Bí Ẩn Gia Tộc Hào Môn

Chương 17: Tìm kiếm sự thật

Khải đứng trước gương, ánh mắt sắc lạnh phản chiếu sự quyết tâm. Hôm nay không phải là một ngày bình thường. Anh đã quyết định, sẽ tìm ra sự thật về cái chết của mẹ mình, bất chấp những nguy hiểm đang rình rập. Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng le lói, nhưng trong lòng Khải, mọi thứ đang sục sôi.

“Khải, cậu có chắc chắn không?” Thảo Linh hỏi, giọng cô đầy lo âu khi bước vào phòng. Cô mặc một bộ vest công sở thanh lịch, tóc dài xõa ngang lưng, ánh mắt kiên định nhưng cũng không giấu nổi sự lo lắng.

“Không còn lựa chọn nào khác. Tôi phải biết sự thật,” Khải đáp, giọng điệu chắc nịch.

“Cậu biết rằng có thể phải đối mặt với nhiều mối nguy hiểm không?” Thảo Linh nhấn mạnh.

Khải gật đầu, nhưng sự quyết tâm trong ánh mắt anh không hề lung lay. “Tôi không thể để những bí mật này tiếp tục giày vò tôi. Tôi sẽ không để cho họ lừa dối thêm lần nào nữa.”

Huy Hoàng, bạn thân của Khải, vừa bước vào phòng, khuôn mặt điển trai của anh nở nụ cười tự tin. “Nghe này, nếu cậu đã quyết định, tôi sẽ đứng bên cậu. Chúng ta cùng nhau tìm ra sự thật.”

Khải nhìn cả hai, lòng cảm thấy ấm áp. “Cảm ơn các cậu. Chúng ta cần phải lên kế hoạch thật kỹ. Trước tiên, chúng ta phải tìm hiểu về những gì đã thực sự xảy ra trong đêm mẹ tôi mất.”

“Có thể chúng ta sẽ cần đến những người trong gia tộc,” Thảo Linh đề xuất. “Họ có thể biết điều gì đó mà chúng ta chưa biết.”

“Đúng vậy. Nhưng chúng ta phải cẩn thận. Mọi thứ đều có thể trở nên nguy hiểm,” Khải cảnh báo.

Ba người họ bắt đầu lập kế hoạch, phân chia nhiệm vụ cho nhau. Huy Hoàng sẽ tìm hiểu thông tin từ những nguồn công nghệ, trong khi Thảo Linh sẽ tiếp cận những người trong gia tộc Lê, còn Khải sẽ tìm kiếm những manh mối từ những người bạn cũ của mẹ mình.

***

Buổi tối hôm đó, họ đến một quán bar sang trọng, nơi mà những người trong giới thượng lưu thường tụ tập. Khải cảm thấy hồi hộp, nhưng không thể để điều đó ngăn cản mình. Anh lướt qua đám đông, ánh mắt tìm kiếm những gương mặt quen thuộc.

“Có thể mẹ cậu đã nói chuyện với ai đó ở đây,” Thảo Linh nhắc nhở khi họ tìm một góc khuất để ngồi.

Khải gật đầu. “Tôi sẽ hỏi một số người. Cậu và Hoàng hãy quan sát xung quanh.”

Huy Hoàng nhanh chóng bắt đầu tìm kiếm thông tin từ những người quen. Khải tiến lại gần một người đàn ông trung niên, người mà anh từng nghe mẹ nhắc đến. “Chào anh, có thể tôi hỏi một chút về mẹ tôi không?”

Người đàn ông nhìn Khải, có chút ngạc nhiên nhưng cũng không hề né tránh. “Cậu là con trai của bà Lê? Thật không thể tin nổi.”

“Vâng, tôi muốn biết về những gì đã xảy ra trong đêm bà mất,” Khải thẳng thắn.

Người đàn ông chần chừ, ánh mắt lộ vẻ e ngại. “Tôi không chắc mình có thể nói…”

“Xin hãy cho tôi biết. Điều này rất quan trọng với tôi,” Khải nhấn mạnh, không thể để sự do dự của người này cản trở mình.

Cuối cùng, người đàn ông thở dài. “Tôi nghe nói có một cuộc gặp gỡ bí mật vào đêm đó. Có một số người mà bà Lê đã gặp… Nhưng tôi không thể nói thêm.”

“Những người nào?” Khải gặng hỏi.

“Chỉ là… một số tên tuổi lớn trong giới. Họ không muốn bị lộ,” người đàn ông trả lời, giọng có chút lo lắng.

Khải cảm thấy một cơn sóng dâng trào trong lòng. Những manh mối đang dần xuất hiện. “Cảm ơn anh. Tôi sẽ tìm hiểu thêm.”

***

Khi Khải quay lại chỗ ngồi, Thảo Linh và Huy Hoàng đang bàn tán sôi nổi. “Có tin gì không?” Thảo Linh hỏi, ánh mắt đầy hy vọng.“Có một cuộc gặp gỡ bí mật vào đêm đó,” Khải nói, cố gắng giữ bình tĩnh. “Nhưng chưa rõ cụ thể ai tham gia.”

Huy Hoàng gật gù. “Chúng ta cần phải tìm ra những người đó. Họ có thể là chìa khóa cho tất cả.”

Thảo Linh lẩm bẩm. “Điều này có thể rất nguy hiểm.”

“Chúng ta phải mạo hiểm,” Khải quyết tâm. “Tôi không thể để mọi thứ tiếp tục như vậy.”

Họ bắt đầu lên kế hoạch cho những bước tiếp theo, từng người một, từng chi tiết nhỏ đều được xem xét cẩn thận. Cuộc chiến này không chỉ là vì danh dự của gia tộc, mà còn vì sự thật mà Khải đã tìm kiếm bấy lâu.

***

Ngày hôm sau, Khải quyết định tìm đến một người bạn cũ của mẹ mình, một người từng làm việc trong giới chính trị. “Hy vọng cô ấy có thể biết điều gì đó,” Khải tự nhủ khi bước vào một quán cà phê nhỏ.

Người phụ nữ trung niên đang ngồi ở một góc, nhìn Khải đến gần với ánh mắt nghi hoặc. “Khải, lâu quá không gặp,” cô nói, giọng có phần ngập ngừng.

“Cô có thể cho tôi biết về mẹ tôi không? Tôi cần biết những gì đã xảy ra,” Khải thẳng thắn.

Cô nhìn quanh, như thể đang kiểm tra xem có ai đang nghe lén. “Tôi không chắc… Có một số điều không thể nói ra.”

“Xin hãy giúp tôi. Tôi cần biết sự thật,” Khải khẩn cầu.

Người phụ nữ thở dài. “Có một lần bà Lê đã nói về một bí mật mà bà đang nắm giữ. Nó liên quan đến một cuộc giao dịch lớn… nhưng có người không muốn để điều đó bị phơi bày.”

“Những người nào?” Khải hỏi, lòng hồi hộp.

“Không thể nói được. Nhưng tôi biết rằng họ đã theo dõi bà ấy. Tôi không muốn liên lụy,” cô đáp, ánh mắt hoảng loạn.

Khải cảm thấy như có một cơn gió lạnh lùa qua, nhưng anh không thể dừng lại. “Cảm ơn cô. Tôi sẽ tự tìm hiểu.”

***

Rời khỏi quán cà phê, Khải cảm thấy như mọi thứ đang dần sáng tỏ. Nhưng một điều khác khiến anh lo lắng: những nguy hiểm đang đến gần. Anh không thể để những kẻ đứng sau âm thầm tiếp tục ra tay.

Khi quay về nhà, Khải nhận được một cuộc gọi bất ngờ từ Huy Hoàng. “Khải, cậu có biết Trần Quốc Đạt đang ở gần đây không?”

“Không. Tại sao?” Khải hỏi, lòng chợt rùng mình.

“Tôi vừa nghe tin, anh ta đang tìm kiếm cậu. Có vẻ như chúng ta đã bị phát hiện,” Huy Hoàng đáp, giọng có phần lo lắng.

“Chúng ta phải hành động ngay. Không thể để hắn có cơ hội ra tay,” Khải quyết định.

“Cậu có kế hoạch gì không?” Thảo Linh hỏi từ đầu dây bên kia.

“Chúng ta sẽ phải đối mặt với hắn. Không thể lùi bước,” Khải khẳng định, lòng tràn đầy quyết tâm.

“Được rồi. Tôi sẽ chuẩn bị,” Thảo Linh nói.

Cuộc chiến đã bắt đầu, và không ai có thể ngăn cản Khải tìm ra sự thật. Anh đã sẵn sàng cho mọi thử thách, dù có phải đối mặt với nguy hiểm lớn đến đâu. Bước chân của anh chắc nịch, lòng quyết tâm vững vàng. Khải không còn là cậu bé yếu đuối trước đây, giờ đây anh là người quyết tâm tìm kiếm công lý cho mẹ mình.