Beta Bình Thường Ký Hợp Đồng Kết Hôn Với Enigma Cố Chấp

Chương 36

Điều Thẩm Thư Ý muốn giúp Tạ Trầm Chu trở thành, là một "Alpha" "bình thường".

Đương nhiên, nếu hắn nguyện ý, cũng có thể làm một "Enigma" "bình thường".

Chỉ là hiện tại, toàn xã hội gần như không có bao nhiêu sự thừa nhận đối với giới tính "Enigma". Tất cả Enigma đều lựa chọn che giấu giới tính của mình. Vô số người trong số họ, kết cục cuối cùng hoặc là chết trong ngục giam, hoặc là chết dưới sự tra tấn tinh thần cực đoan của chính bản thân và điều này đủ để chứng minh, muốn thật sự đứng vững trong xã hội với giới tính này là chuyện vô cùng khó khăn.

Tất nhiên, nếu như... chỉ là nếu như có một ngày khoa học kỹ thuật thật sự phát triển đến mức có thể từ phương diện vật lý triệt tiêu ảnh hưởng của pheromone đối với bản năng sinh lý cũng như sức khỏe thể chất và tinh thần của con người, vậy thì lại là một câu chuyện khác.

Nhưng ở hiện tại, các loại thuốc có thể dùng để điều trị ảnh hưởng của pheromone cũng chỉ giới hạn ở vài loại cố định...

Vì thế, Thẩm Thư Ý đã quyết định con đường tương lai của mình sẽ đi theo hướng y học lâm sàng, thông qua việc học lên thạc sĩ, tiến sĩ, nghiên cứu mối liên hệ giữa khoa học thần kinh với tuyến thể và pheromone, muốn dùng phương pháp của chính mình để thử một lần.

Cậu muốn chứng minh rằng tâm lý học giới tính không phải là hoàn toàn vô dụng.

Trước đây, Thẩm Thư Ý luôn sống trong trạng thái mơ hồ dù đã chọn xong con đường tương lai, nhưng vẫn không thật sự biết phương hướng cụ thể nằm ở đâu.

Bởi vì cậu luôn rất đỗi bình thường.

Trong thế giới này, ngoài người anh ba, dường như không có ai chú ý đến cậu.

Nhưng bây giờ thì cậu đã biết rồi.

Có một người, ít nhất là từ khi cậu còn học trung học đã âm thầm dõi theo cậu suốt một quãng thời gian rất dài.

Cậu không quan tâm đối phương có âm u hay không, cũng không để ý người kia có phải b**n th** hay không.

Chỉ cần Thẩm Thư Ý cho rằng hắn không phải, thì hắn vĩnh viễn sẽ không phải.

Thế nhưng, mối quan hệ giữa Thẩm Thư Ý và Tạ Trầm Chu cuối cùng vẫn quay trở về vị trí ban đầu.

Bởi vì Thẩm Thư Ý đã hoàn toàn vượt qua kỳ ph*t t*nh.

Nói như vậy đối với Tạ Trầm Chu dường như có chút không công bằng nhưng trên thực tế, muốn kéo trạng thái của Tạ Trầm Chu trở lại, vẫn là không nên quá "buông thả d*c v*ng" thì hơn, đây là kết luận mà Thẩm Thư Ý đã tự mình kiểm chứng trong thời gian gần đây.

Vì thế cậu nói với Tạ Trầm Chu, khoảng thời gian trước là do chịu ảnh hưởng của kỳ ph*t t*nh, nhất thời bốc đồng nói ra vài lời hồ đồ, mong Tạ Trầm Chu đừng để trong lòng. Cậu hy vọng có thể tiếp tục duy trì mối quan hệ theo thỏa thuận như trước, đợi đến khi Tạ Trầm Chu gặp được "người mình thích" khác, cậu vẫn sẽ chủ động đề nghị ly hôn.

Không biết đến lúc đó, Tạ Trầm Chu còn có bằng lòng thả cậu đi hay không?

Khi nói những lời này, Thẩm Thư Ý nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của Tạ Trầm Chu, ngửi thấy pheromone tràn ngập khắp căn phòng, bao bọc lấy cậu.

Cậu cố gắng giữ bình tĩnh, giả vờ như không hề nhận ra bất cứ điều gì.

Cho đến khi Tạ Trầm Chu nhàn nhạt mở miệng: "Tuỳ em."

Sau đó quay đầu, hắn lại cho lắp thêm mấy chiếc camera giám sát trong biệt thự.

Thẩm Thư Ý cũng đã quen với việc mỗi ngày tự do đi lại dưới sự theo dõi của các ống kính giám sát.

Chiều hôm đó, Thẩm Thư Ý tan làm về nhà.

Giờ đây, trong ngoài Tạ trạch hầu như không còn góc chết camera.

Tạ Trầm Chu lúc nào cũng biết Thẩm Thư Ý đang ở góc nào trong Tạ trạch.

Nhưng không sao cả, Tạ Trầm Chu từng nói rồi toàn bộ camera trong nhà, chỉ cần Thẩm Thư Ý muốn đều có thể tắt đi.

Buổi chiều, sau khi dùng bữa tối cùng Tạ Trầm Chu ở phòng ăn, Thẩm Thư Ý lên lầu, tắt toàn bộ camera ở khu sân thượng tầng cao nhất và phòng gym, rồi gọi chú Tiền lên.

Không lâu sau, Tạ Trầm Chu lại lên trước chú Tiền một bước.

"Tạ tiên sinh?" Thẩm Thư Ý đang lắp máy chiếu trên sân thượng, trong tay là điện thoại đang phát một video giảng tọa* về sức khỏe.

Cậu quay đầu lại, dừng động tác: "Xin lỗi, là nhiệm vụ trường giao, có liên quan đến một số bí mật học thuật... em không muốn xuống tầng hầm làm phiền anh, nên chọn xem ở sân thượng. Thời tiết cũng khá tốt, gió tối mát mẻ, Tạ tiên sinh có muốn cùng xem không?"

Chú Tiền cũng lên, trên tay bưng một bát lớn việt quất và anh đào vừa rửa sạch.

Thẩm Thư Ý lấy một quả anh đào, đưa về phía Tạ Trầm Chu.

Quả anh đào to tròn, đen sẫm, mang theo mùi hương nhàn nhạt nơi đầu ngón tay Thẩm Thư Ý, được đặt vào lòng bàn tay Tạ Trầm Chu.

Tạ Trầm Chu nhìn cậu.

Thẩm Thư Ý hơi cúi đầu, hắn liền nhìn thấy tuyến thể nhỏ xíu nơi gáy sau của cậu — thứ luôn khiến hắn rất muốn rót pheromone vào đó.

Thư Ý bây giờ đã là của hắn rồi, đừng vội.

Tạ Trầm Chu tự trấn an mình.

Trước đây bao nhiêu lần đều nhịn được, hiện tại sao hắn có thể nhịn không nổi.

Tạ Trầm Chu đứng tại chỗ, nhìn sâu Thẩm Thư Ý một cái, rồi xoay người rời đi.

Khi quay lưng, mùi bạch lan lướt qua chóp mũi Thẩm Thư Ý, khiến tuyến thể của cậu nóng lên.

Suýt nữa thì... may mà kịp, may mà kịp.

Giờ đây, đối với Thẩm Thư Ý — người đã có tuyến thể đối pheromone của Tạ Trầm Chu đơn giản chính là chất xúc tác t*nh d*c tốt nhất, hiệu quả thấy ngay tức thì.

Pheromone của Alpha hay Enigma khác, có "quyến rũ" đến mức đó không?

Những ngày gần đây, khi quay lại làm việc, Thẩm Thư Ý cũng gặp không ít Alpha hoặc Omega, từng ngửi qua pheromone của họ, nhưng dường như chưa bao giờ cảm thấy tuyến thể của mình có bất kỳ phản ứng nào.

Xem ra tuyến thể tạm thời này, ngoài việc chỉ có thể bị Tạ Trầm Chu đánh dấu, rất có khả năng cũng chỉ chịu ảnh hưởng từ pheromone của Tạ Trầm Chu.

Đây là một phát hiện rất hữu ích.

Thẩm Thư Ý quyết định sẽ ghi chép lại sau.

"Cậu chủ đối với Thẩm tiên sinh thật sự rất để tâm..." chú Tiền nhìn theo bóng lưng Tạ Trầm Chu, cảm khái nói, "Trong Tạ trạch này, gần như không ai dám làm trái ý cậu chủ, ngoại trừ Thẩm tiên sinh."

Thẩm Thư Ý không muốn nói nhiều lời dư thừa, trực tiếp nói: "Chú Tiền, chúng ta nói chuyện chính đi."

Nửa tiếng sau, camera được Thẩm Thư Ý bật lại.

Tạ Trầm Chu lại từ dưới lầu đi lên.

Chú Tiền đã xuống lầu rồi.

Thẩm Thư Ý đang thay đồ trong phòng thay đồ của phòng gym, cậu thật sự định vận động một chút.

Không ngờ Tạ Trầm Chu ngay khoảnh khắc camera được bật đã lên lầu. Thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ Thẩm Thư Ý đang ở đâu, vừa lên tầng trên cùng đã đi ra sân thượng, không thấy ai, liền quay vào trong, từng phòng từng phòng tìm kiếm.

Cuối cùng, hắn đến phòng gym, đẩy cửa phòng thay đồ ra.

Nửa tiếng.

Chỉ vỏn vẹn nửa tiếng, Tạ Trầm Chu đã có chút không nhịn nổi, d*c v*ng kiểm soát của hắn không cho phép Thẩm Thư Ý rời khỏi tầm mắt mình lâu đến vậy.

Ban đêm, là thời điểm d*c v*ng kiểm soát của Tạ Trầm Chu bùng phát mạnh nhất.

Thẩm Thư Ý ghi lại phát hiện này trong lòng, đồng thời liếc nhìn thời gian.

Chín giờ.

Rốt cuộc nên dừng lại ở đây, hay là nên tìm một điểm cân bằng thích hợp giữa buông thả và kiềm chế?

Thẩm Thư Ý nhìn Tạ Trầm Chu.

Quần áo của cậu mới thay được một nửa, áo trên đã cởi ra, lộ ra một đoạn eo thon trắng muốt. Cậu quay lưng về phía cửa, ngồi trên ghế thay giày. Phần hõm nơi thắt lưng lộ ra ngoài có hai lúm eo nhàn nhạt mà đẹp mắt, xung quanh toàn là những dấu vết loang lổ mà Tạ Trầm Chu để lại một tuần trước.

Thẩm Thư Ý không ngờ mình lại là kiểu thể chất dễ để lại dấu vết như vậy.

Bởi vì những chỗ đó sẽ không lộ ra ngoài quần áo, nên Tạ Trầm Chu đối với chúng càng thêm phóng túng.

Khi vết bầm sắp lành hẳn, ngược lại lại là lúc dấu vết rõ ràng nhất.

Nơi đó nhìn vô cùng chướng mắt, thậm chí còn có thể thấy rõ dấu ngón tay dài của Tạ Trầm Chu đã lưu lại.

Chỉ cần áp tay lên, liền có thể hoàn toàn trùng khớp với độ dài ngón tay của hắn.

Tạ Trầm Chu bắt đầu phóng thích pheromone quá mức.

Thẩm Thư Ý cũng có chút không chịu nổi, cậu quyết định thành thật đối diện với bản thân, đứng dậy, vươn tay kéo vạt áo của Tạ Trầm Chu, vừa kéo hắn lại gần vừa lùi về phía sau dán lên tường, tiện thể nói với hắn: "Tạ tiên sinh, đóng cửa phòng thay đồ lại đi, em không muốn lát nữa có người đột nhiên xông vào."

Tạ Trầm Chu không chỉ đóng cửa, mà còn "cạch" một tiếng, trực tiếp khóa trái lại.

Không vận động theo kế hoạch được, nhưng lại tiếp tục tiến hành "loại vận động đó". Cái eo còn chưa hồi phục hẳn sau một tuần của Thẩm Thư Ý lại sắp gãy mất rồi.

Ngày hôm sau, Thẩm Thư Ý tỉnh lại trên giường của Tạ Trầm Chu.

Tạ Trầm Chu đã dậy đi rửa mặt rồi.

Thẩm Thư Ý thử phán đoán nồng độ pheromone trong phòng ngủ... không thể phán đoán... Cậu giãy giụa xuống giường, định kéo rèm cửa dày nặng ra.

Cậu cũng nên tỉnh rồi.

Dù đã bị hành cả đêm nhưng cậu vẫn phải đi làm, không thể xin nghỉ thêm nữa.

Hôm nay nhiệm vụ rất nặng, cậu đã mua một đống tài liệu ôn thi nghiên cứu sinh, chuẩn bị tranh thủ thời gian rảnh lúc làm việc để làm bài.

Thẩm Thư Ý cố gắng đánh thức cơ thể mình, khó khăn vươn vai... rồi suýt nữa thì làm trẹo eo.

Lùi lại một bước, cậu căn chỉnh khoảng cách, chuẩn bị dù có ngã cũng phải ngã lên giường, thì đã bị một đôi tay dài vớt trọn.

Tạ Trầm Chu đã rửa mặt xong, cả người trông rất gọn gàng, cằm và má thậm chí không có lấy một cọng râu lún phún.

Thẩm Thư Ý bị hắn ôm ngang eo, ngẩng đầu nhìn hắn.

"Tạ tiên sinh," trong tầm mắt của Tạ Trầm Chu, môi Thẩm Thư Ý mấp máy nói chuyện, rõ ràng đang nói gì đó nhưng vì thất thần, hắn lại không nghe rõ nội dung, "dạo này anh bận lắm không?"

Thấy hắn không phản ứng, Thẩm Thư Ý đưa tay lắc lắc trước mắt hắn:"Đại ca tài trợ giải đua xe địa hình leo núi, ở khu Sùng Loan, ở đó có khu nghỉ dưỡng của anh đúng không? Tổng cộng hai ngày, anh ấy nói muốn mời chúng ta cùng đi xem thi đấu."

"Anh có muốn đi không?" Thẩm Thư Ý hỏi. "Tuy mỗi lần tham dự yến tiệc hay hoạt động của nhà em đều khiến anh không thoải mái lắm, nhưng... em muốn anh được thư giãn một chút. Em không có mạng lưới quan hệ như đại ca hay cha em, dì Diệp, thậm chí cũng không từng trải như chị hai hay anh ba. Muốn anh thả lỏng, em thật sự không nghĩ ra cách nào tốt hơn... nếu anh không muốn đi thì—"

Tạ Trầm Chu cúi đầu hôn lấy cậu.

"??" Thẩm Thư Ý, "Ưm ưm?"

Cậu bị Tạ Trầm Chu hôn một lúc lâu, suýt không thở nổi. Thật sự không hiểu vì sao sáng sớm chỉ đang nói chuyện bình thường, nói nói thế nào hắn lại hôn tới...?

"Đi." Tạ Trầm Chu thỏa mãn hôn xong, buông môi anh ra rồi mới nhàn nhạt nói, "Nhưng vừa rồi em nói đi đâu?"

"??" Hóa ra hoàn toàn không nghe cậu nói gì sao?

Sự chú ý cũng quá kém rồi đấy?!

Chẳng lẽ trạng thái của Tạ tiên sinh lại còn tệ hơn trước?!

Thẩm Thư Ý nghiêm túc quan sát sắc mặt và thần thái của Tạ Trầm Chu, nhưng lại phát hiện hôm nay hắn trông có tinh thần hơn hẳn, quầng thâm nơi đáy mắt đã biến mất. Tuy không thể chỉ dựa vào cảm giác để phán đoán nồng độ pheromone trong phòng ngủ, nhưng cậu chắc chắn rằng sau khi hôn mình, lượng pheromone Tạ Trầm Chu tỏa ra cũng đang được duy trì ở một mức ổn định.

Đây là chuyện tốt.

Chứng tỏ những nỗ lực của Thẩm Thư Ý có hiệu quả.

Dù là vừa dò đá qua sông.

Nhưng chỉ cần có hiệu quả, là có thể nhìn thấy hy vọng.

Thẩm Thư Ý vui hẳn lên. Học bao nhiêu kiến thức chuyên môn như vậy, đây là lần đầu tiên cậu cảm nhận được cảm giác thành tựu trên người Tạ Trầm Chu.

Cậu không nhịn được, giữ nguyên tư thế ấy, hai tay nâng gương mặt tuấn tú của Tạ Trầm Chu, "chụt chụt" hôn trả hắn hai cái.

"Không thể lúc nào cũng là anh chiếm tiện nghi của em chứ?" Thẩm Thư Ý nói.

Tạ Trầm Chu: "?"