Thẩm Thư Ý mở cửa, Tạ Trầm Chu đứng ngay bên ngoài.
So với hình ảnh trong ký ức của Thẩm Thư Ý, Tạ Trầm Chu gần như không thay đổi chút nào.
Hắn vẫn tuấn tú, điển trai như vậy, khí chất lạnh lùng khiến người khác khó mà lại gần. Lúc này, giữa hàng mày khi hắn nhìn Thẩm Thư Ý còn lộ rõ sự kìm nén.
"Tạ tiên sinh..." Thẩm Thư Ý bất ngờ trước sự xuất hiện đột ngột của Tạ Trầm Chu.
Nhưng lại không hoàn toàn bất ngờ.
Cậu có thể đoán được rằng Tạ Trầm Chu có lẽ đã sớm biết cậu đang ở đâu; cũng có thể đoán được... rất có khả năng hai người bảo mẫu và chuyên viên chăm sóc trẻ hiện tại, cũng như tấm chăn có mùi hương dịu nhẹ mà em bé thường đắp, đều là do Tạ Trầm Chu âm thầm liên hệ với bên trung gian để chuẩn bị cho hai cha con họ.
Nếu không thì thật sự không thể giải thích nổi, vì sao cậu vừa mới hoàn tất thủ tục hủy hồ sơ tại cơ quan bảo trợ y tế Omega, thì Tạ Trầm Chu đã xuất hiện ngay trước cửa căn hộ thuê của cậu.
Dù không đến mức quá bất ngờ, nhưng việc hắn đến quá đột ngột vẫn khiến Thẩm Thư Ý lúc này hoàn toàn không có bất kỳ sự chuẩn bị nào.
Cậu đi dép bông mềm, tóc vì vừa úp người ngủ gục trên bàn nên hơi rối bù. Do thói quen hình thành sau khi sinh con, ở trong căn nhà thuê cậu cũng không quá câu nệ, thích mặc những bộ quần áo cũ rộng rãi, thoải mái. Quần áo cũ không cọ xát da, khi bế em bé thì cả cậu lẫn con đều không thấy khó chịu.
Chiếc áo thun cũ cậu đang mặc là lúc mới sang A quốc tiện tay mua trong cửa hàng giảm giá. Mặc lâu ngày, lại bị em bé kéo giật mạnh mấy lần, chỗ eo đã rách một lỗ, nhưng ở nhà cậu vẫn cứ mặc, chưa từng nghĩ tới việc thay.
Ánh mắt Tạ Trầm Chu dừng lại rất lâu trên gương mặt Thẩm Thư Ý, như thể đang dùng đôi mắt làm máy quay, từng tấc từng tấc ghi lại dáng vẻ hiện tại của cậu, khắc sâu vào trong não.
Sau đó, tầm mắt hắn dần dần hạ xuống, rơi vào lỗ rách nơi eo áo của Thẩm Thư Ý.
Thẩm Thư Ý đã sắp xếp xong lời muốn nói, vừa định mở miệng, thì một nhóc mập lùn lùn, tròn trịa lắc lư đi tới bên chân cậu: "Bà... bà... a pù..."
Em bé nhào tới ôm lấy cẳng chân Thẩm Thư Ý, đứng không vững, bám cũng không chắc, "rẹt" một tiếng liền úp sấp xuống đất.
"Bé con?" Thẩm Thư Ý giật mình, vội cúi xuống bế con lên.
Nhóc mập vừa ngã một cái không những không khóc, được ba bế lên còn vui vẻ cười khanh khách: "A—— pù pù!" Vừa nói thứ ngôn ngữ trẻ con non nớt, vừa lộ ra nướu hồng hồng chưa mọc răng.
Rồi ánh mắt em bé chạm thẳng vào ánh nhìn của Tạ Trầm Chu.
Đôi mắt Tạ Trầm Chu đen sẫm, khi không nói chuyện, cảm giác áp bức toát ra là thứ bẩm sinh. Thẩm Thư Ý lo em bé sẽ sợ hắn, nào ngờ nhóc mập lại chủ động vươn hai tay về phía Tạ Trầm Chu: "A da——"
Thẩm Thư Ý vô cùng bất ngờ, quay sang nhìn Tạ Trầm Chu.
Trong ánh mắt Tạ Trầm Chu lóe lên một tia mềm mại hiếm hoi, hắn cũng thử thăm dò đưa tay về phía em bé.
Em bé nghiêng người trong vòng tay Thẩm Thư Ý, gần như không tốn chút sức lực nào đã "chuyển ổ", cả nhóc gọn gàng sang trong lòng Tạ Trầm Chu.
"Ba... ba..." Em bé không thầy tự hiểu, gọi "ba" trong lòng Tạ Trầm Chu, rồi dụi đầu vào vạt áo hắn cọ cọ vài cái.
Thẩm Thư Ý hiểu ra rồi, trên người Tạ Trầm Chu có mùi hương quen thuộc với em bé.
Lúc này, Thẩm Thư Ý cũng ngửi thấy trên người hắn mùi hương nhàn nhạt, rất quen thuộc với chính mình.
Sự tự nhiên thân thiết của em bé lập tức hóa giải bầu không khí ngượng ngập khi hai người vừa gặp lại. Thẩm Thư Ý nghiêng người, lấy từ tủ giày ra một đôi dép bông cùng kiểu với đôi anh đang đi, đặt xuống trước cửa: "Anh tạm mang đi, đây là cỡ của em, chắc hơi nhỏ với anh."
Tạ Trầm Chu không để ý, vừa hơi cứng đờ bế em bé, vừa xỏ dép bông vào. Gót chân lộ ra ngoài dép nửa chừng anh cũng không quan tâm, theo Thẩm Thư Ý cùng bước vào trong nhà.
Căn nhà thuê của Thẩm Thư Ý là kiểu nhà nhỏ hai tầng phổ biến ở A quốc, diện tích không lớn. Tầng một là phòng khách và khu bếp – phòng ăn. Giờ để em bé có thể tự do vận động trong nhà, phòng khách đã bị Thẩm Thư Ý cải tạo thành phòng sinh hoạt cho bé. Trên lầu có hai phòng ngủ và một phòng chứa đồ, vì để bảo mẫu ở lại nên phòng chứa đồ cũng được cải thành phòng khách tạm thời.
Chuyên viên chăm sóc trẻ không ở lại nhà, còn bảo mẫu thì ở luân phiên đểbồi bé. Có lúc nếu Thẩm Thư Ý không bận học, cậu sẽ chủ động ngủ cùng em bé.
Phần lớn thời gian, em bé thích ngủ chung với Thẩm Thư Ý trong phòng ngủ chính, nhưng Thẩm Thư Ý thường học tới khuya, không thích hợp để bồi con.
Giờ đã tốt hơn rất nhiều rồi. Em bé không còn thức đêm, có thể ngủ một mạch tới sáng. Khi còn nhỏ hơn, thường phải dậy uống sữa đêm; hai bảo mẫu và Thẩm Thư Ý khác giới, cần tránh hiềm nghi, nên ai ngủ cùng em bé thì người đó phải phụ trách chăm sóc cả đêm, rất vất vả.
Thẩm Thư Ý cũng không có cách nào khác, đôi khi trong lòng còn thầm cảm ơn việc trung gian đã phái thêm cho cậu một bảo mẫu.
Hai người bảo mẫu đều rất thật thà, chịu khó, chưa từng than phiền điều gì, đối với em bé cũng là thật lòng yêu thương.
Nghĩ lại, hai người bảo mẫu này rất có thể vốn dĩ là do Tạ Trầm Chu giúp chọn.
Thậm chí có khả năng... không phải người do trung gian phái tới.
Quả nhiên, Tạ Trầm Chu vừa bước vào nhà, hai bảo mẫu liền "biến mất", như thể tự giác tránh vào bếp.
Còn chuyên viên chăm sóc trẻ thì nói phải ra ngoài mua chút đồ cho em bé, chẳng bao lâu đã xách túi mua sắm rời đi.
Thẩm Thư Ý bất lực giả vờ như không biết gì, nói với Tạ Trầm Chu: "Nhà nhỏ, Tạ tiên sinh tạm ngồi bên này nhé."
Cậu đẩy chiếc ghế lười chuyên dùng cho em bé tới, đặt bên chân Tạ Trầm Chu.
Phòng sinh hoạt trải một tấm thảm bò rất lớn, phía trên vương đầy đồ chơi mềm mại và những quả bóng nhỏ em bé thích.
Còn Thẩm Thư Ý thì tự mình kéo một chiếc ghế ăn tới ngồi.
Căn nhà thuê hầu như không có khách tới, nên không cần đặt sofa. Sau khi em bé đầy tháng, sofa đã bị Thẩm Thư Ý dọn đi, nhường chỗ cho con sinh hoạt. Bình thường mọi người bồi bé trong phòng khách cũng quen ngồi thẳng xuống thảm bò.
Chiếc ghế lười tròn tròn, người lớn vẫn ngồi được, chỉ là rất dễ lún. Chân Tạ Trầm Chu quá dài, ngồi lên ghế lười khiến cả người hắn co rút lại, trông vừa tủi thân vừa miễn cưỡng. Bộ vest vốn chỉnh tề cũng vì tư thế này mà căng chặt, nhăn nhúm, nhưng hắn chẳng bận tâm. Dường như hắn cũng không để ý tới chút "mất mặt" này, ánh mắt từ lúc vào nhà tới giờ vẫn luôn đặt trên người Thẩm Thư Ý.
Em bé từ khi Tạ Trầm Chu vào nhà dường như còn vui hơn lúc nãy. Nhóc bò trên thảm nhìn người ngồi trên ghế lười — Tạ Trầm Chu — người ở gần mình hơn, rồi lại nhìn Thẩm Thư Ý ngồi trên ghế ngoài thảm, "phụt chụt phụt chụt" vừa bò vừa đi lao vào đống đồ chơi của mình, lôi ra con voi bông nhỏ mà nó thích nhất, lắc lư quay lại nhét vào tay Tạ Trầm Chu, rồi lại đi lấy một con vịt nhỏ bóp kêu "chít chít", đem tới cho Thẩm Thư Ý.
Mỗi ngày ở nhà cũng chán lắm, hôm nay lại có thêm một người chơi cùng!
Bé quyết định lấy những món đồ chơi tốt nhất ra chiêu đãi!
"Cảm ơn con nhé!" Thẩm Thư Ý nhận con vịt từ tay em bé, giả vờ rất vui vẻ mà cảm ơn.
Em bé vui sướng vỗ tay: "Ya... ba ba!"
Ai cũng có đồ chơi cả nha!
Thẩm Thư Ý nhìn về phía Tạ Trầm Chu: "Tạ tiên sinh, tháng sau em bé tròn một tuổi..."
Cậu định nhân cơ hội này xin lỗi về chuyện sau khi mang thai liền lựa chọn rời đi, thì chợt nghe Tạ Trầm Chu cất tiếng: "Trọng tâm nghiệp vụ hải ngoại của Tạ Thành hai năm nay đã có một phần chuyển sang bên này. Anh đã mua nhà ở gần đây. Nếu em nguyện ý, có thể theo anh về nhà; nếu không, em có thể cứ tiếp tục sống ở đây."
Khi nói những lời này, bàn tay phải của hắn run nhẹ.
Đó là tật hắn mắc phải trong hai năm nay.
Hắn cũng đã đi kiểm tra sức khỏe, nhưng không tìm ra nguyên nhân, càng nghiêng về khả năng là triệu chứng cơ thể hóa do tâm lý.
Tạ Trầm Chu vẫn luôn chờ đợi. Theo như lời Thẩm Thư Ý nói, suốt hai năm nay hắn đều nhẫn nhịn, khắc chế bản thân, không tới làm phiền cậu.
Bảo hắn không tìm Thẩm Thư Ý là chuyện không thể.
Lúc vừa biết tin Thẩm Thư Ý rời đi, hắn gần như phát điên.
Nhưng trong lòng hắn biết rõ, với tình trạng của Thẩm Thư Ý khi đó, sớm muộn gì cũng sẽ rời khỏi hắn.
Hắn vẫn nhớ, khi mẹ còn sống từng nói với hắn: "Tiểu Chu, con giống mẹ. Người như chúng ta, không giữ được bất kỳ ai thân cận bên cạnh."
Hắn biết, chiếm hữu, kiểm soát, cưỡng ép một người ở lại bên mình đều không phải cách làm bình thường — giống như nắm cát trong tay, càng siết chặt, càng không giữ được.
Hắn từng giấu rất nhiều thứ trong tầng hầm: còng tay, dây thừng... đủ loại công cụ và món đồ nhỏ có thể trói chặt Thẩm Thư Ý bên mình mãi mãi. Kết quả, ngoài một chiếc còng tay tình thú, những thứ khác đến giờ vẫn chỉ bị vứt như rác trong thùng chứa đồ dưới tầng hầm, chưa từng được hắn lấy ra.
Cho dù trong lòng hắn rất muốn, luôn muốn... trong đầu đã mô phỏng vô số lần cách thức thực hiện, lộ trình, cũng như việc l*t s*ch quần áo Thẩm Thư Ý rồi nhốt cậu trong tầng hầm cả đời.
Nhưng đó chỉ là nghĩ.
Hắn không thể làm vậy. Một khi thật sự làm, hắn sẽ vĩnh viễn mất đi Thẩm Thư Ý; Thẩm Thư Ý sẽ hận hắn, còn hắn cũng sẽ hối hận và chán ghét chính mình cả đời.
Hắn nhớ, trước khi rời khỏi anh, Thẩm Thư Ý từng vô tình hay hữu ý miêu tả cho hắn nghe cuộc sống với bạn lữ lý tưởng của mình.
Cậu nói: "Tình cảm hòa hợp, bạn đời yêu thương, khi tình sâu có thể có một đứa con, nếu đứa trẻ thích, còn có thể nuôi thêm một chú chó nhỏ."
Hắn biết, trước khi rời đi, Thẩm Thư Ý từng thử điều trị cho hắn.
Tạ Trầm Chu không có niềm tin vào bản thân, nhưng cũng từng nghĩ, nếu sau này Thẩm Thư Ý thật sự muốn làm vậy, hắn sẽ cân nhắc xem có nên cố gắng phối hợp hay không.
Nhưng Thẩm Thư Ý còn chưa đợi hắn bắt đầu chuẩn bị thì đã bỏ cuộc giữa chừng.
Cậu chạy rồi.
Để hắn không tìm được, thậm chí còn là chạy khi đang mang thai.
Trong lúc đau lòng, buồn bã, lo lắng, phẫn nộ, Tạ Trầm Chu cũng tự vấn bản thân, có phải thật sự là do mình không phối hợp với Thẩm Thư Ý hay không.
Rõ ràng từ rất sớm hắn đã nghĩ xong, hắn có thể vì giữ Thẩm Thư Ý bên cạnh mà giả vờ cả đời.
Dù không tin rằng mình thật sự có thể được chữa khỏi... hắn cũng có thể giả vờ phối hợp, giả vờ thành một người hoàn toàn không có bệnh tâm lý, hoàn toàn không bị d*c v*ng chiếm hữu và kiểm soát chi phối như một người bình thường. Chẳng phải từ trước tới nay hắn vẫn luôn làm vậy sao?
Đáng tiếc, Thẩm Thư Ý đã chạy mất.
Sau khi hắn để lộ sơ hở.
Rút kinh nghiệm, Tạ Trầm Chu bắt đầu chủ động học tập, học cách chữa trị bản thân, hoặc nói đúng hơn là học cách ngụy trang bản thân tốt hơn.
Mỗi ngày hắn đều quan sát.
Hắn tải rất nhiều phim, lưu trữ rất nhiều video, ép bản thân phải học học xem những gia đình bình thường, cách hai người chung sống là như thế nào. Dù hán vốn cũng biết... với người khác đó chỉ là bản năng, là nhận thức chung, nhưng với Tạ Trầm Chu thì không phải. Vì thế hắn phải xem đi xem lại những thứ nhàm chán này, học đi học lại, khắc sâu vào não những điều mà với người khác chỉ là bản năng.
Vừa học tập, hắn vừa phải kiềm chế bản thân không đi tìm Thẩm Thư Ý.
Nhưng mỗi ngày hắn đều nghĩ đến Thẩm Thư Ý, nghĩ đến mức hai tay không sao khống chế được mà run rẩy.
Thế là hắn lại bắt đầu tìm cho mình những việc khác để làm. Hắn bắt tay sắp xếp mảng kinh doanh hải ngoại của Tạ Thành, trong lúc từng bước chuyển trọng tâm nghiệp vụ sang nước A, hắn cũng âm thầm, chậm rãi tìm kiếm Thẩm Thư Ý.
Thật ra Thẩm Thư Ý rất dễ tìm. Chỉ cần sàng lọc các quốc gia và trường học mà Thẩm Thư Ý có khả năng lựa chọn để du học, chẳng tốn của hắn bao nhiêu thời gian. Nhưng Tạ Trầm Chu vẫn chọn cách tìm từ từ.
Hắn sợ tìm được quá nhanh, Thẩm Thư Ý lại không chịu gặp hắm, như vậy hắn sẽ chẳng còn hy vọng nào nữa.
Hắn luôn âm thầm quan sát trong bóng tối, nhìn Thẩm Thư Ý từ lúc bụng mang thai dần dần lớn lên, đến khi sinh xong em bé, rồi cho đến bây giờ, đứa bé sắp tròn một tuổi.
Suốt quãng thời gian đó, hắn thậm chí không dám lộ diện dù chỉ một chút, sợ rằng chỉ cần mình xuất hiện, Thẩm Thư Ý sẽ giống như bong bóng, đột nhiên tan biến ngay trước mắt hắn.
Hắn không quan tâm đến đứa bé. Nhưng đó lại là đứa con mà Thẩm Thư Ý đã phải trải qua tròn mười tháng mang thai đầy gian khổ mới sinh ra, vì vậy hắn cũng học cách quan tâm. Thế nên hắn liều mạng đè nén h*m m**n muốn khống chế Thẩm Thư Ý lại để tự mình chăm sóc, cẩn thận tuyển chọn cho Thẩm Thư Ý hai người bảo mẫu phù hợp và một chuyên viên chăm sóc trẻ giàu kinh nghiệm, đáng tin cậy, mong có thể giúp Thẩm Thư Ý giảm bớt gánh nặng. Hắn thậm chí còn đặc biệt đi đặt làm riêng chiếc chăn kia, thứ được hòa trộn giữa tin tức tố của hắn và mùi hương nước hoa quen dùng của hắn.
Hắn biết bé cần tin tức tố để được trấn an, mà tin tức tố trên người Thẩm Thư Ý ngày càng nhạt đi. Hắn cũng muốn ở bên cạnh Thẩm Thư Ý, dù chỉ để lại một chút dấu vết thuộc về riêng mình.
Thứ hắn muốn... thật sự đã không còn nhiều nữa.
Nhưng vào khoảnh khắc nhìn thấy Thẩm Thư Ý, hắn vẫn có chút không thể khống chế bản thân.
Ngay khi Thẩm Thư Ý hoàn toàn khôi phục thành Beta, hắn lập tức tìm đến. Hắn biết kế hoạch của Thẩm Thư Ý, nhưng hắn không thể chờ Thẩm Thư Ý chủ động đến tìm mình.
Hắn thậm chí còn có chút sợ rằng... Thẩm Thư Ý sẽ không bao giờ muốn đến tìm hắn nữa.
"Nếu..." Tạ Trầm Chu chậm rãi mở miệng, nói ra những lời mà nếu là trước đây, dù thế nào anh cũng không thể thốt ra, "Nếu em vẫn chưa muốn đi cùng anh, vậy anh sẽ về trước..."
Tay hắn lại bắt đầu run.
Tạ Trầm Chu cảm thấy mình không chịu nổi nữa, hắn đứng dậy.
"Ba... ba...?" Một bàn tay mập mềm mại nắm lấy cổ tay phải đang run nhẹ của Tạ Trầm Chu, "A a?"
Đứa bé ngửa khuôn mặt tròn trịa mũm mĩm lên, nghi hoặc nhìn Tạ Trầm Chu đang nửa ngồi xổm ở đó trong tư thế cứng đờ kỳ quái.
Ba ơi, tại sao chú này — người có mùi hương quen thuộc với bé — tay lại run run thế nhỉ?
Đứa bé nghi hoặc quay đầu nhìn về phía Thẩm Thư Ý.
"Anh sao vậy?" Thẩm Thư Ý cũng nhận ra sự bất thường của Tạ Trầm Chu, vội vàng bước tới, cùng đứa bé nắm lấy tay hắn.
"Em không nói là không đi cùng anh," Thẩm Thư Ý ngẩng mắt nhìn anh, giọng nói mềm mại, mang theo sự ôn hòa quen thuộc mà Tạ Trầm Chu vô cùng quen thuộc, "Vốn dĩ em cũng định gần đây sẽ đi tìm anh, chỉ là nếu bây giờ chuyển nhà luôn, em sợ bé sẽ không thích nghi được."
"Tạ tiên sinh, xin lỗi vì trước đó em không nên không từ mà biệt rồi rời đi như vậy," Thẩm Thư Ý nói ra những lời vừa rồi vẫn luôn ấp ủ, đã đến bên môi nhưng chưa kịp nói, "Nhưng em nghĩ, lúc em quen anh thì vốn dĩ đã là Beta rồi, anh hẳn sẽ không thật sự để ý em rốt cuộc là Beta hay Omega, đúng không?"
"Nếu có một ngày em thật sự biến thành Omega, liệu có phải vì là anh khiến em trở thành người mà em không muốn trở thành, cuối cùng giữa chúng ta sẽ xuất hiện khe hở và khoảng cách hay không?"
"Bởi vì em muốn ở bên anh mãi mãi, cho nên sự chia xa ngắn ngủi này là để đổi lấy sự đoàn tụ của hiện tại. Anh sẽ tha thứ cho em chứ?"
— Sẽ. Sẽ.
— Em nói gì cũng đúng.
Tạ Trầm Chu vươn tay ôm lấy Thẩm Thư Ý.
Chỉ cần Thẩm Thư Ý vẫn còn nguyện ý ở lại bên hắn, vậy thì Thẩm Thư Ý nói gì cũng đều đúng.
Thẩm Thư Ý cũng nhẹ nhàng vòng tay ôm lại hắn, thở phào một hơi: Thật tốt quá rồi, Tạ tiên sinh không hề giận cậu, cũng nguyện ý tha thứ cho cậu.
Chỉ là trạng thái hiện tại của Tạ Trầm Chu trông có chút không ổn, phải nhanh chóng nghĩ cách để hắn bình ổn và hồi phục lại.
"Ba ba..." Thấy ba và chú có mùi hương quen thuộc ôm nhau, bé cũng muốn chen vào náo nhiệt, lập tức nhào tới, dùng đôi tay mập mạp ôm chặt lấy bắp chân Thẩm Thư Ý.
Bé cũng muốn được ôm ôm nữa đó!