Bí Ẩn Đằng Sau Ánh Đèn

Chương 1: Cuộc sống trong ánh đèn

Sau

Lê Minh Huy đứng trước gương, chỉnh lại mái tóc dài đang bù xù của mình. Ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc đèn bàn rọi sáng khuôn mặt anh, làm nổi bật đôi mắt nâu sáng, ánh lên vẻ quyết tâm và một chút lo lắng. Huy luôn cảm thấy áp lực từ cái bóng của cha mẹ, những người đã có chỗ đứng vững chắc trong giới giải trí. Mặc dù đã có những bước tiến nhất định trong sự nghiệp diễn xuất, nhưng anh vẫn cảm thấy cần phải chứng minh bản thân nhiều hơn nữa.

“Cậu lại chuẩn bị cho một buổi casting mới hả?” Giọng nói vui vẻ của Đỗ Hạnh Nguyên vang lên từ phía sau. Nguyên bước vào phòng, tóc ngắn nhuộm màu sáng, mặc bộ đồ thể thao năng động, tạo cảm giác thoải mái và tự tin. Cô là người bạn thân thiết của Huy, luôn bên cạnh để động viên anh trong những lúc khó khăn.

“Ừ, nhưng lần này có vẻ khó khăn hơn,” Huy thở dài, ngồi xuống ghế. “Đạo diễn nổi tiếng, nhiều người cạnh tranh, và áp lực từ giới truyền thông thì...”

“Cậu không cần phải lo lắng quá đâu. Cậu có tài năng mà. Chỉ cần thể hiện hết mình, mọi thứ sẽ ổn thôi.” Nguyên ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt đầy khích lệ. “Mà cậu đã nghe gì về scandal của Trần Thảo Nguyên chưa? Cô ấy lại bị vạch trần một vụ lừa đảo nữa.”

Huy cười nhẹ, một phần trong anh thấy vui khi biết có người khác cũng gặp rắc rối. “Ngành này thật điên rồ. Chỉ cần một sai lầm nhỏ, cả sự nghiệp có thể tan vỡ.”

“Và những bí mật thì luôn bị phơi bày,” Nguyên nói, có chút châm biếm. “Thế mới thú vị chứ. Hãy nhớ rằng cậu cũng có những bí mật của riêng mình.”

“Đúng vậy. Nhưng có một bí mật mà mình không muốn ai biết.” Huy thở dài, ánh mắt anh chợt xa xăm. Anh vẫn chưa quên cái ngày định mệnh đã cướp đi người mẹ yêu dấu của mình. Cái chết của bà trong một vụ tai nạn quay phim không chỉ là nỗi đau lớn, mà còn là một câu hỏi lớn chưa có lời giải.

“Cậu lại nghĩ về mẹ phải không?” Nguyên hỏi, nhẹ nhàng. Cô biết Huy rất ít khi chia sẻ về điều đó.

“Có lẽ. Mình chỉ muốn biết sự thật. Tại sao lại xảy ra chuyện đó?” Huy lắc đầu, cố gắng xua đi những suy nghĩ u ám. “Mình cần phải tìm hiểu.”

“Đừng để những điều đó làm cậu mất tập trung. Cậu phải lo cho sự nghiệp của mình trước đã.” Nguyên cố gắng chuyển hướng câu chuyện.

Huy gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên nỗi lo lắng. Bỗng, điện thoại của anh rung lên. Một tin nhắn đến từ một số lạ. “Tôi biết về cái chết của mẹ bạn. Gặp tôi ở quán cà phê đối diện trường quay vào lúc 9 giờ tối.”

“Cái gì vậy?” Huy lẩm bẩm, đọc đi đọc lại tin nhắn. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán anh. “Nguyên, có người nói biết về cái chết của mẹ mình.”

“Cái gì? Ai gửi?” Nguyên ngồi thẳng dậy, ánh mắt sắc bén.

“Không biết. Số lạ.” Huy nhíu mày. “Mình phải đi gặp người đó.”

“Cậu đi một mình à? Không thể. Mình sẽ đi cùng.” Nguyên khăng khăng, không để Huy có cơ hội từ chối.

“Nhưng nếu đây là một trò đùa thì sao? Cậu không nên…”

“Không, mình không để cậu đi một mình. Biết đâu đây là cơ hội để tìm ra sự thật. Hãy để mình giúp cậu.” Nguyên nhìn thẳng vào mắt Huy, quyết tâm trong ánh mắt cô khiến Huy không thể phản bác.

“Được rồi, nhưng phải thật cẩn thận.” Huy thở dài, cảm thấy sự hồi hộp đang dâng lên.

Khi họ đến quán cà phê, không khí trở nên căng thẳng. Ánh đèn mờ ảo, tiếng nhạc nền nhẹ nhàng nhưng không đủ để xua tan cảm giác hồi hộp trong lòng họ. Huy nhìn quanh, tìm kiếm người mà họ đang chờ đợi.“Mình không thấy ai cả.” Nguyên nói, có chút lo lắng.

“Chờ một chút nữa đi,” Huy đáp, mắt vẫn hướng về phía cửa ra vào. Thời gian trôi qua như những giây phút dài đằng đẵng.

Đột nhiên, một người đàn ông trung niên, đầu hói, bước vào. Huy cảm thấy có điều gì đó không ổn. Người này đi thẳng về phía họ, ánh mắt lạnh lùng.

“Lê Minh Huy?” Ông ta hỏi, giọng điệu điềm đạm nhưng có phần đáng sợ.

“Vâng, tôi là Huy.” Huy đứng dậy, cảm thấy hồi hộp.

“Tôi có thông tin về cái chết của mẹ cậu.” Người đàn ông nhìn thẳng vào mắt Huy, khiến anh cảm thấy như có điều gì đó sâu xa hơn đang ẩn chứa.

“Ông biết gì?” Huy hỏi, giọng đã bắt đầu run rẩy.

“Cái chết của bà không phải là một tai nạn.” Ông ta nhấn mạnh từng chữ. “Có những bí mật mà cậu chưa từng biết. Cậu cần phải chuẩn bị tinh thần.”

Nguyên nắm chặt tay Huy, ánh mắt đầy lo lắng. “Ông nói gì? Bí mật nào?”

Người đàn ông không trả lời ngay, chỉ chăm chú nhìn Huy, như thể đang đánh giá tâm lý của anh. “Cậu có muốn biết sự thật không?”

Huy cảm thấy như có một luồng điện chạy qua người. “Có. Tôi muốn biết.”

“Được. Nhưng trước khi cậu biết, cậu phải chấp nhận rằng cuộc sống của cậu sẽ không bao giờ như trước nữa.” Người đàn ông nói, giọng điệu nghiêm túc.

“Chuyện gì sẽ xảy ra?” Huy hỏi, lòng đầy hồi hộp.

“Cậu sẽ phải đối mặt với những điều mà cậu chưa từng tưởng tượng ra.” Người đàn ông dừng lại một chút, rồi tiếp tục. “Và cậu sẽ phải trả giá.”

“Trả giá?” Nguyên lặp lại, nhìn Huy với ánh mắt đầy lo âu.

“Cậu sẽ thấy.” Người đàn ông đứng dậy, chuẩn bị rời đi. “Hẹn gặp lại cậu ở những nơi không thể tưởng tượng nổi.”

Huy nhìn theo bóng dáng người đàn ông, cảm giác như có một cơn bão đang đến gần. Điều gì đang chờ đợi họ ở phía trước? Huy không biết, nhưng một điều chắc chắn là cuộc sống của anh sẽ không còn giống như trước nữa.

Khi ra khỏi quán, Huy và Nguyên nhìn nhau, cả hai đều cảm thấy nỗi lo lắng và sự hồi hộp đang dâng trào. Huy nắm chặt tay Nguyên, không biết điều gì đang chờ đợi họ, nhưng anh cảm nhận được rằng cuộc hành trình mới chỉ bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau