Beta Bình Thường Ký Hợp Đồng Kết Hôn Với Enigma Cố Chấp

Chương 44

Khi bé tròn ba tuổi, cũng đến lúc phải đi nhà trẻ.

Trường mầm non mà Thẩm Thư Ý chọn cho bé là một trường cộng đồng khá bình thường. Với điều kiện tài chính của Tạ Trầm Chu, hoàn toàn có thể tìm cho bé một trường tư thục quý tộc tốt hơn, nhưng Thẩm Thư Ý đã sớm quyết định, đợi đến khi cậu hoàn thành việc học thì sẽ đưa bé về nước.

Dù sao thì hoạt động kinh doanh chủ yếu của Tạ Thành vẫn ở trong nước. Hai năm nay Tạ Trầm Chu ngày càng bận rộn, liên tục bay đi bay về giữa trong và ngoài nước, mỗi chuyến bay đều mất hơn mười tiếng, lại còn phải đảo lộn múi giờ liên tục. Dù Tạ Trầm Chu chưa bao giờ nói mình mệt, nhưng Thẩm Thư Ý vẫn không khỏi đau lòng.

Hơn nữa, gốc rễ của họ ở đó, sớm muộn gì cũng phải đưa bé trở về.

Thẩm Thư Ý tính toán rất kỹ. Đợi đến khi mọi thứ được sắp xếp ổn thỏa để về nước, nếu không có gì bất ngờ thì vừa kịp lúc bé đến tuổi vào tiểu học. Khi đó chỉ cần chọn một trường công lập tốt trong nước, để bé tiếp nhận giáo dục bắt buộc chín năm là được.

Giáo dục vui vẻ kiểu phương Tây hay giáo dục tinh anh quý tộc tuy đều tốt, nhưng đối với bé mà nói, giáo dục bắt buộc lại là cách tốt nhất giúp bé thích nghi với môi trường trong nước, cũng giúp bé hòa nhập xã hội nhanh hơn trong tương lai.

Còn hiện tại thì thôi, cứ để bé vui vẻ thoải mái chơi đùa trong nhà trẻ trước đã.

Tên chính thức của bé đã được đặt, là do Tạ Trầm Chu đặt. Anh nói sẽ gọi bé là "Quy Ý", với ý nghĩa mong Thư Ý mỗi ngày đều có thể về nhà sớm, còn nói muốn để bé mang họ Thẩm.

Sau khi nghe Tạ Trầm Chu nói tên và ý nghĩa của tên bé, trái tim Thẩm Thư Ý mềm nhũn ra, nhưng cậu lại không để ý chuyện bé mang họ ai, thậm chí còn cảm thấy mang họ Tạ thì tốt hơn.

Nhà họ Thẩm đông người như vậy, mối quan hệ giữa Thẩm phụ và Thẩm Thư Ý cũng không thân thiết như những cặp cha con bình thường. Dù để bé mang họ Thẩm, cũng chưa chắc khiến Thẩm phụ hay mẹ kế yêu thương bé hơn, vậy thì chi bằng để bé mang họ Tạ, ít nhất cũng có thể nhắc nhở nhà họ Thẩm rằng, đây là con của Tạ Trầm Chu, đừng ai nghĩ đến chuyện bắt nạt nó.

Còn một điểm nữa, đến bây giờ bé vẫn chưa phân hóa. Dù có rất nhiều người đến mười mấy tuổi mới phân hóa, nhưng việc giới tính của bé chưa xác định vẫn khiến Thẩm Thư Ý cảm thấy bất an.

Nếu sau này bé là Enigma, nhà họ Thẩm e là sẽ không thương bé. Vậy thì cứ để bé làm "người nhà họ Tạ" là được. Dù bé mang họ gì, thì mãi mãi vẫn là con của Thẩm Thư Ý.

Thế nên quyết định cuối cùng là: tên chính thức của bé là Tạ Quy Ý, tên ở nhà là Thẩm Nguyệt Sơ.

Như vậy, bé có hai cái tên.

Bây giờ bé đã lớn, không còn thích hợp gọi "bảo bảo" nữa. Bình thường Thẩm Thư Ý sẽ gọi bé là "Sơ Sơ", lúc bé không nghe lời, cậu tức giận sẽ gọi "Thẩm Nguyệt Sơ", còn chỉ khi thực sự rất rất tức giận hoặc trong những tình huống vô cùng nghiêm túc, cậu mới gọi thẳng tên đầy đủ: "Tạ Quy Ý".

Còn Tạ Trầm Chu thì từ trước đến nay vẫn luôn gọi bé là "Nguyệt Sơ".

So với Thẩm Thư Ý, Tạ Trầm Chu hiếm khi nổi giận. Hắn gần như không có tính khí gì với bé, cũng không có yêu cầu gì. Chỉ khi Thẩm Thư Ý thực sự rất tức giận, hắn mới liếc bé một cái, ra hiệu bé mau ngoan ngoãn nghe lời ba.

Vì vậy, bây giờ bé ngược lại càng thích ở cạnh Tạ Trầm Chu hơn.

Nhưng hai người ba của bé đều rất bận. Ba là bác sĩ, ba lớn là tổng giám đốc, thường xuyên phải đi máy bay, mỗi lần đi là mấy ngày không về nhà. Thời gian bé ở nhà, phần lớn đều do bảo mẫu chăm sóc.

Hôm nay là sinh nhật ba tuổi của bé Thẩm Nguyệt Sơ.

Cũng là ngày đầu tiên bé đi nhà trẻ.

Buổi sáng, bé mơ màng bị dì bảo mẫu gọi dậy, dụi dụi mắt, ngoan ngoãn để dì mặc cho bộ đồng phục nhà trẻ mới tinh, rồi từ trên giường nhỏ trượt xuống, chạy vào phòng tắm riêng của mình đánh răng rửa mặt.

Rửa mặt xong, giống như được sạc đầy pin, "tít tít——", một ngày đẹp trời chính thức bắt đầu!

Thẩm Nguyệt Sơ vung đôi chân ngắn ngủn, bịch bịch bịch chạy như một quả pháo nhỏ tới trước cửa phòng ngủ của ba và ba lớn, giơ bàn tay mũm mĩm lên gõ cửa "cộc cộc".

"Ba ơi! Ba lớn ơi! Dậy đi mà!"

Hôm qua đã nói rồi, hôm nay ba njor và ba lớn sẽ cùng đưa bé đi nhà trẻ!

Việc học của Thẩm Thư Ý hiện tại rất nặng, ngày thường thậm chí còn bận hơn cả Tạ Trầm Chu. Tạ Trầm Chu ở A quốc đôi khi vẫn có thể rút thời gian đưa Nguyệt Sơ ra ngoài chơi, còn Thẩm Thư Ý thì gần như đến giờ là không thấy bóng dáng đâu, cứ cách vài ngày lại phải đến bệnh viện tham gia thực tập lâm sàng và đào tạo bác sĩ nội trú.

May mà căn nhà Tạ Trầm Chu mua nằm rất gần trường học và bệnh viện nơi Thẩm Thư Ý làm việc, lái xe chỉ mất hơn mười phút là tới.

Không lâu sau khi đến A quốc, Thẩm Thư Ý đã thi bằng lái, Tạ Trầm Chu còn mua riêng cho cậu một chiếc xe để tiện đi làm và đi học.

Hôm nay là ngày đầu tiên Nguyệt Sơ đi nhà trẻ. Tối qua Thẩm Thư Ý đã nói với bé rằng sẽ cùng Tạ Trầm Chu đưa bé đi học, chiều tan học lại cùng nhau đón bé về, rồi tổ chức sinh nhật cho bé.

Điều này có nghĩa là hôm nay ba sẽ có ít nhất mấy tiếng ở bên bé! Buổi tối cũng không phải trực ca, có thể chơi với Sơ Sơ!

Tuyệt quá! Vui quá!

Lâu lắm rồi bé mới được hai ba cùng ở bên!

Từ tối qua trước khi đi ngủ, Nguyệt Sơ đã bắt đầu mong đợi rồi.

Bé gõ cửa hồi lâu, trong phòng vẫn không có động tĩnh.

Nguyệt Sơ lén lút áp nửa cái má mũm mĩm của mình lên cánh cửa, định dùng tai nhỏ nghe ngóng động tĩnh bên trong.

Lại ngửi thấy mùi pheromone của ba lớn.

Nguyệt Sơ khịt khịt mũi.

Không hiểu vì sao, mỗi lần ba ở nhà ngủ mà không đi trực, mùi pheromone của ba lớn trong nhà lại đặc biệt đậm.

Đặc biệt là trên người ba, còn có cả trong phòng ngủ của ba và ba lớn.

Nhưng trên người Sơ Sơ thì lại không có nhiều mùi pheromone của ba lớn như vậy.

Ba nói, hồi bé Sơ Sơ còn rất thích mùi pheromone của ba lớn.

Đương nhiên, bây giờ Sơ Sơ cũng không ghét.

Chỉ là thấy rất kỳ lạ, vì sao ba lớn lúc nào cũng cho ba nhiều pheromone như vậy, mà không cho Sơ Sơ.

Sơ Sơ cũng muốn thơm thơm khi ra ngoài mỗi ngày. Dù đã quen mùi pheromone của ba lớn, không còn thích như hồi nhỏ nữa, bây giờ Sơ Sơ thích mùi kẹo trái cây hơn!

Nhưng mà! Thứ ba có, Sơ Sơ cũng rất muốn có!

Thế nhưng sau khi nghe Sơ Sơ nói vậy, ba đã rất nghiêm túc nói với bé rằng pheromone là thứ rất riêng tư, Sơ Sơ không được để pheromone của người khác dính lên người mình, sau này nếu Sơ Sơ có pheromone, cũng tuyệt đối không được tùy tiện cho người khác.

Ba lớn thì được, nhưng trên người Sơ Sơ cũng không được dính quá nhiều pheromone của ba lớn, giống như trên người ba lớn cũng không thể dính quá nhiều pheromone tương lai của Sơ Sơ vậy.

Sơ Sơ không hiểu, liền hỏi ba, vậy vì sao ba thì lại được?

Trên người ba có rất rất nhiều pheromone của ba lớn, trên quần áo cũng có, còn có trên bát đũa, cốc trà, bàn chải đánh răng của ba... nhiều đến mức đôi khi Sơ Sơ còn chê, cảm giác như tất cả đồ đạc của ba đều bị ba lớn chiếm hết vậy!

Lúc này ba sẽ đỏ mặt, cuối cùng nói với Sơ Sơ: "Pheromone của ba lớn có thể hoàn toàn chia sẻ với ba, nhưng cũng chỉ với ba thôi, vì ba và ba lớn là bạn đời. Còn bạn đời là gì, đợi con lớn lên rồi sẽ hiểu."

Sơ Sơ không hiểu lắm, nhưng Sơ Sơ biết, bạn đời là hai người sống cùng nhau, thêm Sơ Sơ nữa là thành một gia đình ba người!

Bé cũng không muốn nghiên cứu mấy chuyện phức tạp đó nữa! Dù sao chỉ cần biết, ba là của ba lớn, ba lớn là của ba, còn bé là bảo bối nhỏ của ba và ba lớn, vậy là đủ rồi!

Trong phòng truyền ra tiếng động, Nguyệt Sơ lắng tai nghe, là tiếng bước chân của ba lớn!

Bé vội vàng lùi lại mấy bước, đứng nghiêm chỉnh bên cửa, chắp hai tay mũm mĩm ra sau lưng, chờ ba mở cửa!

Không lâu sau, cửa phòng ngủ mở ra.

Một mùi hương hoa đậm đà theo đó lan ra.

Nguyệt Sơ hít sâu một hơi, đang định chào ba lớn thì đã bị ba lớn che miệng và mũi lại trước.

Nguyệt Sơ: "?"

Ba lớn đóng cửa phòng lại, cầm một bình xịt nhỏ, xịt xung quanh Nguyệt Sơ mấy cái.

Là bình xịt khuếch tán pheromone.

Trong cả nhà, chỉ có Sơ Sơ là ngửi được pheromone của ba lớn. Mỗi lần ba ở nhà, ba lớn và ba đều thích cầm bình xịt xịt xung quanh bé.

Nguyệt Sơ không vui, cụp lông mày nhỏ xuống: "Ba lớn, ba tỉnh chư—ưm ưm...?"
Bị ba lớn che miệng, Sơ Sơ nói không rõ lời.

Tạ Trầm Chu khép cửa phòng lại.

Nguyệt Sơ thấp bé, dù có ngẩng đầu cao đến mấy cũng không nhìn thấy rõ gương mặt ba lớn lúc này, nhưng không hiểu sao, bé lại cảm thấy gương mặt ba lớn khi vừa ngồi xổm xuống xịt bình cho bé dường như mang theo chút lạnh nhạt và xa cách...

Ba lớn chưa bao giờ lộ vẻ mặt như vậy trước ba.

Trong ấn tượng của Nguyệt Sơ, ba lớn luôn rất dịu dàng, cũng đối xử rất tốt với bé. Dù chú Triệu Giản thường nói ba lớn lúc đi làm rất đáng sợ, hay làm nhân viên khóc, nhưng Nguyệt Sơ không tin. Rõ ràng bé cũng từng theo ba lớn đến công ty, biết ba lớn khi làm việc chưa bao giờ nói lớn tiếng, đều là nói việc gì ra việc đó, chỉ là mấy chú dì nhân viên tự thấy sợ vì ba lớn không có biểu cảm mà thôi.

Ba lớn vẫn luôn như vậy mà! Đâu có đáng sợ!

Nhưng vẻ lạnh nhạt đôi khi lộ ra ấy... cũng là thật.

Điều đó khiến Nguyệt Sơ cảm thấy, trong lòng ba lớn, mình không phải là người quan trọng lắm.

Thế nhưng, ba lớn vẫn đối xử với bé rất tốt, cho bé ngồi trên cổ cưỡi ngựa, cũng sẽ khi bé ăn làm rơi đầy cằm thì kịp thời lấy giấy mềm mềm lau cho bé.

Ba lớn chăm sóc bé chu đáo như vậy mà?

Vậy thì thôi không nghĩ nữa! Dù bé có quan trọng trong lòng ba lớn hay không, thì trong lòng Nguyệt Sơ, ba lớn vẫn rất quan trọng!

"Ba còn đang ngủ, để ba ngủ thêm chút," Tạ Trầm Chu xịt xong bình, hơi cúi người nắm lấy tay bé, "Con rửa mặt rồi chứ?"

"Rồi ạ, thơm lắm!" Vì không muốn đánh thức ba, Nguyệt Sơ cũng hạ giọng theo ba lớn.

"Vậy xuống lầu ăn trước."
Nói xong, Tạ Trầm Chu dứt khoát nửa ngồi xuống, bế cả người Nguyệt Sơ lên.

Thẩm Nguyệt Sơ ôm lấy cổ ba lớn: "Ba lớn, bữa sáng ăn gì ạ?"

"Hamburger trứng phô mai."

"Là đầu bếp lớn làm hả?" Thẩm Nguyệt Sơ tò mò hỏi. Đầu bếp lớn mỗi ngày đều sẽ đến nhà nấu ăn cho bé và ba lớn vào những lúc ba không ở nhà đó!

Không ngờ Tạ Trầm Chu lại nói: "Hôm nay đầu bếp không đến, sáng tối đều do ba lớn nấu cho con."

"Tuyệt quá!" Thẩm Nguyệt Sơ vui mừng giơ hai bàn tay mũm mĩm lên hoan hô, "Hamburger trứng ba lớn làm là ngon nhất! Ba lớn, tối nay con muốn ăn đùi gà chiên!"

"Đợi hỏi xem ba buổi tối muốn ăn gì đã."

"Vâng ạ..." Thôi cũng được! Ba lớn lúc nào cũng để ba gọi món trước, nhưng không sao, món mà Sơ Sơ muốn ăn chắc chắn cũng sẽ có.

Buổi sáng trước tiên rán cho Thư Ý một chảo bánh áp chảo mà cậu thích, buổi tối thì... lát nữa đi chợ dạo một vòng vậy.

Tạ Trầm Chu tính toán trong lòng.

Thẩm Thư Ý là khẩu vị Trung Hoa. Bản thân Tạ Trầm Chu tuy không có sở thích đặc biệt với đồ ăn, nhưng cũng không quá thích những bữa ăn kiểu Tây của quốc gia A. Đầu bếp Trung Hoa mà hắn mời đương nhiên rất giỏi, nhưng khi Thư Ý ở nhà, Tạ Trầm Chu vẫn quen tự mình xuống bếp nấu cho cậu và Thẩm Nguyệt Sơ.

Thẩm Nguyệt Sơ rất dễ dỗ. Một người ba có khẩu vị Trung Hoa lại sinh ra một đứa bé mang khẩu vị Tây, thích nhất là hamburger, khoai tây chiên, gà rán, những món ăn vặt không mấy lành mạnh. Tạ Trầm Chu sẽ chú ý cân bằng dinh dưỡng, thỉnh thoảng cho bé ăn chút đồ Tây đơn giản dễ làm, còn phần của Thẩm Thư Ý thì hắn sẽ chuẩn bị một cách kỹ lưỡng.

Sau khi dành tâm huyết nghiên cứu vài cuốn sách dạy nấu ăn, tay nghề của hắn ngày càng tốt, thậm chí còn có xu hướng vượt qua cả vị đầu bếp theo giờ kia. Rõ ràng Thẩm Thư Ý cũng thích ăn đồ do hắ nấu hơn.

Đó cũng chính là mục đích Tạ Trầm Chu dốc lòng nghiên cứu những công thức nấu ăn này.

Ăn quen cơm do Tạ Trầm Chu nấu rồi, sau này có lẽ Thẩm Thư Ý sẽ không còn thích ăn đồ do người khác làm nữa.

Nấu ăn cũng là một trong những công cụ mà Tạ Trầm Chu hiện tại dùng để trói buộc Thẩm Thư Ý, giữ cậu ở lại bên mình.