Bí Ẩn Huyền Môn

Chương 3: Linh hồn chưa siêu thoát

Huyền chậm rãi bước vào ngôi nhà hoang, không khí lạnh lẽo bao trùm như một tấm màn dày. Những bức tường cũ kỹ, vữa bong tróc, tạo nên một khung cảnh u ám, nhưng trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác mạnh mẽ. Cô biết mình không đơn độc, những linh hồn vẫn đang hiện diện quanh đây.

“Chúng ta nên cẩn thận,” Minh nói, ánh mắt anh quét khắp không gian tối tăm. “Có thể có gì đó không ổn ở đây.”

“Cậu sợ à?” Nhã châm chọc, nhưng giọng cô cũng không giấu được sự hồi hộp.

“Không phải sợ, mà là đề phòng,” Minh đáp lại, không quên lén lút đưa mắt về phía Huyền, như muốn tìm sự khẳng định.

Huyền đứng lặng, cảm nhận được từng nhịp đập của trái tim mình. Cô hít một hơi thật sâu. “Mình cảm thấy có điều gì đó đang đợi chúng ta.” Câu nói của cô vừa dứt, một cơn gió lạnh lướt qua, khiến tóc cô bay nhẹ.

“Có lẽ chúng ta nên chia nhau ra để tìm kiếm,” Quân đề xuất, giọng anh đầy tự tin. “Chúng ta sẽ nhanh chóng khám phá hết nơi này.”

“Chia ra không phải là ý hay,” Nhã phản đối. “Nơi này có thể rất nguy hiểm.”

“Đúng vậy,” Huyền đồng tình. “Chúng ta không thể tách rời. Mình có thể cảm nhận được sự hiện diện của linh hồn, nhưng không biết nó có thân thiện hay không.”

Cả nhóm dừng lại, ánh mắt hướng về những cánh cửa gỗ cũ kỹ. Huyền đưa tay ra, chạm nhẹ vào cánh cửa gần nhất. Một luồng điện chạy dọc sống lưng cô, như thể có một lực lượng nào đó đang kéo cô vào bên trong.

“Để mình thử mở,” Minh nói, ánh mắt anh kiên quyết. Anh tiến tới, nhẹ nhàng kéo cánh cửa ra. Tiếng cọt kẹt vang lên, như tiếng kêu của một linh hồn bị giam cầm.

Bên trong là một phòng tối tăm, những đồ vật cũ kỹ chất đống, nhưng điều thu hút Huyền nhất là bức tranh lớn treo trên tường. Hình ảnh một người phụ nữ với ánh mắt buồn bã, mái tóc dài xõa, gương mặt quen thuộc khiến Huyền rùng mình.

“Mẹ…” Huyền thì thầm, giọng cô run rẩy. Cô bước tới gần bức tranh, cảm giác như có một sợi dây vô hình kéo cô lại gần hơn.

“Cậu ổn không?” Nhã hỏi, lo lắng nhìn Huyền.

“Đây là mẹ mình,” Huyền đáp, giọng nghẹn ngào. “Mình cảm nhận được điều gì đó từ bức tranh này. Có thể mẹ vẫn còn ở đây.”

“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm,” Quân nói, ánh mắt anh sáng lên như tìm thấy một manh mối quan trọng. “Có thể những đồ vật xung quanh sẽ giúp chúng ta hiểu rõ hơn.”

Huyền bắt đầu lục tìm những đồ vật xung quanh, những kỷ vật của quá khứ. Cô mở một chiếc hộp gỗ cũ, bên trong có một chiếc lược, một chiếc vòng cổ và một bức thư cũ. Mùi ẩm mốc xộc lên khiến cô khó chịu, nhưng lòng quyết tâm trong cô càng lớn hơn.

“Đọc đi, có thể sẽ có điều gì thú vị,” Minh khuyến khích.

Huyền mở bức thư ra, giọng cô run run khi đọc: “Con yêu, nếu con tìm thấy bức thư này, nghĩa là mẹ vẫn đang ở gần con. Mẹ đã mắc kẹt giữa hai thế giới…”“Cái gì?” Quân hỏi, tiến lại gần.

“Mẹ đã nói rằng mình bị mắc kẹt giữa hai thế giới,” Huyền nhắc lại, lòng tràn đầy lo lắng. “Có điều gì đó đang giữ mẹ lại đây.”

“Chúng ta phải giúp mẹ,” Minh nói, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Không thể để linh hồn bà ấy chịu đựng thêm.”

“Nhưng làm thế nào?” Nhã hỏi, vẻ mặt cô lo lắng. “Chúng ta không biết gì về cách giải thoát linh hồn.”

Huyền cắn môi, suy nghĩ. “Có lẽ chúng ta cần phải tìm hiểu về Huyền Môn, nơi mà linh hồn và tà ma giao thoa. Biết đâu có cách nào đó để đưa mẹ mình đi.”

“Vậy thì chúng ta không thể chậm trễ,” Quân khẳng định. “Hãy tìm kiếm thêm thông tin trong ngôi nhà này.”

Họ tiếp tục khám phá từng ngóc ngách, những tiếng động lạ thi thoảng vang lên khiến họ giật mình. Huyền cảm thấy sự hiện diện của những linh hồn xung quanh, như thể họ đang theo dõi từng bước đi của nhóm bạn. Cô không biết điều gì đang chờ đợi họ, nhưng một điều chắc chắn: cuộc hành trình này sẽ không dễ dàng.

Bất ngờ, Nhã dừng lại, chỉ tay về một góc tối. “Có gì đó ở đó.”

Huyền cảm thấy một luồng lạnh lẽo chạy qua. Cô tiến lại gần, phát hiện một chiếc gương cũ, mặt gương mờ đục nhưng lại phát ra ánh sáng nhạt. “Đó có thể là một cánh cửa đến thế giới khác,” cô thì thầm.

“Mình cảm nhận được sức mạnh từ chiếc gương này,” Huyền nói, tay cô chạm vào bề mặt lạnh lẽo. “Có thể nó sẽ dẫn đến Huyền Môn.”

“Chúng ta nên thử,” Minh khuyên, nhưng ánh mắt anh có phần lo lắng. “Nhưng phải cẩn thận.”

Huyền gật đầu, lòng đầy quyết tâm. Cô biết rằng đằng sau chiếc gương này có thể là những bí mật mà họ cần khám phá. Khi cả nhóm đứng trước gương, Huyền cảm thấy một cảm giác kỳ lạ, như thể có một sức hút mạnh mẽ đang kéo họ lại gần hơn.

“Chuẩn bị đi,” Quân nói, giọng anh đầy nghiêm túc. “Chúng ta không thể quay đầu lại.”

Huyền hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại. Bước vào chiếc gương, họ như lạc vào một không gian khác, nơi mà ranh giới giữa thực tại và linh hồn trở nên mờ nhạt. Huyền không thể ngờ rằng cuộc hành trình này sẽ đưa họ vào những bí ẩn còn sâu thẳm hơn cả những gì cô tưởng tượng.

Những hình ảnh mờ ảo hiện lên, một thế giới đầy màu sắc nhưng lại u ám. Cô cảm nhận được sự hiện diện của mẹ mình, nhưng lại không thể nhìn thấy rõ. “Mẹ…” Huyền thầm gọi.

“Chúng ta phải tìm mẹ cậu,” Minh nói, ánh mắt anh kiên định. “Cùng nhau.”

“Đúng vậy,” Nhã thêm vào, “không ai bị bỏ lại phía sau.”

Huyền gật đầu, lòng cô tràn đầy quyết tâm. Cuộc phiêu lưu vào Huyền Môn đã chính thức bắt đầu, và những bí ẩn đang chờ đón họ sẽ không dễ dàng gì. Họ biết rằng phía trước là một hành trình đầy thử thách, nhưng không gì có thể ngăn cản họ tìm kiếm sự thật.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn