn khích hiện rõ trên gương mặt cô.
“Nhưng đừng quá hớn hở,” Quân cảnh báo, nét mặt anh nghiêm túc. “Điều này chỉ mới bắt đầu. Bên kia cánh cổng là một thế giới mà bạn chưa từng biết. Hãy chuẩn bị tinh thần cho mọi thứ.”
Huyền cảm thấy nỗi lo lắng trỗi dậy trong lòng. “Chúng ta phải làm gì nếu gặp phải nguy hiểm?”
“Chỉ cần nhớ những gì tôi đã dạy,” Quân nói, ánh mắt của anh lướt qua từng người. “Hãy bảo vệ nhau. Không được để ai bị lạc.”
“Chúng ta có thể làm được,” Minh khẳng định, sự tự tin của anh lan tỏa đến mọi người.
Cánh cổng từ từ mở ra, một ánh sáng mờ ảo len lỏi ra ngoài, như một lối đi vào thế giới huyền bí. Huyền nắm chặt tay Nhã và Minh, ba người đứng bên nhau, sẵn sàng cho những gì đang chờ đợi.
“Đi thôi,” Quân nói, bước đầu tiên vào cánh cổng. Huyền cảm thấy như thời gian ngừng lại, mọi thứ xung quanh trở nên mờ nhạt. Họ tiến vào, và không gian bỗng chốc biến đổi.
Một cảm giác lạnh lẽo bao trùm, nhưng cũng đầy bí ẩn. Huyền nhìn quanh, những bóng hình mờ ảo xuất hiện và biến mất, như những linh hồn đang lướt qua. Cô cảm thấy tim mình đập mạnh hơn, từng nhịp thở như một lời kêu gọi.
“Chúng ta đã đến,” Nhã thì thầm, ánh mắt cô mở lớn, vừa sợ hãi vừa háo hức.
“Cẩn thận,” Quân nhắc nhở, ánh mắt cảnh giác. “Chúng ta chưa biết điều gì đang chờ đợi phía trước.”
Bước chân của họ vang vọng trong không gian tĩnh lặng, Huyền cảm thấy như mình đã rời xa thế giới thực tại. Họ đã đặt chân vào một thế giới khác, nơi mà mọi thứ đều có thể xảy ra. Những linh hồn và tà ma đang chờ đợi họ, và chỉ có một điều chắc chắn: họ sẽ không thể quay lại như trước.
Huyền nắm chặt tay bạn bè, lòng đầy quyết tâm. Cô đã bước vào một hành trình không thể lường trước, nơi mà sự thật và bí ẩn đang đan xen. Hành trình này sẽ định hình cuộc đời cô, và cô sẽ không bao giờ ngừng tìm kiếm mẹ mình.