Thẩm Thư Ý theo bản năng bài xích người kia, cậu không muốn qua đó.
Nhưng vị lãnh đạo nhỏ kia lại nói: "Thư Ý, nhanh lên. Một thực tập sinh mà không biết chia sẻ lo lắng với lãnh đạo, sau này bước ra xã hội người ta sẽ nhìn cậu thế nào? Có mà nếm quả đắng! Tôi đây là đang dạy cậu cách làm người!"
Trong lời nói của ông ta tràn đầy ý vị giáo huấn.
Thẩm Thư Ý chán ghét cau mày.
Nhưng ông ta nói không sai.
Cậu còn phải tiếp tục ở lại bệnh viện, không muốn bỏ lỡ cơ hội thực tập khó khăn lắm mới có được này.
Thẩm Thư Ý hít sâu một hơi, theo đối phương đi tới bên chỗ ngồi của vị Tổng giám đốc Trương kia.
"Tổng giám đốc Trương," vị lãnh đạo nhỏ cười nói, "đây là thực tập sinh của bệnh viện chúng tôi... Thẩm Thư Ý, chuyên ngành tâm lý giới tính, năm nay còn chưa tốt nghiệp."
"Ồ...?" Tổng giám đốc Trương dùng ánh mắt buông thả đánh giá Thẩm Thư Ý từ trên xuống dưới, "Trông rất đẹp."
Loại ánh nhìn tr*n tr** ấy khiến Thẩm Thư Ý vô cùng khó chịu.
Cậu không ngửi thấy tin tức tố, nhưng chẳng hiểu vì sao, lại gần như có thể cảm nhận được tin tức tố của đối phương như một cơn gió hôi thối vô hình lướt qua, quét ngang quanh người cậu.
"Đúng vậy đúng vậy," vị lãnh đạo nhỏ vẫn tiếp lời, "sinh viên đại học mà, trông đều thanh tú."
"Còn xinh hơn phần lớn Omega," Tổng giám đốc Trương vẫn ngang nhiên bình phẩm ngoại hình của Thẩm Thư Ý, "tôi từng gặp rất nhiều Omega tầm tuổi cậu ta, da không trắng bằng, chân cũng không dài bằng, đúng là nổi bật."
Những lời này, xét thế nào cũng đã được tính là quấy rối.
Vị lãnh đạo nhỏ lập tức cứng họng, thậm chí không biết phải tiếp lời ra sao.
Đối phương vẫn tiếp tục đánh giá Thẩm Thư Ý không kiêng dè.
Mà Thẩm Thư Ý cũng đang quan sát đối phương.
Bàn tay hắn run rẩy rất khẽ, chứng tỏ tâm trạng bất ổn, có lẽ lâu năm sống trong môi trường áp lực cao, mất ngủ và lo âu triền miên.
Khả năng kiểm soát mạnh, không thể giao tiếp bình thường với người khác, cực kỳ tự ngã, lại theo bản năng mang đến cho người ta cảm giác áp bức dữ dội.
Thẩm Thư Ý gần như có thể khẳng định, hắn mắc bệnh tâm lý nghiêm trọng liên quan đến tin tức tố.
Loại bệnh này không thể điều trị bằng thuốc, chỉ có thể thông qua việc khai thông, xoa dịu lâu dài từng ngày, hơn nữa còn cần bản thân bệnh nhân phối hợp ở mức độ rất cao.
Tất nhiên, đây chỉ là phán đoán trong lòng Thẩm Thư Ý dựa trên kiến thức chuyên môn của mình.
Nhưng đó không phải trọng điểm. Trọng điểm là tài liệu mà cậu xem buổi chiều, trong đó có tổng kết những đặc điểm chung của Enigma và người trước mắt này hoàn toàn phù hợp.
Thẩm Thư Ý quay đầu nhìn vị lãnh đạo nhỏ đứng cạnh mình.
Không biết vì sao, đối phương đã bắt đầu toát mồ hôi.
"Chủ nhiệm Vương?" Thẩm Thư Ý khẽ hỏi, "Anh có ngửi thấy tin tức tố của Tổng giám đốc Trương không? Cấp bậc có cao không?"
Sắc mặt Chủ nhiệm Vương trắng bệch. Ông ta giơ tay lau mồ hôi trên trán, rồi nói với Tổng giám đốc Trương và Thẩm Thư Ý:
"Xin lỗi, cấp bậc tin tức tố của Tổng giám đốc Trương quá cao, tôi không chịu nổi, phải tìm chỗ vắng người nghỉ ngơi né tránh một chút. Mong thông cảm, mong thông cảm!"
"Có thể hiểu được," Tổng giám đốc Trương tỏ vẻ đã sớm quen, lại đầy ngạo mạn, "phần lớn Alpha và Omega đều không chịu nổi tin tức tố của tôi. Alpha thấy tôi là muốn quỳ xuống, muốn thần phục; Omega thấy tôi là muốn ph*t t*nh, thực sự không chịu nổi. Ai bảo tôi là Alpha cấp SSS+ chứ."
Những người khác trong phòng bao không bị ảnh hưởng nghe xong lời này đều phối hợp cười ha hả, miệng còn nói: "Tổng giám đốc Trương đúng là hài hước."
Như thể hắn thật sự chỉ đang nói đùa.
Sự chán ghét trong lòng Thẩm Thư Ý đối với Tổng giám đốc Trương đã gần như lên tới đỉnh điểm.
Cậu thật sự không thể hiểu nổi, sao lại có Alpha tự cho mình là trung tâm đến mức này?
Rốt cuộc sự tự tin vô duyên vô cớ ấy từ đâu ra?
Tạ tiên sinh cũng là Alpha cấp SSS+, sao lại khác hắn ta xa đến vậy?
Nghĩ tới Tạ Trầm Chu, Thẩm Thư Ý dường như lại nhớ đến mùi hương nhàn nhạt như tinh dầu trên người anh.
Thật sự dễ chịu và trong trẻo hơn cái mùi hôi thối toát ra từ người Tổng giám đốc Trương này quá nhiều.
Thẩm Thư Ý cũng muốn rời khỏi đây để ra ngoài hít thở không khí.
Đúng lúc Chủ nhiệm Vương đã rời đi, Thẩm Thư Ý liền nhân cơ hội nói:"Tổng giám đốc Trương, tôi xin phép đi vệ sinh một chút, lát nữa quay lại."
Tổng giám đốc Trương không mở miệng, chỉ dùng ánh mắt dính nhớp ấy nhìn chằm chằm theo bóng lưng Thẩm Thư Ý, tiễn cậu rời khỏi phòng bao.
Ra khỏi phòng, Thẩm Thư Ý rùng mình nổi da gà, thở phào một hơi.
Không biết vì sao, sau ngày hôm đó, Thẩm Thư Ý bắt đầu sốt.
Ban đầu cậu chỉ nghĩ là cảm cúm thông thường, nhưng sau càng lúc càng nghiêm trọng, mỗi ngày đều hoa mắt chóng mặt, đi bệnh viện lấy thuốc uống cũng không thấy đỡ.
Mấy ngày còn lại của đợt giao lưu học tập, cậu cũng không thể tiếp tục tham gia.
Hôm đó trên bàn tiệc, Thẩm Thư Ý không uống bao nhiêu rượu. Cậu từng nghĩ Tổng giám đốc Trương sẽ làm khó mình, nhưng thực ra đối phương cũng chẳng làm gì cậu. Cơn sốt lần này nặng như vậy, hẳn không liên quan nhiều đến chuyện uống rượu hôm đó.
Tửu lượng kém, Thẩm Thư Ý tự biết. Sau một lần chịu thiệt là đủ, cậu sẽ không để mình say đến thất thố trước mặt người lạ như lần ở đám cưới trước đó nữa.
Cậu nằm trong khách sạn ở D thị suốt hai ngày.
Trong hai ngày này, Chủ nhiệm Vương liên tục nhắn tin cho cậu, nói rằng Tổng giám đốc Trương vẫn muốn gặp cậu, nói đối phương sau khi gặp cậu ở khách sạn hôm đó thì rất coi trọng cậu, thấy cậu sang năm là tốt nghiệp, muốn cho cậu một ít chỉ dẫn, còn nói trong tay có không ít cơ hội công việc tốt, xem cậu có biết nắm bắt hay không. Lời lẽ thì dài dòng, nhưng toàn là nói suông, Thẩm Thư Ý đương nhiên sẽ không mắc lừa.
Hơn nữa cậu thật sự quá khó chịu, đi bệnh viện cũng không kiểm tra ra vấn đề gì, nên có chút muốn quay về.
Chỉ tiếc là bỏ lỡ cơ hội lần này.
Buổi trưa hai ngày sau, Thẩm Thư Ý nhận được cuộc gọi của Trần Tân:"Mau về đi, có người đã đặt sẵn vé máy bay cho cậu rồi. Bị bệnh mà không nói với Tạ Trầm Chu, nhất định phải đợi anh ta gọi điện hỏi tôi à? Phiền chết đi được! Mau trả lời tin nhắn cho anh ta đi!"
Sau khi cúp máy, Thẩm Thư Ý vội vàng thoát ra, lật xem lịch sử tin nhắn.
Hóa ra là vào buổi sáng hôm nay, đầu óc cậu choáng váng, lại thêm việc Chủ nhiệm Vương liên tục nhắn tin làm cậu phiền không chịu nổi, nên dứt khoát đặt toàn bộ tin nhắn chưa đọc thành đã đọc, rồi tắt chế độ chuông của điện thoại. Vì thế cậu đã bỏ lỡ lời hỏi thăm buổi sáng của Tạ Trầm Chu.
Một tin nhắn, kèm theo vài cuộc gọi nhỡ.
Đối phương hỏi cậu: 【Hôm nay thế nào? Khi nào về?】
Ngắn gọn súc tích, rất đúng phong cách của anh.
Tạ Trầm Chu biết rõ cậu dự tính phải một tuần sau mới về, nhưng vẫn ngày nào cũng nhắn hỏi "khi nào về". Hôm qua và hôm kia, Thẩm Thư Ý đều trả lời rất nghiêm túc.
Thẩm Thư Ý cảm thấy Tạ Trầm Chu có một kiểu đáng yêu ngốc ngốc khó tả.
Nhận ra hôm nay mình đã để Tạ Trầm Chu chờ quá lâu, cậu vội vàng gõ chữ trả lời:
【Tạ tiên sinh, cảm ơn anh đã giúp đặt vé máy bay. Hai ngày nay em quả thật có hơi sốt, vốn cũng định ngày mai về luôn. Xin lỗi đã khiến anh lo lắng.】
Chẳng bao lâu sau, điện thoại của Tạ Trầm Chu liền gọi tới.
Dường như anh rất không vui. Sau khi Thẩm Thư Ý bắt máy, gọi anh một tiếng, anh không đáp, hơi thở trầm thấp nặng nề. Một lúc sau anh mới mở miệng, giọng nói như đang ủ một cơn bão: "Không nghe điện thoại? Hửm?"
Thẩm Thư Ý ngoan ngoãn nhận lỗi: "Ngủ cả ngày, đau đầu quá. Xin lỗi Tạ tiên sinh, em thật sự không cố ý."
Giọng cậu mềm nhão vì sốt, lại nghèn nghẹn mũi, nghe chẳng khác nào đang làm nũng.
Tạ Trầm Chu im lặng một lát: "Đã xin tuyến bay tạm thời, chiều tối máy bay sẽ hạ cánh xuống sân bay D thị. Anh cho người tới khách sạn đón em."
Thẩm Thư Ý giật mình:
"Tuyến bay tạm thời là gì ạ?"
"Bao máy bay. Nếu em còn không trả lời tin nhắn, anh còn có thể đến sớm hơn nữa."
Giọng Tạ Trầm Chu rất tệ, lạnh lùng mang theo trách mắng, nhưng Thẩm Thư Ý lại đọc ra được sự căng thẳng và quan tâm của anh.
Trước đây, bên cạnh Thẩm Thư Ý chưa từng có ai đối xử tốt với cậu như Tạ Trầm Chu.
Chỉ vì cậu mất liên lạc nửa ngày, anh đã căng thẳng đến mức bao hẳn một chiếc máy bay.
Nói không cảm động là giả.
Tim Thẩm Thư Ý đập thình thịch, cậu cảm thấy mình hình như đã động lòng với Tạ tiên sinh rồi.
Nhưng hôm nay cậu sốt, đầu óc quay cuồng, không thể bình tĩnh suy nghĩ.
Cậu cảm thấy mình còn sốt nặng hơn lúc trước.
Chẳng lẽ là mắc phải bệnh dịch gì trước giờ chưa biết sao?
Bệnh viện cũng không tra ra nguyên nhân, lỡ như có tính lây nhiễm thì đừng để lây sang Tạ tiên sinh mới được.
Thẩm Thư Ý mơ mơ màng màng nghĩ như vậy, nhưng lại không còn sức để nhắc Tạ Trầm Chu nếu đến đón thì nhớ đeo khẩu trang, liền mê man ngủ thiếp đi.
Lần nữa tỉnh lại, cậu phát hiện mình đang được một người ôm trong lòng. Đối phương đang gọi điện, giọng nói âm trầm mà tràn đầy phẫn nộ cực đoan:
"Báo cảnh sát, tôi muốn tìm luật sư giỏi nhất để kiện hắn!"
"Thư Ý sốt rồi, chính là do hắn gây ra."
"Tôi có chứng cứ gì à? Hừ — anh có thể thử tìm cơ quan giám định chuyên nghiệp nhất, hắn chính là Enigma!"
"Được, Trần Tân, người của tôi hôm nay đang ở chỗ anh. Ngay dưới mí mắt anh xảy ra chuyện này mà anh còn không thừa nhận?"
"Anh biết rồi đấy, cho dù không báo cảnh sát, ngày mai tôi cũng có một trăm cách g**t ch*t họ Trần kia. Đến lúc đó chuyện này sẽ không thể êm xuôi nữa. Tôi có rất nhiều thủ đoạn, trong lòng anh hẳn là rõ!"
"Tôi có phải kẻ điên hay không, chẳng phải anh hiểu rõ nhất sao, Trần Tân?"
Thẩm Thư Ý mơ mơ hồ hồ, cảm thấy cảm xúc của Tạ Trầm Chu rất không ổn.
Hơi thở anh nặng nề, ôm cậu rất chặt, chặt đến mức Thẩm Thư Ý cảm giác như mình sắp bị siết gãy cả người.
Sau khi nói chuyện điện thoại với Trần Tân xong, anh lại gọi cho ai đó khác, chỉ nói vài câu ngắn gọn rồi không còn động tĩnh.
Thẩm Thư Ý thấy mình rất choáng, cảm giác lâng lâng như rơi vào mây, hoàn toàn không tỉnh nổi.
Cậu cảm giác mình đã lên máy bay.
Cậu ngửi thấy trong không khí mùi xịt khuếch tán tin tức tố nồng đậm.
Tại sao trên máy bay lại phun nồng độ cao xịt khuếch tán tin tức tố như vậy? Là có ai đó không kiểm soát được tin tức tố sao?
Chẳng lẽ là Tạ tiên sinh?
Vừa rồi Tạ tiên sinh hình như rất tức giận.
Thẩm Thư Ý không tỉnh lại được, cả người rất khó chịu, nhưng cậu vẫn gắng gượng tinh thần, cố an ủi Tạ Trầm Chu: "Tạ tiên sinh..."
Cậu yếu ớt gọi anh.
Cậu cảm nhận được Tạ Trầm Chu dường như đã cúi sát lại gần.
"Anh đừng giận... giận quá... dễ mất kiểm soát tin tức tố, không tốt cho sức khỏe..." Thẩm Thư Ý khó nhọc vươn tay, định chạm vào cánh tay Tạ Trầm Chu, lại bị anh ngược lại nắm chặt lấy tay cậu.
"Em căn bản không biết... em căn bản không hiểu..." Tạ Trầm Chu th* d*c, ghé sát bên cổ Thẩm Thư Ý, không ngừng cọ xát, hít ngửi nơi cổ cậu. "Em là của anh, chỉ có thể là của một mình anh. Anh không nên để em ra ngoài, không nên để em rời khỏi tầm mắt anh xa như vậy. Anh phải trừng phạt em... nhốt em lại..."
Tạ Trầm Chu vẫn luôn nói, nói những lời vụn vặt nghe vô cùng đáng sợ, nhưng Thẩm Thư Ý nghe không rõ. Cậu chỉ theo bản năng không ngừng an ủi Tạ Trầm Chu.
Trong giọng nói quen thuộc, trầm thấp, mang theo một tia hung ác và cố chấp của anh, Thẩm Thư Ý rốt cuộc không chống đỡ nổi, chìm vào giấc ngủ sâu.